Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

A nương của ta là khôi lỗi xuất sắc nhất, bà đưa ta đến đường tự mình vào cung diễn khôi lỗi cho Thái hậu xem.

Nhưng chỉ dung mạo bà có ba phần tương tự Thái hậu mà bà ta hạ lệnh khoét , cắt tai, cắt lưỡi và cắt mũi của a nương.

Bà ta cười mà nói rằng: “Thứ hạ cửu lưu hèn mọn lại dám trông giống Ai gia.”

A nương ta kêu khóc không ngừng nhưng cuối vẫn phải chịu đau đớn đến c/h/ế/t đi.

Nhưng bà ta nào biết, thuật khôi lỗi của ta từ lâu vượt qua a nương.

Ta đặc biệt giỏi dùng người sống để chế thành con .

1

Trời hôm nay nắng gắt , ta một đám thêu nương của Tạo Xử đang thẳng lưng bên ngoài Thọ An điện.

Mồ hôi chảy vào cũng không dám đưa gạt đi.

Tiếng quát đầy giận dữ Thái hậu từ điện vọng : “Các ngươi, lũ nô tỳ hèn mọn này, rõ ràng y phục các ngươi may nhỏ đi lại dám bảo eo Ai gia tăng thêm một tấc!”

“Lôi con tiện tỳ này , lột sạch quần áo phạt trượng đến c/h/ế/t thì thôi!”

của Tạo Xử bị bịt miệng, từng trượng nặng nề nện xuống , chẳng mấy chốc sau, máu tươi chảy đầm đìa khắp thể trần trụi, người cũng không còn hơi thở.

Ai nấy đều biết sao Thái hậu lại nổi giận như thế.

Thái hậu vốn xuất là vũ cơ chốn thanh lâu một quyền quý trúng và chuộc về, sau đó bà ta tiến cung, nhờ dung mạo xuất chúng, vũ điệu mê hoặc mà Tiên đế sủng ái.

Từ một tài nhân nho nhỏ, bà ta sinh hạ hoàng tự một đường bước lên địa vị nữ nhân tôn quý nhất vương triều.

ngày thái hậu chú trọng dung nhan của bản , nhưng chung quy năm nay cũng ba mươi sáu tuổi, lại sống giàu sang phú quý dáng người sớm không còn thon thả như xưa.

“Nương nương có lệnh, Tạo Xử phái thêm một người vào cung trả lời!”

Cung nữ vừa cất lời thì sắc mặt Trần của Tạo Xử liền tái đi.

Bà run lẩy bẩy định đứng dậy, song ta nhanh hơn một bước, ấn bà xuống.

Ta khẽ lắc đầu với bà, dưới ánh sửng sốt của bà, ta đứng lên theo cung nữ vào chính điện.

“Thái hậu nương nương bớt giận, nô tỳ có bí pháp gia truyền có thể giúp nữ tử giữ dáng người mảnh mai, da thịt săn chắc, nô tỷ nguyện giải ưu phiền cho nương nương.”

Thái hậu nghiêng người dựa vào chậu đá ướp lạnh, hờ hững đưa liếc móng : “Ngươi chỉ là một thêu nương ở Tạo Xử, không phải Thái y, Ai gia cớ gì phải tin ngươi?”

Ta dập đầu sát đất: “Nô tỳ đây có nghề gia truyền, vào cung vốn để tìm cơ hội hầu hạ nương nương.”

“Nếu nương nương còn có ích, dù chỉ giữ nô tỳ lại bên người làm cẩu nô cũng là vinh hoa hạn.”

Thái hậu ta chăm chú một khắc chợt bật cười: “Xem dáng vẻ chó vẫy đuôi của ngươi kìa.”

“Nhưng ngươi có biết, thể Ai gia không phải thứ để ngươi tùy tiện thử?”

“Nếu không có tác dụng, ta nhất định đánh c/h/ế/t ngươi.”

Ta khẽ nhếch khóe môi: “Thỉnh nương nương dời bước đến phòng tắm.”

Đương quy, bạch chỉ, hương phụ, nữ trinh tử…, toàn là dược liệu hảo hạng có tác dụng hoạt huyết dưỡng Thái y chẳng chẩn chỗ nào sai sót.

Thái hậu nhắm hờ hai , thư thái dựa thùng tắm, ta đứng sau bà ta, chậm rãi xoa bóp từng khớp xương trên cơ thể bà.

Hai khắc sau, Thái hậu vui mừng nhận , phần da bụng chảy xệ do sinh nở trở căng mịn trở lại.

“Dược này của ngươi quả là thứ tốt, phối hợp với động tác xoa bóp thoải mái, từ nay về sau cứ ở lại hầu hạ Ai gia đi.”

“Ngươi tên là gì?”

Năm năm trời, đây là lần đầu ta nở một nụ cười xuất phát từ nội tâm, xuống dập đầu: “Nô tỳ tên là Nguyệt Hòa.”

Thái hậu không ngừng vuốt ve làn da mịn màng của mình, ta vẫn dưới đất lặng lẽ mỉm cười.

Chỉ có da của con mới tinh tế trơn láng, không chút tỳ vết.

Thái hậu đúng là đồ ngốc nghếch, dược liệu chỉ là mấy thứ hoạt huyết hóa ứ thông nhưng kết hợp với thủ pháp của ta thì lại không tầm .

Đó chẳng phải xoa bóp, mà là nắn mở từng khớp xương của ngươi để sau này khôi lỗi như ta tiện bề điều khiển.

Đừng cảm tạ ta, bởi ta chính là khôi lỗi giỏi nhất thiên hạ.

2

ta là thế gia khôi lỗi, a nương ta một khôi lỗi xuất quỷ nhập thần có thể đồng thời điều khiển mười mấy con .

Chúng bị những sợi tơ mảnh như hình khống chế, cử chỉ linh hoạt như người , điệu bộ sống động .

Từng có một công tử giàu thoáng một nương tuyệt sắc đang nhảy múa giữa núi đồi, về tương tư thành bệnh.

Cho đến khi tình cờ bắt gặp nương ấy lần nữa, y mới phát hiện nàng chỉ là một con do a nương ta thao túng.

Khúc gỗ bình qua đôi khéo léo của a nương liền hóa thành con tinh xảo hệt như người .

A nương xoa đầu ta, bảo ta có thiên phú cực cao, sau này nhất định vượt qua bà.

Nhưng ta lại không thích thuật khôi lỗi cảm diễn trò cho người ta xem vị, lòng ta chỉ mong đọc sách viết chữ, giống như các tiểu thư giàu đến đường.

A nương việc này mà đánh ta không ít.

“Con để môn nghệ thuật này thất truyền hay sao?”

“Đọc sách viết chữ là việc giàu mới làm , không phải kẻ trên giang hồ chúng ta dính vào!”

Ta cắn chặt môi cố không để nước rơi, ngẩng đầu thẳng vào a nương”

“Con không làm khôi lỗi .”

“A nương là người giỏi nhất thiên hạ vậy mà chúng ta vẫn phải sống nay đây mai đó, dựa dẫm vào tiền thưởng của kẻ khác để họ coi .”

“Con đi , sau này con làm nữ tiên sinh!”

A nương nổi giận đánh mông ta đến chảy máu, ta cắn răng chịu đựng, không hé nửa lời.

Sau vài lần như thế, bà vừa đánh vừa khóc, thở dài một hơi ôm ta vào lòng, khẽ vuốt tóc ta.

“Nếu con sự không làm khôi lỗi , vậy thì thôi.”

“A nương không ép con nữa.”

“Ngày mai A nương nghĩ cách xoay tiền, gửi con đến nữ đường.”

“Chỉ cần Lan Ý của a nương vui vẻ là tốt .”

Nhưng đêm khuya, ta lại a nương trước bài vị tổ tiên mà âm thầm nức nở, xin họ tha thứ cho tội bất hiếu, để nghệ khôi lỗi ngừng truyền thừa, mong tổ tiên giáng tội lên bà, đừng trách phạt ta.

A nương ta là người tốt với ta nhất trên đời này.

Thời gian sau, hoàng cung dán bảng chiêu mộ kỳ nhân dị sĩ vào cung hiến nghệ, nếu làm Thái hậu hài lòng thưởng trăm lượng bạc.

A nương gom tiền cho ta đi ngay lập tức ứng tuyển vào cung.

lúc a nương đang biểu diễn, bên cạnh bỗng nhiên có Nhiếp Chính Vương buông lời đùa cợt: “Nương tử này có ba phần thần thái của Thái hậu.”

Thái hậu đang hớn hở liền tắt hẳn nét cười.

“Dừng.”

“Người đâu, đem tiện nhân kia kéo chặt , tai, lưỡi và mũi cho Ai gia!”

Nhiếp Chính Vương nghe vậy chỉ mỉm cười sủng nịch, lắc đầu: “Nàng bao năm vẫn giữ nguyên cái tính khí ấy.”

Bọn họ đùa cợt vui vẻ, tiếng thét của a nương ta lại vang lên không ngớt.

Hành hình xong, bà đau đớn c/h/ế/t ngay lập tức.

Chỉ còn những con rơi vãi khắp mặt đất chứng minh bà từng hiện hữu giữa cung điện này.

Ta ở đợi mãi mà vẫn không a nương quay về.

Sau đó, người của hoàng cung tới và đưa ta một hũ sành nhỏ, nói rằng bên có tro cốt của a nương ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.