khoanh tay dựa nơi khung cửa, ánh đảo qua từng rương sính lễ, cuối dừng trên người ta.
Khóe môi cong lên, lộ ra nụ cười mang vài phần trêu chọc.
“ a, rõ ràng miệng cứng.”
Đầu ta lập tức ong ong nặng thêm mấy phần.
Đúng kẻ tự mình thông tuệ.
Ta còn chưa kịp mở miệng giải thích,thì chốc, bóng dáng chiếc váy vàng nhạt lao trước ta.
nắm chặt tay ta, đôi xanh biếc đong đầy ánh lệ mờ.
“Thẩm , ta điện hạ đã thương nghị xong, chúng ta sẽ nhau nhập Đông . Ta sẽ tôn làm , mọi việc đều nghe theo lời .”
Ta hờ hững liếc qua ngón tay thon dài trắng muốt của nàng, giọng băng:
“Ta vốn độc nữtrong nhà, chẳng muội muội.”
Sắc nàng cứng , suýt nữa duy trì nổi lớp vỏ bọc kia.
Dẫu sao cũng người đã lăn lộn hậu bảy tám năm, ta chẳng buồn nàng diễn kịch.
“Các đi đi. Thẩm phủ xưa nay vốn hiếu khách, ta cũng chẳng muốn khiến gia đinh phải cầm chổi đuổi khách.”
lúc giằng co, nơi cổ tay ta vang lên tiếng giòn trẻo.
sững sờ, sắc chốc trở nên tái nhợt.
“ tay của ta… sao lạiở trên tay ?”
Thật lời lẽ hồ đồ.
Ta lập tức giật tay khỏi tay nàng, song bị nàng nắm chặt hơn.
Ánh nàng khóa chặt nơi chiếc , đáy qua tia dị thường.
Rồi nàng xoay đầu, hướng về phía , ánh đẫm lệ cầu khẩn.
“Điện hạ, kỳ thực lần Trung Thu yến , ta thất lạc chiếc . Chỉ sợ kinh động Thánh thượng nên dám lên tiếng. Nào ngờ hôm nay, nó xuất hiện trên tay Thẩm .”
“ đang nói bậy bạ gì…”
chau mày, bước , vươn tay mạnh mẽ bắt lấy cổ tay ta.
“ , tay kia gì đặc biệt?”
khẽ cắn môi đỏ, đôi ngấn lệ mơ hồ:
“Bên khắc đóa hoa, mẫu thân lúc sinh tiền tự tay chạm khắc ta.”
Chỉ câu ngắn ngủi, nhưng tiếng sấm nổ tung đầu ta.
Nàng làm sao biết trên khắc hoa gì?
Ta chưa kịp nghĩ sâu,thì đã mím môi, chút khách khí lật cổ tay ta ra.
Đóa sen nhỏ nhắn kia hiện rõ trước .
“Quả nhiên của .”
lùng nhìn ta:
“ tự tháo xuống, hay để ta động thủ?”
