Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

06.

Giang rất thích trẻ con.

Mỗi lần đi ngang qua khu vui chơi trẻ em dưới tòa nhà chung cư, anh đều theo bản năng mà giảm tốc độ bước chân của mình lại.

Tôi thì không có cảm giác đặc biệt trẻ con, nhưng vì tôi rất yêu Giang , cho nên sau khi kết hôn, chúng tôi chưa từng dùng biện pháp vệ .

Thế nhưng kết hôn ba năm nay, cái bụng vẫn luôn không có động tĩnh .

Tôi và Giang không ai nhắc lại chuyện đêm hôm đó nữa.

không ai hỏi tại sao phòng ngủ phụ của căn hộ mà anh và Kiều Giai Ngọc đang , ngăn kéo tủ đầu giường lại có sẵn cái hộp đó.

Là ai vào, chuẩn cho việc , tất cả đều không quan trọng nữa rồi.

Dù sao thì một người đã mất trí nhớ thì sao có thể so đo tính toán mấy chuyện này chứ.

Sau hôm đó, lại trôi qua ròng rã tuần lễ, trời cứ mưa rả rích ngắt quãng suốt.

Mỗi sáng Giang đều kiên trì đòi đưa tôi đi , chiều đến lại đến thật sớm đón tôi tan sở.

đúng giờ xuất hiện dưới tòa nhà công ty, đứng tạo dáng ngay trước cổng lớn, trông sống động chẳng khác một gã nhân viên chào đón khách nhà hàng.

Xe của Giang thì đỗ ngay phía đối diện bên kia đường, anh cách một lớp kính xe nhìn chằm chằm sang phía bên này, biểu cảm trên khuôn mặt qua mỗi lại thêm phần lạnh lẽo.

Lúc đi , thang máy chỉ có người là tôi và .

Tôi cuối không nhịn được nữa liền lên tiếng hỏi: “Ông chủ , anh ghét Giang lắm hả?”

vẻ mặt đầy kinh ngạc quay sang nhìn tôi.

“Cái cơ? Khoan đã, cô tưởng tôi mấy trò này là khiêu khích anh ta á?”

Anh ta vẻ mặt đầy bất khả tư nghị tự chỉ ngón tay vào chính mình.

“Rõ ràng là tôi đang quyến rũ cô lấy lòng ông anh vợ tương lai mà! Tội lỗi quá đi mất, tôi hận anh em nhà các người đúng là khúc gỗ mục!”

Tôi: “…”

cảm thấy vô thất bại, cứ thở ngắn than dài mãi, liếc nhìn tôi bằng khóe nhưng chẳng thấy ai thèm đoái hoài đến mình.

Cuối , anh ta đành từ bỏ cái bộ dạng diễn kịch đầy kịch tính đó.

Cửa thang máy đổ bóng hình của tôi và anh ta, giọng nói của bỗng trở nên nghiêm túc hơn vài phần:

“Đối Giang , tôi không ghét anh ta, tôi chỉ là không một loại người anh ta mà thôi.”

“Anh ta quá vô tư, tôi thì quá ích kỷ. Tiền đề tôi báo ơn là bản tôi sống tốt, sống sướng cái đã. Không có tiền thì tôi mặc kệ cô là ai, và tôi lại không bao giờ vì muốn báo ơn mà chấp nhận bên cạnh diễn kịch một người phụ nữ mà tôi hoàn toàn không hề yêu thương.”

“Nhưng mà nói đi nói lại, trước đây tôi rõ ràng có nghe nói, đàn anh trước kia từng gặp gỡ một cô đặc biệt cơ mà.”

Tôi bàng hoàng ngẩng lên, chạm đôi đào hoa hình bóng phản chiếu kia.

“Hồi đó hình như anh ta đến một vùng núi khảo sát nghiên cứu, vừa vặn gặp đúng đợt một nhóm sinh viên tình nguyện đến dạy học đó. núi có một gã độc , cứ hễ có cô giáo trẻ đến là gã lại lởn vởn xung quanh, mở miệng ra là đến giúp đỡ, nhưng thực chất ánh lại không đứng đắn.”

“Mấy cô cậu sinh viên đó tưởng là người dân địa phương nhiệt tình nên ngại không dám từ chối, thế là gã độc kia lại được nước lấn tới.”

“Cho đến một , gã độc đó giơ tay định giở trò đồi bại một cô giáo số đó. Đàn anh lúc vừa vặn đi ngang qua, đang chuẩn xông lên ngăn chặn, thì kết quả có một cô nhanh chân hơn cả anh ta, quơ ngay cái ghế đẩu nện thẳng một phát khiến gã độc kia ngã nhào ra đất.”

“Cô tiếp tục túm tóc gã dúi đầu xuống đất, gào thẳng vào tai gã: Lão khú đế kia, thành phố có camera giám sát chứ đây thì không có đâu nhé, ông dám nảy sinh ý nghĩ xấu xa lần nữa, bà này sẽ thiến thằng nhỏ của ông đem cho lợn rừng ăn! Sau này tôi cứ gặp ông một lần là đánh ông một lần, tôi bắt xe đến đây tẩn ông!”

“Thế là đàn anh từ đi cứu người liền biến thành đi can ngăn, tốn bao nhiêu sức lực mới kéo được cô đó ra, cô bồi thêm cái đạp thẳng vào chỗ hiểm của gã độc kia thì mới chịu thôi.”

“Sau này vì chuyện đó mà hoạt động tình nguyện kết thúc sớm, cô kia chịu kỷ luật kỷ luật cảnh cáo. Có người khuyên cô nên đi xin lỗi, như vậy sẽ không tốt cho tiền đồ sau này của cô .”

“Nhưng cô lại : Như thế này là vừa hay, đánh cho chừa, đánh cho sợ thì mới tốt, coi như gương cho những đứa con cái núi này luôn. Tôi phát điên phát rồ lên được khi mà ai ai đi cảnh cáo con là ’em biết tự vệ tốt chính mình’, toàn lời nói nhảm, tại sao không đi cảnh cáo bọn người xấu bắt chúng tự vệ tốt chính mình kẻo đánh chết đi?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.