Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60NY1bkBDb

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Xin lỗi Tri , anh nói chuyện rõ ràng giáo sư.”

xoay người Ôn Mạn Mạn, giọng điệu lạnh lùng nhưng lại pha chút dỗ dành.

“Được , đừng đến nữa.”

“Lát nữa ở lại ăn bữa cơm, ăn xong anh cho người đưa cô , chú ý chừng mực của mình đi.”

Nước mắt Ôn Mạn Mạn tuôn rơi lã chã.

Cô ta được người giúp việc dẫn đi, xếp ngồi ở tuốt rìa .

Nhìn thần sắc thất thần của người ông bên cạnh, tôi bất giác nhếch môi, chắc là xót xa lắm .

Liền lạnh lùng cất lời.

“Nguyễn Đông Đình, giải quyết cho xong chuyện của anh đi, tượng liên hôn của tôi, không nhất thiết cứ phải là anh đâu.”

Chương 2

2.

Bữa mừng thọ bắt đầu, Nguyễn Đông Đình mím môi ngồi bên cạnh tôi.

Ông Nguyễn tâm trạng rất tốt.

“Đông Đình, Tri , hai đứa… có phải cũng nên sinh cho lão già một đứa chắt xinh xắn không?”

Nguyễn Đông Đình liếc nhìn tôi một cái lên tiếng.

“Ông , chúng cố gắng sớm ạ.”

Tôi dỗ dành ông cụ: “Ông cứ yên tâm, đến lúc sợ trẻ con ríu rít ồn ào, ông lại chê phiền chứ.”

Ông cụ tưởng tượng viễn cảnh , cười ha hả sảng khoái.

“Ai mà chê phiền, có mười đứa tám đứa ông cũng chẳng chê!”

Bầu không khí đang vui , thì từ trong góc chợt vang lên một giọng lầm bầm chen ngang chói tai.

anh đang tuổi xông pha sự nghiệp, không sinh con đâu.”

Đại sảnh phút chốc tĩnh lặng, vô số mắt dò xét đổ dồn phía Ôn Mạn Mạn.

Cô ta cũng chẳng hoảng, đứng dậy bước đến chính.

chào ông Nguyễn, em trực hệ của anh Đông Đình, tên là Ôn Mạn Mạn.”

Cô ta cứ đang dỗ dành trưởng bối nhà mình vậy.

Bước tới khoác ông Nguyễn.

thấy anh đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, nên tập trung xây dựng đế chế kinh doanh của riêng mình.”

“Trẻ con mà, kiểu gì cũng cản trở chân anh thôi ạ.”

Sắc mọi người ở chính đều trở nên kỳ dị, đồng loạt nhìn phía tôi.

Tôi thả lỏng lưng dựa ghế, bưng tách trà lên thong thả nhấp một ngụm, không nói lời nào.

Lẳng lặng nhìn cô ta diễn tuồng một con hề.

Sắc ông lập tức tối sầm, bình thản rút tránh cái chạm của cô ta.

“Cô bé, chuyện nhà họ Nguyễn, chưa đến lượt cô xen trỏ.”

Ôn Mạn Mạn lộ luống cuống.

, là xót cho anh thôi mà.”

chính vang lên những tiếng cười khẩy không ngớt, ông nhìn Nguyễn Đông Đình giọng trầm hẳn:

“Đông Đình, những kẻ không liên quan đến nhà họ Nguyễn thì đừng có mời.”

“Dù có mời, cũng phải được Tri đồng ý.”

Tôi mỉm cười, thưởng thức dáng xấu hổ đến tê dại da đầu, nước mắt chực trào của Ôn Mạn Mạn.

Cứ thể cô ta vừa phải chịu nỗi oan ức tày trời vậy.

Chính là thế đấy.

phó cô ta, căn bản tôi chẳng cần phải tốn công tỏ thái độ.

Lúc Nguyễn Đông Đình đứng dậy, kéo Ôn Mạn Mạn lưng.

“Là lỗi của .”

“Ôn Mạn Mạn không có ác ý, cô lên học cao học chưa hiểu sự đời.”

dạy dỗ cẩn thận.”

mắt trào phúng của tôi triệt để lạnh lẽo, bốn mắt nhìn nhau nhìn tăm tối của anh ta.

Tóe lên tia hàn ý.

Từ góc nhìn qua vai anh ta, tôi cũng thấy được đắc ý của Ôn Mạn Mạn.

tàn, Nguyễn Đông Đình để trợ lý riêng đưa Ôn Mạn Mạn .

Tự mình lấy chở tôi.

Bầu không khí trong tĩnh lặng và quỷ dị.

Mãi một lúc lâu , vang lên tiếng chất vấn khó hiểu của người ông.

“Tri , Ôn Mạn Mạn là một sinh viên, một người em hiếu học ham hỏi mà thôi.”

“Hôm nay em làm cô bẽ trước đám đông, có phải là hơi quá đáng không?”

Tôi ngạc nhiên nhướng mày, lồng ngực dâng lên cảm giác nghẹn ứ khó hiểu.

Nhưng giọng điệu vẫn vô cùng hờ hững.

“Nguyễn Đông Đình, từ đầu đến cuối, tôi đã thốt nửa lời nào chưa?”

“Hay là anh nghĩ Tang Tri tôi muốn phó ai, lại phải dùng đến mấy thủ đoạn vòng vèo ?”

Tốc độ bất giác tăng lên.

Tôi nghiêng đầu, thấy anh ta siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón trắng bệch.

“Nếu tôi thực sự muốn phó cô ta, chẳng cần tôi tự , tự khắc có người khiến cô ta bốc hơi khỏi Hong Kong .”

Nghĩ đến điều gì .

Đôi chân mày tôi bỗng dâng lên mệt nhoài.

“Tôi không lãng phí thời gian của mình để dọn dẹp mớ ong bướm oanh yến của anh đâu.”

“Mà tôi trực tiếp chọn ly hôn.”

Tiếng phanh chói tai xoáy thẳng màng nhĩ.

đỗ xịch sát lề đường, Nguyễn Đông Đình quay sang, mắt tối sầm bất động.

Hồi lâu anh ta thở dài thỏa hiệp.

“Là anh sai, khiến em hiểu lầm một số chuyện, không thế nữa.”

“Tri , bà Nguyễn của anh, có thể là em.”

Đôi mắt anh sâu thẳm, dễ dàng cuốn người ta chìm trong .

Tôi quay đi, để mặc mắt rơi màn mưa tầm tã bên ngoài, không nói một lời.

Kể từ , cuộc sống của chúng tôi dường quay quỹ đạo cũ.

Nhưng có những thứ sớm muộn gì cũng phải bùng nổ.

Ví dụ ngày kỷ niệm.

Cuộc điện thoại anh ta nhận vội vã, và bóng lưng rời đi không chút do dự.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.