Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 19

Tôi thang máy , Tiểu Đường vẫn nói chuyện tôi qua điện thoại.

Cô ấy nói:

“Đừng đến chỗ khuất.”

Tôi nói:

“Biết rồi.”

Bác gái ngồi trên ghế sofa, mặt đặt một chiếc .

thấy tôi, bà đứng lên, vẻ mặt thấp nhiều so đây.

.”

Tôi ngồi đối diện.

“Bác tìm cháu có chuyện gì?”

Bà thở dài.

“Bác không đến khuyên cháu sai.”

Tôi không nói.

Bà đẩy sang.

“Trong này là 12.000.”

“Cháu cầm .”

Tôi không chạm vào.

do ai đưa cho bác?”

Sắc mặt bác gái có chút khó xử.

“Quế Phân.”

Tôi hỏi:

“Tại sao bà không trực chuyển lại chung?”

Bác gái mím môi.

“Nó nói không biết làm.”

Tôi chiếc .

“Bà biết đến công ty cháu, biết chụp ảnh giấy tờ, biết gửi tin nhắn đe dọa cháu, nhưng lại không biết chuyển sao?”

Bác gái bị tôi nói đến đỏ mặt.

“Bác biết này không đứng vững.”

“Nhưng bây giờ nó không chịu gặp cháu.”

Tôi nói:

“Vậy để Trần Hạo chuyển.”

Bác gái im lặng vài giây.

“Bây giờ Hạo Hạo cũng không dễ chịu.”

Tôi bật cười.

“Cháu dễ chịu sao?”

Bà ngẩng tôi, cuối cùng trong mắt xuất hiện chút áy náy.

, mấy ngày trong nhóm bác nói hơi nặng .”

“Bác xin lỗi cháu.”

xin lỗi này đến chậm.

Chậm đến mức tôi đã không còn quá cần nữa.

Nhưng tôi vẫn nói:

“Cháu chấp xin lỗi cá của bác.”

“Nhưng không có nghĩa là sự đã kết thúc.”

Bác gái gật .

“Bác hiểu.”

Bà hạ giọng.

“Hôm nay bác đến còn muốn nhắc cháu một .”

Tôi bà.

Bà do dự lâu mới nói:

ngày nay Quế Phân liên tục lật lại chuyện cũ.”

“Nó nói lúc mua nhà, gia đình nó bỏ 600.000 đặt cọc.”

Tôi nói:

liệu mua nhà ghi rõ.”

“Bố mẹ cháu đưa 200.000, tiết kiệm cá của cháu là 100.000, nhà Trần Hạo bỏ 300.000.”

vay khi kết hôn do cùng trả.”

Sắc mặt bác gái thay đổi.

“Nó nói mọi rằng nó bỏ 600.000.”

Lòng tôi hơi trầm .

Bác gái tục:

“Nó còn nói căn nhà có tên cháu là do cháu ép Hạo Hạo.”

Tôi bà.

“Giấy chứng nhà có tên cả .”

Bác gái rõ ràng sửng sốt.

cái tên?”

Tôi gật .

Sắc mặt bà càng phức tạp.

“Vậy nhiều chuyện nó nói họ hàng đều không đúng.”

Tôi không bất ngờ.

Chỉ cảm thấy trong lòng càng lạnh hơn.

Bác gái lại đẩy về phía tôi.

“Cháu cứ .”

“Tránh ngày mai nó lại thay đổi.”

Tôi lấy điện thoại.

“Cháu không thể mặt.”

“Nếu bác thật sự muốn giúp thì hãy bảo bà chuyển qua ngân hàng trở lại chung.”

“Ghi rõ là hoàn trả từ chung.”

Bác gái gật .

“Bác về khuyên nó.”

Tôi đứng lên.

“Còn nữa, phiền bác chuyển bà.”

“Chuyện ở công ty, cháu sẽ không rút lại.”

“Thư khiếu nại nặc danh đã ảnh hưởng đến trật tự công . Cháu sẽ phối hợp công ty xử lý đến cùng.”

Bác gái không khuyên thêm.

Khi bà xách rời khỏi khách sạn, bóng lưng có vẻ nặng nề.

Tôi trở về , vừa ngồi , điện thoại xuất hiện một tin nhắn.

Không phải Trần Hạo.

Là giám đốc Hàn.

“Nguồn email đã được xác thêm. Thiết bị gửi email từng vào hộp thư công ty của cô.”

Ngón tay tôi siết lại.

Tin nhắn theo nhanh chóng được gửi đến.

“Thời gian là rạng sáng ngày cô rời nhà đến khách sạn.”

“Địa điểm hiển thị là mạng internet tại khu chung cư của cô.”

Tôi dòng chữ ấy, sống lưng từ từ lạnh .

khi rời nhà, máy tính công của tôi ở khách sạn.

Mật khẩu email công ty cũng đã được thay đổi.

vào lúc rạng sáng không thể tục dùng máy tính của tôi.

Trừ khi trong tay họ vẫn còn thứ gì đó khác.

Tôi lập tức mở công ty.

Hệ thống thông báo:

“Nguy cơ từ nơi khác.”

“Có muốn xem thiết bị từng không?”

Tôi bấm vào.

Trong danh sách có một thiết bị xa lạ.

Tên bình thường.

“Máy tính bảng văn .”

Thời gian chính là một giờ mười ba phút sáng.

Tôi chưa từng sử dụng thiết bị ấy.

Tiểu Đường gọi điện đến.

“Chị , chị xem nhóm chưa?”

Tôi chuyển về giao diện trò chuyện.

Trong nhóm họ hàng, Lưu Quế Phân vừa gửi một bức ảnh.

Đó là mặt thẻ viên công ty của tôi.

Còn có một chiếc thẻ vào cũ.

Bà gửi một câu:

“Đồ của nó cũng không cần nữa, còn nói chúng tôi lấy thứ gì của nó?”

Tôi đột nhiên đứng bật dậy.

Thẻ viên và thẻ vào ấy vốn được để trong ngăn kéo bàn làm ở nhà.

Tối rời quá vội, tôi không mang thẻ dự theo.

Ngay đó, Trần Hạo gửi tin nhắn:

“Mẹ lấy nhầm đồ.”

“Em đừng kích động.”

Tôi không trả anh.

Tôi trực gọi cho giám đốc Hàn.

“Giám đốc Hàn, thẻ viên và thẻ vào dự của tôi có thể đã bị nhà lấy.”

“Xin lập tức vô hiệu hóa.”

dây bên kia truyền đến tiếng gõ bàn phím.

Vài giây , giọng giám đốc Hàn đột nhiên trầm .

“Mạnh , lịch sử vào cho thấy…”

“Chiếc thẻ này đã được quẹt vào công ty lúc bảy giờ mươi tối nay.”

19

Tôi cầm điện thoại, đứng giữa khách sạn, ngón tay lạnh buốt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.