Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

23

Sau màn đối chất, cả hai bên giải tán trong không vui. giữ ta . Ta biết, bà lời muốn với ta.

“Từ nhỏ đến lớn, con chịu bao nhiêu ủy khuất không hé môi với một lời. gặng hỏi con cắn răng im lặng, một mình lẳng lặng gánh vác mọi chuyện. Nhưng con do sinh ra, biết con ngay cả con kiến không nỡ giẫm. Nếu không bị ép đến đường , con thể nảy sinh tâm tư .”

Đúng . Nếu không bị ép đến bước đường . ta thể đại tỷ uống thuốc mê cơ chứ. Lượng thuốc đủ đánh gục một con lừa, ta đã đút tỷ uống cạn.

đưa tay vuốt ve khuôn nóng bừng ta, ôm ta vào lòng: “Trách ta vô dụng, không bảo vệ con, để con phải chịu nhiều ấm ức đến thế.”

Vẻ ta xót xa. Nhưng trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đến giờ lên đèn. dọn bữa tối trong phòng. Anh Đào từ ngoài , ghé tai nhỏ: “Lão gia đã thay toàn bộ nha hoàn bà tử trong viện đại tiểu thư rồi, xây riêng một cái bếp nhỏ bên đó nữa, che chở kỹ lưỡng đến thế .”

Kiếp trước thôi. Ta chẳng mấy ngạc nhiên. chẳng ngẩng đầu lên, múc ta bát canh giải nhiệt, :

“Đệ đệ con sắp rồi, lão sư nó bảo nó tham gia kỳ thi mùa xuân năm tới.”

Đệ đệ Cung sau khi đỗ Cử nhân đã bái “đứng đầu Nam Sơn tứ tiên sinh” Trần Hành thầy, rời học đã ba năm. Nhớ trước kia khi Cung , đại tỷ cứ hay chê bai cả trọng nam khinh nữ, lôi ta hùa nhau chèn ép đệ . nên kiếp trước lúc ta xuất giá, tình cảm tỷ đệ chẳng mấy thiết. Mãi đến khi danh tiếng ta bị hủy hoại, đệ mới hết lần này đến lần khác ân cần hỏi han, gửi thuốc tặng quà. Ta mới bừng tỉnh khỏi cơn mê mà hối hận khôn nguôi.

24

Cuối năm. Cung đội gió tuyết trở . một , đứng hay ngồi đều ôm khư khư quyển sách mà đọc. Cung giới thiệu đó đồng môn, lời lẽ vô sùng bái.

xong, đệ liền ta sang một bên, chằm chằm nhìn ta, cố nhịn cười: “Tỷ tỷ, ta hết gạo ăn rồi ? bắt một tử chân yếu tay mềm tỷ phải ra đồng nông thế này?”

Ta sờ sờ , cười khổ: “Quả thật hành động bất đắc dĩ, không nhắc tới thì hơn.”

Cung nhẹ tay ta: “Đừng mà, tỷ đệ chúng ta chuyện gì không thể với nhau chứ.”

Ta im lặng một lúc, đành phải kể tuốt tuột mọi chuyện xảy ra giữa đại tỷ và Phúc Vương đệ nghe. Cung nghe xong rơi vào trầm mặc. Nhưng dẫu đệ từng xa, từng thấy chân trời góc bể rộng lớn.

Đệ vỗ vai ta, an ủi : “Đợi đệ thi đậu Tiến sĩ sẽ xin ra ngoài quan, lúc đó đệ đón tỷ và đến ở, mặc xác bọn họ.”

Ta ôm trán bất lực. nó vẫn trẻ con thế không biết.

“Khụ khụ.” Phía sau lưng bỗng vang lên tiếng ho húng hắng. Ta quay đầu . Bắt gặp vị đồng môn Cung đang quan sát ta, tựa hồ đang tò mò dung mạo ta. Ta trừng mắt lườm hắn một cái.

Hắn xấu hổ vội quay sang đệ đệ: “Cung hiền đệ, đệ nữ quyến, ta ở không tiện, hay để ta quay .”

Cung nhất quyết không , tay giữ ta bằng . Sau đó hai ăn ở, nhau ôn sách luyện thi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.