Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Các người phải đến.”

Ánh đèn lờ mờ phủ lên bốn phía, không khí lạnh tê tái.

Thanh âm Hứa Hoài Thanh âm u, tàn nhẫn đến lạnh lẽo, hơi thở buốt giá phả ra tựa hóa băng: “Các người nợ nàng.”

Phụ mẫu ta thấy ta nghe lời họ cho trượng phu, lại thê thảm mà chẳng nửa lời hối hận, chỉ khẽ thào: “Chết rồi còn đòi nợ, thật xui xẻo.”

 …

Ta rốt cuộc hiểu ra, từ đầu đến bọn họ yêu thương ta.

Ta đưa tay dứt khoát lau khô giọt nước mắt chẳng biết rơi xuống từ lúc .

Sáng sớm, mẫu thân ta đặc biệt tới gặp để coi ta có ngoan ngoãn ở yên trong khuê phòng không.

Thấy ta trông như đã không còn muốn kháng cự, bà đưa tay chạm nhẹ đầu ta: “Tiễn Xuân, hãy ngoan.

Từ lúc con vào Kinh, con khiến chúng ta được yên tâm.

Nay có nhà tử tế bằng lòng con, chúng ta cũng thở phào rồi.”

Hừ.

Kẻ như cũng xứng gọi là nhà tử tế ư?

Ta né tránh bàn tay bà, lạnh nhạt hỏi: “Con biết, vì từ nhỏ con bị thả rông, không được phụ mẫu dạy dỗ đàng hoàng nên thành ra thanh danh bất hảo.

Nhưng so với những gì làm, ta dẫu bị người ta chê cười cũng còn trong sạch hơn hắn gấp trăm lần.

Nếu con là nam nhi, lỡ bị người khác hà hiếp, con động thủ đánh trả các người có trách con không hay lại bảo con chẳng biết giữ khuôn phép con nhà người ta?”

Bà liền á khẩu.

Có nói xa, cứ xem hay chính Châu Uyên.

Hắn ta ăn chơi đàng điếm, lại đón được La – cô nương được gian xem là gia giáo.

Chẳng ai chê họ không xứng, chỉ khen Châu Uyên khi nương tử liền chí thú ăn năn như thể La được hưởng phước.

“Mồm mép sắc bén ấy học ở ra?”

Mẫu thân ta chẳng buồn nghe, ngược lại bực dọc: “Nữ nhi đương phải nhu mì, như con đây, ngỗ nghịch khác người, sớm muộn cũng gặp họa.”

Ta cười khẩy: “Nhu mì ư?

Chính vì ta quá nhu mì nên mới thảm đến .”

Kiếp ta biết nhẫn nhịn, biết thuận theo họ.

Lần đầu tiên nhẫn nhịn, họ kêu ta lấy chồng, ta , ngỡ rằng giấu cá tính ngày tháng sẽ yên ấm.

Đáp lại ta chỉ là những trận đòn chửi triền miên. 

Họ lại bảo, con không được đánh trả, chịu nhịn rồi sẽ ổn.

Ta nén nhịn, bị bán, sợ ta chống cự nên sai người chặt đứt gân tay ta, là lần nhẫn nhịn thứ hai.

còn bao nhiêu lần nữa, ta không nhớ hết.

“Thảm ?”

Bà chẳng hiểu lời ta, cũng chẳng muốn nghe tiếp, khi chỉ buông một câu: “Tóm lại, lần con cứ yên phận mà , ngày càng sống càng êm ấm, tuyệt không sai .”

Ánh dương xuyên qua song cửa nhưng không chiếu đến người ta.

Ta ngước đầu, mỉm cười nhìn bà, nói gọn: “Được, con sẽ .”

Đến lúc , nhất định sẽ gửi cho họ một món quà lớn.

Bà hài lòng: “ mới phải.”

9

Thấy ta quả đã “ngoan”, bọn họ không giam lỏng ta nữa, ta chẳng phải nửa đêm trèo tường như .

cửa tư thục, nhóm học trò lục tục ra về, ta đợi lâu mà thấy bóng Hứa Hoài Thanh.

Bất đồ, một giọng nói quen vang lên gọi giật: “Đã bảo mà, kiểu gì Lý Tiễn Xuân cũng đến, các ngươi coi, nàng ta còn đang mon men dâng đến cầu xin ta đấy.”

Nghe giọng cười cợt đinh tai Châu Uyên, ta nhíu mày.

 “Đáng tiếc, dẫu tính khí ngươi tệ, trông cũng không đến nỗi mà lại sắp cho .”

Ta chẳng màng đáp, chỉ vén lớp sa mỏng nơi mũ, ngó xem Hứa Hoài Thanh ra lúc .

Châu Uyên bám chặt, nói oang oang: “Lý Tiễn Xuân, vốn định tỷ tỷ ngươi vào cửa , cho ngươi làm quý thiếp…”

Ta nghe xong, ngoảnh lại nhìn hắn chằm chằm.

“Biểu tỷ ta khi nói muốn cho ngươi?”

Hắn ra vẻ chắc chắn: “Chuyện ngươi đừng lo, ta có cách.”

Châu Uyên chợt vẫy tay ra kêu ta ghé lại gần, bảo có điều muốn nói riêng.

Ta nghi hoặc nghiêng người, hắn ghé sát tai rù rì như chó sủa: “Gã kia vốn đào hoa chóng chán, bọn ta thường nhau vui vẻ, ngươi về làm vợ hắn, ta có thể tạm chấp nhận ngươi, ngươi lén lút qua lại.

Chuyện ngươi khỏi sợ hắn phát hiện vì phía ta còn có phụ nữ đưa cho hắn…”

Đúng là bỉ ổi đê tiện.

để hắn nói hết, ta đấm thẳng vào mắt phải hắn.

“Ngươi… thứ đàn bà hung hãn! dám đánh ta?”

Hắn ôm kêu to, mí mắt phải đã sưng, vừa chửi rủa không tiếc lời.

“Ta không chỉ đánh ngươi một quyền mà còn có thêm quyền thứ hai.”

Ta vung nắm đấm, gằn giọng: “Quyền thay biểu tỷ ta giáng xuống!”

Dù ta chán ghét La nhưng còn khinh bỉ tên công tử bột hơn, hắn hoàn toàn không xứng với nàng.

Thoạt đầu Châu Uyên còn to mồm, dăm bận ăn đòn liền xuống nước van xin.

Chuyện ẩu đả giữa phố lan rất nhanh, Hứa Hoài Thanh nghe liền chạy ra.

Ta đánh cho Châu Uyên bỏ chạy thục mạng, ngoảnh lại đã thấy hắn đứng lưng tự lúc .

Lúc ấy, ta còn giơ nắm đấm, ngẩn người khi thấy hắn, vội hạ tay, liền giải thích: “Hắn nói bậy, ta đánh hắn vài quyền là nhẹ rồi.

Thoáng ngạc hiện trên nét Hứa Hoài Thanh nhưng cười lấn lướt.

E rằng hắn cũng biết rõ con người Châu Uyên, chỉ thêm hả dạ thôi

Song chắc hẳn thấy ta dữ dằn , hắn cũng có phần sợ.

kịp cất tiếng, kẻ đứng cạnh hắn đã mở lời, vẻ hớn hở trỏ ta hỏi: “Chẳng lẽ đây là nữ hiệp trong lời ngươi nói?”

Hứa Hoài Thanh thoáng đỏ, lặng lẽ gật.

Người kia ắt là bạn đồng môn, anh ta tỉ mỉ quan sát ta, muốn nhìn thấu lớp mạn che, cười khà khà: “Quả , ngay cả tên công tử họ Châu mà cô nương cũng dám nện, thật là hào kiệt trong giới nữ nhi.”

Ta hơi ngây ra, lần đầu có kẻ khen ta đánh nhau giỏi.

“Không dám nhận.”

Ta khẽ cười, bèn hỏi: “Nhưng ‘nữ hiệp’ là gì, ta làm chuyện gì anh hùng hiệp nghĩa ?”

Nam tử nọ nhìn Hứa Hoài Thanh, cười lớn: “Nàng không nhớ chuyện cứu mạng ngươi à

Mau giải thích cho nữ hiệp kẻo nàng quên mất chàng là ai.”

Ta bỗng sững sờ.

Cứu hắn? Ta nhớ ra chút .

Ánh mắt Hứa Hoài Thanh sáng lên đầy mong đợi: “Mùa thu năm Quý Vị, ở núi Phụng Húc.”

Bằng hữu hắn có việc gia đình gấp liền vội rời .

Chỉ còn ta đứng trầm tư lục tìm ký ức, quả là ta đến , cũng hình như đánh rơi quyển “Hiệp Nữ Truyện” gần đấy.

Bấy giờ trên núi có thổ phỉ, vừa khéo ta đang quát mắng đám gia nhân hống hách, không chịu đưa nước cho ta uống lại còn ức hiếp ta, ta phát giận liền ra tay.

ra chuyện bé .”

“Hơn cứu mạng, thể gọi là chuyện bé.”

Hứa Hoài Thanh nói.

Ta xua tay: “Cũng chỉ là đánh vài kẻ, ra tay có tí việc thôi.”

Huống hồ, kiếp ngươi còn thu liệm di thể cho ta, nối gân tay ta, ơn đấy lớn gấp vạn lần.

Đột , ta nhớ đến tiền kiếp, thốt câu hỏi: “Ngươi có phải vì muốn báo ơn nên mới đồng ta?”

10

Vì báo ơn mà đánh đổi cả đời mình thật không đáng.

Giọng hắn nhỏ dần, đến ta phải cố căng tai nghe: “Quả đúng có phần vì , nhưng…”

Ta tiến thêm hai bước, “Nhưng ?”

Vì bước chân dài nên ta phải ngẩng đầu mới thấy rõ hàng mi đen tựa lông quạ hắn.

“Nhưng…” Hắn nuốt khan rồi nuốt luôn lời định nói, “Lần ấy, biết chuyện không phải kẻ tốt, ta vội đến tìm nàng.

Chỉ là mượn cớ cầu thân, cốt để gặp , muốn nhắc nhở nàng.”

ra hắn chẳng hề chủ định cầu hôn, chỉ nghĩ ra cớ gặp ta, báo tin cho ta cảnh giác.

Tự dưng lòng ta hơi hụt hẫng nhưng ngoài tỏ ra bình thường.

“Hiểu rồi, hóa ra tất cả chỉ vì báo ơn.

Nếu , chuyện hôm …”

“Thực ra!”

Hắn đột ngắt lời ta, lần như muốn buột ra lại ngập ngừng, nói: “Thực ra, ta mến mộ Lý nương tử đã nhiều năm.”

Nói xong, dường như hắn được trút gánh nặng nhưng rồi tức khắc lại hồi hộp.

“Ta biết, giờ đây Hứa Hoài Thanh xứng với Lý nương tử nhưng chỉ cần hai năm nữa thôi, hai năm , ta ắt thi đậu, vẹn lời hứa để nàng làm phu nhân Tiến sĩ.”

Ta mở to mắt, lời hắn chân thành đến nỗi khiến ta áy náy. 

Bởi lúc đầu, ta chỉ toan lợi dụng hắn để thoát cái hôn ước với nhà họ .

Trong tim bỗng xuất hiện thanh âm: “Hãy đồng với hắn , ngươi há không tự nhận mình đã có tình rồi ?”

Ta phủ nhận: “Ngươi xàm, ta có thích hắn.”

Thanh âm ấy lại lầm bầm: “ nửa đêm ngươi cũng tìm đến, giờ được tự do lại, hắn là người đầu tiên ngươi muốn gặp?

Ngươi đúng là cái miệng cứng hơn sắt.”

Chẳng biết đáp , ta đành im lặng, chợt chạm phải ánh nhìn chan chứa tình cảm hắn, tim đập thình thịch như muốn văng khỏi lồng ngực.

Hình như… ta thật sự thích hắn rồi.

Ta khẽ nói: “ ngươi ta, không được phép hối hận.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.