Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tôi đứng trước cửa ICU, hai tay siết chặt mẩu giấy kia.

Tờ giấy bị mồ hôi tay tôi làm ướt nhẹp, nét chữ cũng nhòe đi.

Ngoài hành lang người người lui.

Có y tá đẩy xe thuốc đi ngang qua.

Có người nhà xách hộp cơm vội.

Có người khóc.

Có người cười.

Có người mặt vô cảm.

Mọi âm thanh đều như vọng từ một nơi rất xa.

Mơ hồ.

Không nghe rõ.

điều trị đi .

Là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, đeo kính, vẻ mặt nghiêm túc.

“Người nhà Lục Minh?”

“Vâng.”

“Cậu ấy nạn xe, chấn thương sọ não, gãy xương sườn, vỡ lá lách. nhập viện tiến hành phẫu thuật cắt bỏ lá lách.”

“Sau phẫu thuật vẫn luôn ICU theo dõi. Hiện tại tình hình xem như ổn định, vẫn chưa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm.”

Chân tôi mềm nhũn.

Tôi dựa tường, chậm rãi trượt xuống.

Chấn thương sọ não.

Vỡ lá lách.

Phẫu thuật cắt bỏ.

Giai đoạn nguy hiểm.

Từng từ từng chữ giống như dao đâm thẳng tim tôi.

“Anh ấy… anh ấy còn sống không?”

Tôi hỏi.

Giọng khàn đặc đến mức chính tôi cũng không nhận .

“Hiện tại mà nói thì hy vọng rất lớn.”

đáp.

chấn thương sọ não cần thời gian hồi phục, có sẽ để lại di chứng. Cụ thế còn phải xem quá trình hồi phục sau này.”

“Tôi có anh ấy không?”

do dự một chút.

qua giờ thăm bệnh , …”

Ông tôi.

“Cô đi. Mười phút.”

Tôi đi theo ICU.

Bên rất yên tĩnh.

Yên tĩnh mức nghe thấy tiếng máy móc và tiếng máy thở chạy đều đều.

Từng chiếc bệnh xếp dọc hai bên.

Mỗi đều có một người đó.

người cắm đầy dây và ống dẫn.

mặt đeo mặt nạ oxy.

Bên cạnh đặt kín đủ loại máy móc.

Có vài rèm che kín, không thấy người bên , nghe tiếng cảnh báo thiết bị vang từng hồi.

Chói .

Cũng khiến lòng người thắt lại.

Lục Minh ở chiếc cùng.

Lúc tôi về phía anh, đôi chân nặng như đổ chì.

Mỗi đều đi rất chậm.

Rất khó khăn.

Giống như đang giẫm bông.

Cũng giống như đang mũi dao.

tôi thấy anh.

Anh đó.

mặt không còn chút huyết sắc .

Môi trắng bệch.

Mắt nhắm nghiền.

đầu quấn lớp băng dày.

Cánh tay trái bó thạch cao.

người đắp chăn trắng.

Bên dưới lớp chăn thấp thoáng đủ loại dây dẫn và ống truyền.

Anh gầy đi rất nhiều.

Xương gò má nhô cao.

Hốc mắt hõm sâu.

Cả người như một cái xác rỗng bị rút cạn hết sinh khí.

Đây không phải Lục Minh tôi.

Lục Minh tôi là người sẽ cười gọi tôi là “vợ à”.

Là người mỗi lần tôi giận sẽ làm mặt quỷ chọc tôi cười.

Là người từng úp bụng tôi nói chuyện với .

Người này…

Không phải anh.

Tôi , nắm lấy tay anh.

Bàn tay ấy lạnh ngắt.

Không có chút hơi ấm .

Móng tay tím tái.

Mu bàn tay cắm kim truyền, băng dính quấn mấy vòng.

Tôi nắm lấy bàn tay ấy, áp mặt mình, khẽ cọ nhẹ.

“Lục Minh…”

Tôi gọi anh rất khẽ.

Sợ làm anh tỉnh giấc.

“Em .”

Anh không có phản ứng.

“Lục Minh, sinh , sáu cân tám, rất khỏe mạnh, còn rất giống anh nữa…”

Nước mắt tôi rơi xuống.

Từng giọt rơi mu bàn tay anh.

“Anh mở mắt em một chút không?”

Anh vẫn không có phản ứng.

“Lục Minh, anh đừng ngủ nữa.”

“Anh ngủ bảy , cũng nên tỉnh lại đi chứ.”

còn chưa ba nữa.”

“Anh không để con bé ngay cả ba mình trông thế cũng không biết…”

Anh vẫn không có phản ứng.

có tiếng máy móc vang đều đều.

Từng tiếng một.

Giống như đang thay anh trả lời tôi.

Tôi gục bên mép anh, khóc rất lâu.

không thúc tôi rời đi.

Y tá cũng không.

Họ đứng bên cạnh tôi khóc, thỉnh thoảng đưa qua một gói khăn giấy.

Tôi không biết mình khóc bao lâu.

Có lẽ mười phút.

Có lẽ nửa tiếng.

Cũng có là một tiếng.

căn phòng ấy, thời gian dường như mất đi ý nghĩa.

Thứ duy nhất còn lại để đếm thời gian…

Là tiếng máy móc và tiếng máy thở đều đều.

Từng tiếng.

Từng tiếng một.

Giống như đang đếm xem con người còn có sống bao lâu.

Phần 6

Lúc từ ICU đi , chân tôi vẫn còn mềm nhũn.

Tôi dựa tường ngoài hành lang, hít sâu mấy lần liền mới miễn cưỡng đứng vững .

đầu rối như một mớ hồ đặc.

Có rất nhiều câu hỏi đang xoay vòng, không câu tìm đáp án.

Anh nạn thế ?

Xảy ở đâu?

Vì sao không ai nói với tôi?

Vì sao giấu tôi suốt bảy ?

Bảy này ai chăm sóc anh?

Ai ký giấy đồng ý phẫu thuật?

Mớ câu hỏi ấy giống như một cuộn rối quấn chặt nhau.

Không gỡ nổi.

Cũng không cắt đứt nổi.

Tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ chồng.

Lần này bà bắt máy rất nhanh.

Giống như chờ từ rất lâu .

“Mẹ, chuyện Lục Minh… con biết .”

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.

Sau đó mẹ chồng bật khóc.

Bà khóc rất kìm nén.

Giọng ép xuống rất thấp.

kiểu khóc bị đè nén ấy còn khiến người ta khó chịu hơn cả khóc lớn thành tiếng.

Giống như bà cố nhịn suốt bảy .

Cuối cùng cũng không cần phải nhịn nữa.

“Tô Lâm…”

Giọng bà khàn đặc mức gần như không nghe rõ.

“Nó sợ con lo nên không cho nói.”

“Anh ấy nạn thế ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.