Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Vậy nên Quý phi mang thai, là hoàng trưởng tử của Hoàng thượng.
Ta Cảnh Vinh đều rất vui mừng.
mặt Quý phi cũng lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Không bao lâu sau, Thục phi cũng tới.
Nàng ta nhìn bụng Quý phi mà tấm tắc khen ngợi.
“Cái bụng này của ngươi là không chịu thua kém ai.”
Quý phi nói với ta, con người Thục phi nương nương khá tốt, là do cái miệng này, được đằng chân lên đằng , không có lý cũng có thể nói cho ra ba phần lý cho được.
Hôm nay có rất phi tần đến chúc mừng, nhưng ta không ngờ Hoàng hậu cũng đến.
Phía sau nàng ta còn có Triệu Tiệp dư, có lẽ là hai người gặp nhau đường.
Ta vốn tưởng rằng Hoàng hậu tới là bới móc.
Không nghĩ tới nàng ta vô lạnh nhạt nhìn lướt qua, sau ánh mắt rơi bụng của Quý phi.
Dặn dò một câu.
“Nếu có hãy chăm sóc cho tốt, thiếu cái nói với bổn cung.”
Thậm chí Hoàng hậu nương nương còn miễn thỉnh an cho Quý phi.
Mang thai lại còn có đãi ngộ này sao?!
Sau khi Hoàng hậu đi, ta cứ nhìn chằm chằm bụng mình, hận không thể mang thai ngay.
Sau khi Quý phi biết được suy nghĩ của ta cười dí trán ta.
“Trong muội, cả ngày đều suy nghĩ những cái vậy?”
“Muội mong nương nương có thể sớm sinh hạ tiểu hoàng tử, muội có thể đứa bé gọi muội là dì.”
Đối với đứa bé này, chúng ta rất háo hức mong đợi.
Hoàng thượng cũng vậy.
Số lần hắn đến cung Quý phi thường xuyên hơn rất .
Mỗi lần đều phấn khích đến chân luống cuống một chàng thiếu niên.
Nhìn cái bụng của Quý phi bảo nó kêu phụ hoàng.
thoáng qua trong chớp mắt, Quý phi mang thai được tám tháng.
Nàng mang theo cái bụng to, cả người toát lên tình mẫu tử, ngay cả mặt mày cũng dịu dàng mềm mại hơn rất .
Những ngày này, Hoàng hậu thường đến thăm nàng.
Ánh mắt lộ ngạc nhiên.
Cho đến một lần, Quý phi cầm Hoàng hậu, nhẹ nhàng đặt nó bụng của mình.
Ánh mắt Hoàng hậu vụt sáng lên.
là dáng chưa từng nhìn thấy qua đời.
Ta sờ bụng của Quý phi tỷ tỷ mỗi ngày, đôi khi ta sẽ còn ghé lắng nghe nhịp tim của đứa trẻ.
sự rất thần kỳ, vậy mà lại đang ấp ủ một sinh mệnh.
Lần này Hoàng hậu đem tới một hộp thức ăn.
Bên trong có điểm tâm tinh xảo đẹp mắt.
“Bổn cung đích thân làm đấy, ngươi nếm thử đi.”
Ký ức ăn dở muốn chết tái hiện lên.
Ta vội vàng tiến lên tách Hoàng hậu ra, chắn mặt Quý phi với tư con gà mái già che chở cho con mình.
Quý phi mỉm cười đẩy ta ra.
“Đây là làm sao , còn có thể có hay sao?”
Vừa thốt ra lời này, mọi người trong phòng đều thay đổi sắc mặt.
mặt ta cảnh giác nhìn chiếc hộp kia, sau vô nghiêm túc nói với Quý phi.
“Quý phi tỷ tỷ, không ngon.”
“Cực kỳ không ngon.”
“ cực kỳ dở tương tự nhau cả thôi.”
Mọi người trong phòng nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm.
Ngay cả Hoàng hậu cũng mỉm cười xoa ta.
“Tiểu nha còn rất bụng.”
Lúc ta mới biết, lúc Hoàng hậu còn chưa xuất các, nàng ta điểm tâm là nhất vô nhị trong kinh.
Quý phi nương nương cười trêu ghẹo.
“Có biết bao người thỉnh cầu Hoàng hậu nương nương chúng ta làm điểm tâm cho, mà người đều không chịu, muội được ăn không bữa vậy là có phúc.”
Ta thà rằng không có phúc phận này còn hơn.
ra đây Hoàng hậu cố ý khiến nó trở nên khó ăn đưa cho ta.
Hẹp hòi, là quá hẹp hòi!
Thấy ta nhìn với mặt nghi ngờ.
Hoàng hậu đành cầm một cái đưa tới bên miệng ta.
“Ngươi nếm thử xem.”
Mùi thơm đầy hấp dẫn của điểm tâm hoà lẫn với một chút vị ngọt câu người.
Ta quao lên cắn một miếng phát hết luôn, ngay cả ngón của Hoàng hậu cũng bị ta ngậm trong miệng.
Nàng ta kêu lên rút ngón ra, có hơi chán ghét nhìn ta.
“ là không biết ý tứ.”
Mấy người lại cười rộ lên.
Nhìn thấy mặt thỏa mãn của ta.
Thục phi nương nương cũng tò mò đi tới, cầm một cái bánh ngọt.
“Nào! Làm mà căng thẳng , ta còn tưởng là có ấy chứ.”
Nào có ngờ tới lời nói đùa mà lại ứng nghiệm .
Ta đột nhiên hộc ra một ngụm máu lớn.
Hai con mắt tối sầm, mất đi ý thức.
Lần này, tất cả mọi người đều trở nên hoảng loạn.
Ta cảm thấy xung quanh trời đất quay cuồng, mặt thấy có người đi đi lại lại, bên tai có người đang ồn ào.
“Ồn ào quá……”
“Tỉnh ……tỉnh !”
Ta mở mắt ra, lúc này mới nhìn thấy Quý phi ngồi giường ta với đôi mắt đỏ hoe, hai gắt gao nắm chặt ta.
Thấy ta tỉnh lại, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Tất cả mọi người đều cho rằng trong điểm tâm có .
Nhưng sau khi thái y kiểm tra thực hư nào xong cũng không có , mà là bị bỏ ra một lượng lớn xạ hương!
Đối với người bình thường mà nói thứ này cũng không có là không ổn, trái lại còn là thuốc tốt.
Nhưng đối với người mang thai mà nói, lại là dược có thể gây chế.t người.
Món điểm tâm này chính xác muốn hại ai, không cần nói cũng biết.
Quý phi nghe thái y trả lời xong, lạnh lùng hỏi.
“Nếu không có , vậy vì sao Dung phi lại hộc máu?”
Thái y nghe vậy cúi người nói, “Dung phi nương nương…… bị dị ứng với xạ hương……”
“À ờ , hình có chuyện vậy.”
Lúc này ta chợt cảm nhận được có một luồng ánh mắt lạnh băng khiến da ta tê dại.
Nhưng đợi đến khi ta nhìn sang, lại thấy Triệu Tiệp dư với mặt lo lắng đang nhìn ta.
Sự lần này khiến Hoàng thượng vô tức giận.
Nhưng hắn cũng không phải là một vị Hoàng đế hồ đồ, không trực tiếp phán định Hoàng hậu chính là hung thủ.
Nhưng tất cả bằng chứng đều hướng về phía Hoàng hậu.
Hơn nữa sau khi sự xảy ra, cung nữ tâm phúc của Hoàng hậu liền tự sát.
Vốn dĩ sự đến đây nên đi đến hồi kết của vụ án .
Nhưng Hoàng thượng không chịu bỏ qua.
Hai ngày nay trong cung lòng người sợ hãi, ngầm có dấu hiệu mưa bão sắp ập đến.
Người của Thận Hình ti lần lượt bắt giữ được cung nữ thái giám có liên quan đến sự .
Dưới sự tra tấn nghiêm hình, là tra ra được thủ thạm sự.
7
Cái ngày mà Triệu Tiệp dư bị đưa đi, nàng ấy tới cung ta một chuyến.
Nàng ấy tặng cho ta một cây trâm tóc hình thỏ con, vừa mỉm cười vừa cài nó lên tóc mai của ta.
“A Ninh, ra ta rất muốn làm bạn với ngươi.”
“Không phải là Triệu Tiệp dư Dung phi.”
“Mà là Triệu Phán Phán Khương Ninh.”
Ta không hiểu nhìn nàng ấy.
“Không phải chúng ta luôn là bạn bè sao?”
Nhưng nàng ấy lại phớt lờ ta nói rất về chuyện của mình.
Cho đến khi người của Thận Hình ti đến đưa nàng ấy đi, lúc này ta mới biết xảy ra chuyện .
Ta đuổi theo hỏi nàng ấy vì sao vậy, nàng ấy lại nở một nụ cười rất nhạt với ta.
“A Ninh, không phải tất cả mọi chuyện đời này đều đơn giản ngươi nghĩ, có rất chuyện đều không thể làm khác được.”
Chuyện không thể làm khác được của Triệu Phán Phán là ?
Mãi cho đến khi nàng ấy chế.t , từ người khác ta mới biết được câu chuyện của nàng ấy.
Triệu Thị Lang vốn là dân thường, ban dựa vợ mình mà phát tài.
Sau lại dựa bán con gái mà thăng quan tiến chức.
Bốn tỷ tỷ của Triệu Phán Phán, tất cả đều gả nhà quyền quý làm thiếp thất.
có nàng là người không chịu thua kém, gả hoàng cung, còn được phong thành Tiệp dư.
Nhưng Triệu thị lang lại không thỏa mãn với điều .
Hắn di nương của Triệu Phán Phán ra uy hiếp, bắt nàng ấy phải dùng hết mọi thủ đoạn cũng phải sinh hạ hoàng trưởng tử.
Thậm chí còn gửi tới một ngón gãy của di nương nàng.
Không nghĩ tới một thị lang nho nhỏ, vậy mà dã tâm lại lớn đến .
Cả đời này Triệu Phán Phán chưa từng được sống vì mình.
Nàng ấy hạnh phúc của mình ra đổi con đường sống cho di nương.
tính mạng này mưu cầu tiền đồ cho cha huynh.
Trong tâm trí ta không khỏi hiện ra nụ cười lần cuối của Triệu Phán Phán.
Mang theo sự thoải mái giải thoát.
Có lẽ là bản thân nàng ấy, không còn tha thiết với được sống nữa.
Một nữ tử trải qua vô vàn sự bất hạnh long đong lận đận, vùng vẫy thoát ra khỏi hậu viện của căn nhà sâu hun hút ấy, nhốt mình lại trong cái vỏ bọc ngây thơ hồn nhiên.
Hết lần này đến lần khác tự lừa dối chính mình rằng mình là người rất hạnh phúc, là người được người khác yêu thương.
Nàng ấy rất đáng trách, nhưng cũng đáng thương.
Sau khi Quý phi biết được cũng khẽ thở dài.
Những đứa trẻ lớn lên dưới sự nuông chiều của cha mẹ chúng ta, không thể nào phán xét quyền sai của Triệu Phán Phán.
Cuối ta không thể làm sủng phi.
Trong bức thư nhà gửi về cho cha mẹ, ta vô trơ tráo tố cáo chuyện bọn họ bán con gái cầu vinh.
Hơn nữa còn dùng lời lẽ chính đáng nói cho cha ta biết, trong cung ta sẽ không giúp ông ấy đâu! cho bản thân ông ấy làm một người tốt, chính trực mà làm quan.
Cha ta tức giận đến mức ngày hôm sau nhận được thư nhà bèn thỉnh cung, mắng ta một trận.
Nhưng mắng đến sau , người cha không biết điều của ta đôi mắt chợt đỏ hoe.
Ông ấy xoa ta, giọng điệu hiếm lắm mới mang theo chút sự yêu thương.
“A Ninh chăm sóc tốt bản thân là được, cha triều, tuyệt đối sẽ không A Ninh bị mất mặt.”
“A Ninh của chúng ta trưởng thành .”
mặt ta cũng vui yên tâm gật .
“Cha cũng cũng hiểu chuyện hơn rất .”
“Ít nhất lần này tiến cung, cha cũng còn biết đưa đồ đến cho con, kia toàn là không tới thôi.”
Cha ta nghe vậy tức giận đến lại muốn nhấc chân đạp ta.
“ là nuôi không một đứa hỗn láo nhà ngươi.”
Mặc dù ông ấy hung dữ với ta xong, nhưng sau khi ông ấy đi mất, ta cảm thấy có hơi khổ sở.
Nhất là sau khi nhìn thấy những chiếc bánh ngọt mà cha đem tới cho ta đôi giày mà mẫu thân tự thêu.
Hốc mắt không kìm lại được mà dâng lên một hàng nước mắt.
Ta đem chiếc trâm cài tóc hình thỏ con mà Triệu Phán Phán tặng chôn dưới gốc cây phù dung trong sân.
Triệu Phán Phán, nếu có kiếp sau, hãy làm một cô nương vui hạnh phúc nhé, sống vì mình mà thôi.