Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi lại lướt vòng bạn bè của Trần Hạo.
Anh ta rất ít đăng bài, nhưng tôi để ý thấy từ tháng 4, vòng bạn bè của anh ta đã cài đặt “ hiển thị một số ”.
Phần tôi không nhìn thấy, là cho ai xem?
Tôi đã biết đáp án rồi.
Buổi , mẹ chồng rời đi.
Trước khi đi, bà lại nắm tôi nói: “Niệm Niệm, chuyện nhà cửa con đừng nhiều. Đợi một thời gian tái hôn, mọi vẫn như cũ.”
Tôi gật đầu: “Con biết mà, mẹ.”
Bà hài lòng rời đi.
Trần Hạo tiễn bà xuống lầu.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn họ nói chuyện dưới sân.
Gương mẹ chồng rất nghiêm túc, Trần Hạo tục gật đầu.
Tôi biết họ đang nói gì.
Giữ tôi lại.
Đợi nhà thật sự tên xong, rồi tính cách khác.
Đáng tiếc.
Họ không biết, nhà đã tên rồi.
Ngay ngày sau khi lấy giấy nhận ly hôn.
Cạnh Cục Dân chính chính là Trung tâm giao dịch , đó tôi làm thủ tục tên luôn.
Bây giờ, căn nhà , về lý hoàn toàn thuộc về tôi.
Trần Hạo lên lầu.
“Vợ à, lời mẹ anh vừa nói, em đừng để trong lòng. Bà là…”
“Em biết.” Tôi ngắt lời anh ta, “Ly hôn giả mà, em hiểu.”
Anh ta thở phào: “Thế thì tốt.”
Tôi nhìn anh ta.
“À đúng rồi, tối nay anh còn xã giao không?”
Anh ta khựng lại: “Không… không có.”
“Vậy ăn cơm ở nhà nhé?”
“Ừ.”
Tôi mỉm cười: “Được.”
Anh ta cũng cười, tưởng rằng mọi vẫn nằm trong mình.
Tối đó, tôi nằm trên giường mà không sao ngủ được.
Bên cạnh, Trần Hạo đã ngáy đều.
Tôi nhìn trần nhà.
Sáu tháng.
Anh ta lừa tôi suốt sáu tháng.
Mẹ chồng cũng biết.
Ngay từ đầu, họ đã cấu kết nhau lừa tôi.
Ly hôn giả là để tôi buông lỏng cảnh giác.
Đợi tôi ký xong, nhà tên xong, họ sẽ tìm cách “tái hôn”, hoặc dứt khoát đá tôi ra.
Tính toán thật kỹ.
Đáng tiếc, họ đã đánh giá thấp tôi.
Tôi lẽ lấy điện thoại ra.
Tìm kiếm: bán nhà.
Hàng loạt quảng cáo môi giới hiện ra.
Tôi nhấp vào một trang, xem quy trình.
Giấy nhận quyền sở hữu đứng tên tôi, tôi là chủ sở hữu duy nhất.
Bán nhà, cần mình tôi ký tên.
Tôi lưu lại trang đó.
Trần Hạo, anh nói nhà vẫn là của hai chúng ta.
Nhưng ly hôn viết rất rõ — thuộc về bên nữ.
luật không công nhận những lời suông của anh.
Hai, tôi xin nghỉ nửa ngày.
Đến một văn phòng luật sư.
“Cô Lâm, tình huống của cô rất rõ ràng.”
Luật sư xem lại bản ly hôn, “ và có hiệu lực, đã tên cho cô, cô là chủ sở hữu duy nhất.”
“Nếu tôi muốn bán nhà, có cần anh ta đồng ý không?”
“Không cần.” Luật sư khẳng chắc nịch, “Trên giấy nhận có tên cô, cô có toàn quyền đoạt.”
Tôi gật đầu.
“Còn ,” luật sư nhìn tôi, “nếu chồng cũ của cô có ý kiến, anh ta có thể kiện cô, nhưng gần như không có khả năng thắng. ly hôn là do hai bên tự nguyện ký, trừ khi minh được có lừa dối hoặc cưỡng ép, nếu không tòa sẽ công nhận có hiệu lực.”
“Lúc đó anh ta là ly hôn giả.”
“ là ly hôn giả?” Luật sư cười, “Cô Lâm, về luật không tồn tại khái niệm ‘ly hôn giả’. cần hai bên tự nguyện ký tên, ly hôn là thật, phân chia tài cũng là thật.”
Tôi cũng cười.
“Cảm ơn anh.”
Rời khỏi văn phòng luật, tôi đi thẳng đến một công ty môi giới gần đó.
“Chào anh, tôi muốn bán một căn nhà.”
Cậu môi giới tiếp đón tôi rất nhiệt tình.
“Xin hỏi nhà ở đâu? Diện tích bao nhiêu?”
“Khu Phỉ Thúy Loan, 120 mét vuông, ba phòng ngủ hai phòng khách.”
“Ồ, khu đó tốt lắm!” Cậu ta sáng mắt lên, “Giá thị trường hiện khoảng 4,8 đến 5,2 triệu, cụ thể còn tùy tầng và nội thất.”
“Tầng 12, nội thất cao cấp.”
“Vậy bán được khoảng 5 triệu, không vấn đề.”
Tôi gật đầu: “Được, treo giá 5 triệu.”
“Chị là chủ nhà đúng không? Lần sau cần mang theo giấy nhận.”
“Phải, lần sau tôi mang đến.”
Rời khỏi văn phòng môi giới, tôi nhìn đồng hồ.
12 giờ 15.
còn phải đi làm.
Tôi bắt taxi về công ty.
Trên đường, tôi nhận được tin nhắn WeChat của Trần Hạo.
“Vợ à, trưa anh ăn ở công ty, tối mình ra ngoài ăn nhé?”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó.
Ra ngoài ăn?
Trước đây anh ta chưa bao giờ chủ đề nghị.
Bây giờ đột nhiên nhiệt tình như vậy.
Là chột dạ sao?
Hay đang diễn kịch?
Tôi trả lời: “Được.”
Anh ta lập tức gửi một icon cười.
Tôi bỏ điện thoại vào túi.
Trần Hạo, anh mình diễn rất giỏi.
Nhưng anh không biết, tôi đã không còn là cô ngốc ngây thơ .
Buổi , tôi xử lý xong công việc trong .
Trước khi tan làm, tôi cho cô bạn thân Tiểu Trương.
“Trương Trương, cậu có quen ai làm môi giới không?”
“Có chứ, anh họ mình làm đó. Sao vậy?”
“Mình muốn bán nhà.”
Đầu dây bên kia im vài giây.
“Niệm Niệm, cậu muốn bán nhà? Có phải… chuyện Trần Hạo không?”
“Cậu biết rồi à?”
“Chứ sao, mình đâu có mù. Lúc cậu ký ly hôn mình đã thấy không ổn rồi. Niệm Niệm, con nhỏ đó mình gặp rồi, là đồng nghiệp công ty anh ta, tên Tô gì Uyển đó.”
“Tô Uyển.”
“Đúng rồi! đó mình thấy họ trong trung tâm thương mại, thân mật lắm. Lúc ấy mình muốn nói cậu, nhưng lại sợ ảnh hưởng quan hệ hai …”
“Không sao.” Tôi ngắt lời cô ấy, “Bây giờ nói cũng vậy thôi.”
“Niệm Niệm, cậu làm gì?”
“Bán nhà, chia tiền, kết thúc hoàn toàn.”
Tiểu Trương im một lúc.
“Được, mình ủng hộ cậu. Mình hệ anh họ giúp, anh ấy nhiều mối, có thể nhanh chóng tìm mua.”
“Cảm ơn cậu, Trương Trương.”
“Cảm ơn gì chứ, chúng ta còn khách sáo gì . À, tên đàn ông khốn đó biết chưa?”
“Chưa.”
“Vậy… cậu khi nào nói anh ta?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Đợi nhà bán xong rồi nói.”
Cúp máy, tôi tựa lưng vào ghế.
Trần Hạo, anh nói đây là ly hôn giả.
Nhưng luật nói, đây là thật.
Chữ ký anh đặt xuống, anh tự chịu trách nhiệm.
Căn nhà được rao bán ba ngày thì đã có đến xem.
Là khách do anh họ của Tiểu Trương giới thiệu, một cặp vợ chồng trẻ mới cưới, đang tìm nhà tân hôn.
“Nhà ánh sáng tốt thật đấy!” Cô gái đứng ở ban công, mắt long lanh.
Chàng trai vòng ôm vai cô: “Em thích không?”
“Thích!”
Tôi đứng bên cạnh, nhìn họ.
trước, tôi và Trần Hạo cũng từng xem nhà như vậy.
Khi ấy, anh ta ôm tôi, nói: “Vợ à, mình mua căn đi, sau sẽ là tổ ấm của chúng ta.”
Tôi đã tin.
Giờ lại, đúng là mỉa mai.
“Cô Lâm,” chàng trai quay tôi, “chúng tôi rất hài lòng căn nhà, giá có thể thương lượng thêm chút không?”
“5 triệu, không bớt.”
Anh ta do dự một chút.
Cô gái kéo nhẹ áo anh: “Mua đi, em thật sự rất thích.”
Chàng trai nhìn cô, mỉm cười: “Được, mua.”
“Vậy chúng ta hẹn thời gian ký đồng nhé?”
“Được, càng sớm càng tốt.”
Sau khi họ đi, anh họ Tiểu Trương hỏi tôi: “Nhanh vậy đã chốt rồi? Không đợi thêm xem sao?”
“Không đợi .” Tôi nói, “Bán được là bán.”
Anh ta gật đầu, không hỏi thêm gì.
Tối đó, Trần Hạo về rất sớm.
“Vợ à, nay sao không nấu cơm?”
“Mệt rồi, đồ ăn ngoài đi.”
Anh ta nhìn tôi một cái: “Sắc em không tốt lắm, có phải công việc mệt quá không?”
“Ừ.”
Anh ta bước tới, xoa đầu tôi.
Tôi né tránh.
Anh ta khựng lại: “Vợ, em sao vậy?”
“Không sao, là không muốn bị chạm vào.”
anh ta cứng lại giữa không trung.
“Có phải… vẫn còn đến chuyện vết son môi không?”
“Không.”
“Vậy em…”
“Em nói là không.” Tôi nhìn anh ta, “Nếu anh không có việc gì khác thì đi tắm đi.”
Anh ta đứng đó, không biết nói gì.
Cuối cùng, anh ta quay vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy vang lên.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn điện thoại.
Môi giới nhắn tin: “Bên mua muốn tuần sau ký đồng, chị có tiện không?”
Tôi trả lời: “Tiện.”
“Vậy hẹn Tư tuần sau nhé, chị thấy được không?”
“Được.”
Đặt điện thoại xuống, tôi tựa vào ghế.
Tư tuần sau.
ngày .
5 triệu.
Tôi sẽ lấy lại những gì thuộc về mình.
Trần Hạo từ phòng tắm bước ra, ngồi xuống cạnh tôi.
“Vợ à, lâu rồi mình không cùng xem phim, tối nay xem một bộ nhé?”
Tôi liếc anh ta một cái.
“Không, em mệt, muốn ngủ sớm.”
Trên anh ta thoáng qua một tia thất vọng.
“Ừ, vậy em nghỉ sớm đi.”
Tôi đứng dậy về phòng ngủ.
Khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi nghe thấy anh ta thở dài bên ngoài.
Trần Hạo, anh thở dài cái gì?
Anh chột dạ rồi?
Hay diễn mệt quá?
Dù thế nào đi .
ngày sau, mọi sẽ kết thúc.
Sáng Tư, Trần Hạo điện.
“Vợ à, có phải em bán nhà không?”
Tim tôi khựng lại một nhịp.
“Sao anh biết?”
“Môi giới cho anh, nói có muốn mua nhà của chúng ta, bảo anh ký xác nhận.”
Tôi nhíu mày.
Sao môi giới lại cho anh ta?
“Em không bảo họ hệ anh.”
“Trong hệ thống có thông tin lạc của anh.” Giọng anh ta trở nên lạnh lùng, “Lâm Niệm, em muốn làm gì?”
Lâm Niệm.
Anh ta rất ít khi cả họ tên tôi.
Trừ khi anh ta đang tức giận.
“Em bán nhà, quan gì đến anh?”
“ quan gì đến anh?” Anh ta cao giọng, “Đó là nhà của chúng ta!”
“Không.” Tôi bình thản, “Là nhà của em. Trong ly hôn ghi rất rõ, thuộc về bên nữ.”
Đầu dây bên kia im .
“Em…”
“Trần Hạo, chữ ký anh tự ký, quên rồi sao?”
“Đó là ly hôn giả! Em biết mà!”
“Ly hôn giả?” Tôi cười, “ luật không có khái niệm ly hôn giả. Giấy nhận ly hôn là thật, là thật, tên cũng là thật.”
“Em—”
“Em cái gì?” Tôi ngắt lời anh ta, “Em bán nhà của mình, quy, anh làm được gì?”
Anh ta im rất lâu.
Sau đó, giọng anh ta trở nên âm trầm.
“Lâm Niệm, đừng ép anh.”
“Ép anh?” Tôi cười lạnh, “Anh ngoại tình nửa , lừa em ký ly hôn giả, lấy được nhà rồi đá em đi, giờ quay lại nói em ép anh?”
“Anh không—”
“Anh không?” Giọng tôi cũng lạnh xuống, “Trần Hạo, tối anh nói ly hôn giả, anh đến nhà Tô Uyển đúng không?”
Đầu dây bên kia, tĩnh như chết.
“Hai ở bên nhau nửa rồi, đúng không?”
Anh ta không nói.
“Anh mua cho cô ta cái túi 32 nghìn, còn cho em, bó hoa 300 tệ. Đúng không?”
Vẫn không nói.
“Anh nói cô ta em là ‘công cụ’, lấy được nhà là đá đi. Đúng không?”
Lần , hơi thở anh ta trở nên gấp gáp.
“Em kiểm tra điện thoại anh?”
“Thì sao?”
“Em—”
“Trần Hạo,” tôi cắt ngang, “giờ anh muốn ngăn em bán nhà đã muộn rồi. Bên mua đã chốt, ký đồng. Anh muốn làm loạn thì ra tòa mà làm. Nhưng anh nghe đây, luật sư nói rồi, anh không có cơ hội thắng.”
“Lâm Niệm!”
“Tạm biệt.”
Tôi cúp máy.
hơi run.
Nhưng lòng tôi, bình tĩnh chưa từng có.
Buổi , tôi đến Trung tâm giao dịch đúng giờ.