Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
4.
Tống hồi thư.
hôn sự giữa ta và hắn, chỉ có một chữ “được”.
Theo phong thư, mang đến một hộp gỗ lê.
Mở ra, bên trong là một vòng tay đã cũ.
“Mẫu thân con khi hành y nơi biên quan, từng vì mua thuốc cho ăn mày mà cầm cố chiếcvòng này, từ đó bặt vô âm tín. Tống nghe chuyện, liền dọc ngang Tây Vực, bước chân qua hết thảy hiệu cầm, cuối mới chuộc cho con.”
Ngón tay ta chạm vào văn sen bên trong vòng, chua xót nơi chóp mũi dâng trào, suýt nữa rơi .
Ấy là văn phụ thân từng tự tay lúc cầu thân mẫu thân.
Song thân một đời thanh bạch, giản dị, lưu cho ta được mấy di vật.
Chỉ có vòng này, ta từng sai bao người đến Tây Vực tìm kiếm, nhưng vẫn tay mà .
Nayước nguyện thành toàn.
Thật biết nên cảm Tống thế nào cho phải.
Ta lau nơi khóe mắt, kính đeo vòng vào tay.
Một khi haibên đềuưng thuận hôn sự, thì cũng phải định thành thân.
đế sai Thiên Giám chọn lành, định vào bảy sau.
Ngài từ nội khố thêm cho ta hơn mười rương sính lễ.
“Tống trong thư nói, côngvụ biên quan rườm rà, định thân chắc kịp , chỉ sợ phảiủykhuất conbái đườngmột mình.”
Ta mỉm cười,mày mắt cong cong.
Khôngsao, Quốc cữu trấn thủ biên quan, công lao to lớn,
Ta nào để trong lòng.
Hôm sau, giờ ngọ, sính lễ từ Quốc cữu phủ đưa đến Thẩm gia nước chảy.
Cộng cả thảy chín mươi chín rương.
Trong đó thiếu dị bảo chỉ có thể mua từ ngoại vực hoặc hao tốn trọng kim mới mong có được.
Đám nha hoàn, tỳnữ khắp sân đều hãi đến ngây người, tưởng Quốc cữu muốn đem cả phủ đệ tặng cho nhà ta.
Ta liếc phía kho,của hồi môn nơi đó tới ba mươi rương, khỏi nuốt một ngụm nước bọt.
Đang định kiểmkê, thì cửa viện chợt hiện ra một bóng dáng cao lớn.
Ngẩng đầu.
Sắc ta căng cứng.
“Điện hạ đến đây là có việc ?”
5.
Uyên khoanh tay dựa nơi khung cửa, ánh mắt đảo qua từng rương sính lễ, cuối dừng trên người ta.
Khóe môi hắn cong lên, lộ ra nụ cười mang vài phần trêu chọc.
“Ngươi a, rõ ràng là miệng cứng.”
Đầu ta lập tức ong ong nặng thêm mấy phần.
Đúng là kẻ tự cho mình thông tuệ.
Ta kịp mở miệng giải thích,thì chốc, một bóng dáng trong váy vàng nhạt lao đến trước ta.
nắm chặt tay ta, đôi mắt xanh biếc đong đầy ánh mờ.
“Thẩm tỷ tỷ, ta điện hạ đã thương nghị xong, chúng ta sẽ nhau nhập Đông . Ta sẽ tôn tỷ làm tỷ tỷ, mọi việc đều nghe theo lời tỷ.”
Ta hờ hững liếc qua ngón tay thon dài trắng muốt của nàng, giọng lạnh băng:
“Ta vốn độc nữtrong nhà, có muội muội.”
Sắc nàng cứng , suýt nữa duy trì nổi lớp vỏ bọc kia.
Dẫu sao cũng là người đã lăn lộn hậu bảy tám năm, ta buồn nàng diễn kịch.
“Các ngươi đi đi. Thẩm phủ xưa nay vốn hiếu khách, ta cũng muốn khiến gia đinh phải cầm chổi đuổi khách.”
Trong lúc giằng co, vòng nơi tay ta vang lên một tiếng giòn trong trẻo.
sững sờ, sắc trong chốc trở nên tái nhợt.
“Vòng tay của ta… sao lạiở trên tay tỷ tỷ?”
Thật là lời lẽ hồ đồ.
Ta lập tức giật tay khỏi tay nàng, song bị nàng nắm chặt hơn.
Ánh mắt nàng khóa chặt nơi vòng , trong đáy mắt qua một tia dị thường.
Rồi nàng xoay đầu, hướng phía Uyên, ánh mắt đẫm cầu khẩn.
“Điện hạ, kỳ thực lần Trung Thu yến trong , ta có thất lạc một vòng . Chỉ sợ động Thánh thượng nên dám lên tiếng. Nào ngờ hôm nay, nó xuất hiện trên tay Thẩm tỷ tỷ.”
“Ngươi đang nói bậy bạ …”
Uyên chau mày, bước đến, vươn tay mạnh mẽ bắt lấy tay ta.
“ , vòng tay kia có đặc biệt?”
khẽ cắn môi đỏ, đôi mắt ngấn mơ hồ:
“Bên trong vòng có một đóa , là mẫu thân lúc sinh tiền tự tay chạm cho ta.”
Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng tiếng sấm nổ tung trong đầu ta.
Nàng làm sao biết trên vòng ?
Ta kịp nghĩ sâu,thì Uyên đã mím môi, chút khách khí lật tay ta ra.
Đóa sen nhỏ nhắn kia hiện rõ trước mắt.
“Quả nhiên là vòng của .”
Hắn lạnh lùng nhìn ta:
“Ngươi tự tháo xuống, hay để ta động thủ?”
Hết