Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
24
Hoắc Nghiễn Thâm có ham kiểm soát rất mạnh.
Những chuyện lớn trong cuộc sống, nằm trong sự khống chế của anh.
Không được uống trà sữa đá, không được mặc váy siêu ngắn, không được đi đua xe núi bạn.
Không được xem mấy anh trai quyến rũ mạng, không được thả tim, không được bình luận, không được donate.
“…”
Lại một lần anh ngăn tôi lưu video trai đẹp khoe cơ bụng.
Tôi không nhịn nổi nữa.
“Hoắc Nghiễn Thâm, anh có thôi đi không?”
“Anh dựa vào đâu mà quản tôi?”
Lấy tiền việc, thiên kinh địa nghĩa.
Tôi không nhận tiền, dựa vào đâu phối hợp anh chơi trò phục tùng.
Hai tấm thẻ kia tôi không động một xu.
Lúc đi tôi trả lại anh.
“…”
Hoắc Nghiễn Thâm đỏ mắt:
“Sau khi em quay về, là lần thứ mấy em nói câu này rồi?”
“Tôi không có tư cách quản em.”
“Tống Nịnh, rốt cuộc tôi là gì của em?”
Tôi: “ là kim chủ, bây giờ ngay cả kim chủ không .”
Thân hình Hoắc Nghiễn Thâm đột nhiên cứng đờ.
Áp suất quanh người hạ xuống đột ngột, sự tức giận trong đáy mắt chút một lan .
Anh nói chữ:
“Tống Nịnh, em không có tim.”
“Em biết bốn năm nay tôi đã chịu đựng thế nào không?”
“Em đến đến, đi đi, một câu không nói tôi.”
“Tôi tìm em bốn năm, em Tô Châu trốn đến Châu, Châu lại trốn về Tô Châu.”
“Tôi là người ăn, không xã hội đen.”
“Tôi không có nhiều quan hệ như , tôi tìm đâu không thấy em, mấy năm nay thấy có người đuối nước, có người mất tích, tôi sợ đến chết.”
“Hoắc như , tôi giải thích nó thế nào?”
Tôi: “…Liên quan gì đến tôi, là tôi bảo anh chờ tôi sao?”
“Là tôi bảo anh giữ lại Hoắc sao?”
“Vốn dĩ là quan hệ hợp đồng, anh tình tôi nguyện, chúng ta đã cắt đứt sạch rồi.”
“Vì sao anh quay lại tìm tôi?”
“…”
Cả người Hoắc Nghiễn Thâm đột nhiên sững lại, như không ngờ tôi nói những lời này.
Ánh sáng trong mắt anh tấc một đông cứng, sau khi kinh ngạc qua đi, đáy mắt lại bi thương.
Tôi không kiểm soát được.
Tôi là một người rất đáng ghét.
Những lời này tôi không nên nói.
“…”
Đừng tôi, tôi không tình .
Phớt lờ tôi.
Sỉ nhục tôi.
Hạ thấp tôi.
Tôi có ứng phó.
Tôi có ứng phó tất cả ác ý đời này, tôi có tự vệ, tôi có có một vạn cách phản kích lại, tôi không sợ bị tổn thương.
…
Đừng tôi, đừng tôi.
Hoắc Nghiễn Thâm, tôi không thứ này.
Tôi tiền, tôi không gì cả.
Tĩnh lặng chết chóc hồi lâu, cuối cùng anh mở miệng, giọng lạnh đến run rẩy.
“Tống Nịnh, em nói em tôi, là lừa tôi sao?”
“…”
Tôi mặc cho lồng ngực nghẹn lại, mặt vẫn bình tĩnh đáp:
“Anh là kim chủ của tôi, tôi cung cấp giá trị cảm xúc cho anh là chuyện đương nhiên.”
“Hoắc Nghiễn Thâm, là một cuộc giao dịch, sao anh lại coi là thật?”
25
Hoắc Nghiễn Thâm cười.
Đuôi mắt đỏ lên, sau sự tĩnh lặng khiến người ta nghẹt thở, anh chậm rãi lên tiếng:
“Tống Nịnh, em hoàn toàn không nhớ gì sao?”
“Tôi là ai? Tôi là kim chủ của em?”
“Tôi chó cho em em không , tôi bao nuôi em?”
“Tôi xứng sao?”
…
“Em biết điều gì khiến người ta đau lòng nhất không?”
“Tôi gửi cho em hồi của Hoắc , nhưng em chưa gửi cho tôi của Tống .”
“Em cảm thấy không thiết gửi cho tôi, vì sớm muộn gì em đi.”
“Tống bốn tuổi rồi.”
“Con gái của tôi…”
“Đến bây giờ, tôi vẫn không biết lúc con bé trông như thế nào.”
Hoắc Nghiễn Thâm cầm áo khoác bàn, không quay đầu rời khỏi phòng ngủ.
Tôi đứng tại chỗ.
Nghe thấy âm thanh vỡ nứt.
Một mảnh sâu trong tim tôi nứt .
26
Tôi và Hoắc Nghiễn Thâm chiến tranh lạnh.
Thật hiếm lạ.
là tôi bắt nạt anh, đơn phương bạo lực lạnh anh, để anh đến dỗ tôi.
khi nào anh biết tức giận .
…
Nghĩ như thế, hình như tôi hơi không gì.
Nhưng tôi là chim hoàng yến của anh, là anh bao nuôi tôi, tôi nhận tiền việc.
Nghĩ lại, chim hoàng yến nhà người ta hình như không như .
Hoắc Nghiễn Thâm chưa coi tôi là chim hoàng yến.
là tôi đơn phương cho rằng như .
Trong mắt anh.
Anh vẫn luôn theo đuổi tôi, tôi không đồng ý.
“…”
Chuyện này tôi biết.
Những lời nói mấy hôm , đúng là hơi quá đáng.
Nhưng tôi không qua đó xin lỗi.
Anh có ham kiểm soát mạnh là thật, tôi xem vài video trai đẹp sao?
Tôi uống trà sữa đá sao? Đến kỳ sinh lý đau bụng.
Tôi mặc váy siêu ngắn ngoài sao? Không mang vệ sĩ bị biến thái bám theo.
Tôi đi đua xe núi sao? Lần đâm hỏng siêu xe tám triệu của anh, gãy xương cẳng chân.
…
Tính như .
Hình như là lỗi của tôi.
Không được không được.
Không tính nữa.
Tính nữa lương tâm của tôi mọc mất.
Tôi bảo Tống mang album qua cho Hoắc Nghiễn Thâm, sau đó tôi giả vờ không biết.
Nằm dài sofa xem phim.
Hai ngày nay bầu không khí trong nhà hơi không đúng.
Hai đứa nhìn .
“Mẹ.”
Hoắc nằm bò sofa, chui vào lòng tôi, giọng con non nớt nói:
“Mẹ, con không thích dì Tô Vãn.”
“ con là một đứa xấu.”
“Mẹ mắng con đi.”
“Đừng giận.”
Tôi xoa đầu cậu: “Nói linh tinh gì , mẹ giận bao giờ?”
“Con mới không đứa xấu.”
“Con ngoan nhất.”
“…”
Hoắc do dự một lát, nghiêm túc nói:
“Điểm này con vẫn rất tự biết mình, con đúng là không nghe lời.”
“…”
Đứa này khá thật thà.
Tống ôm album đi tới, vòng qua chúng tôi, dừng cửa phòng việc.
Gõ cửa.
Hoắc Nghiễn Thâm mở cửa.
Tống giơ album lên, căng mặt nói: “Phiền chết đi được, cho chú.”
“…”
“Gì ?”
“ hồi của con.”
Hoắc Nghiễn Thâm vui mừng cười, ánh mắt rơi lên người tôi, trong mắt nhiều thêm vài phần nhẹ nhõm.
Tống nhíu mày.
“Có gì đẹp đâu, chú nhìn Hoắc là biết, hồi con trông rất giống cậu ấy.”
Hoắc Nghiễn Thâm mở album , vẻ mặt cười như ông bố hiền:
“Con không giống nó, nó xấu.”
Hoắc : “?”