Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Tôi nghẹn lời.

ngoài đúng lúc vang lên tiếng động lớn.

người nổi giận đập mạnh thứ gì .

Ngay sau tiếng nhân viên khách sạn hốt hoảng.

“Phó tổng!”

“Ngài bình tĩnh!”

“Chúng tôi thật sự đang tìm…”

Giọng Phó Lẫm lạnh đáng sợ.

“Tìm tiếp.”

“Nếu hôm nay không tìm được cô ấy, tất cả các người nghỉ việc hết .”

Tôi chưa từng hắn mất kiểm soát như vậy.

ấn tượng tôi, Phó Lẫm luôn cao cao tại thượng, lạnh nhạt, thong dong.

Giống như không chuyện gì khiến hắn thật sự để tâm.

Nhưng giờ phút này…

Hắn lại giống như phát điên.

Tạ Cảnh Trì nhìn vẻ trắng bệch tôi, đột nhiên cười nhạt.

“Xem ra.”

“Chú rể cô sắp lật tung cả khách sạn rồi.”

Tôi ngón tay.

“Tôi không muốn gặp ấy nữa.”

Tạ Cảnh Trì nhìn tôi rất .

Sau đứng dậy, cầm lấy chìa khóa trên bàn.

“Được.”

“Tôi đưa cô .”

Tôi sững người.

“Vì sao?”

Hắn nghiêng đầu nhìn tôi.

Khóe môi cong lên chút ý cười lười biếng.

lẽ vì…”

“Tôi cũng rất ghét nhìn người khác bị ép quay lại vở kịch mình không muốn diễn.”

năm sau.

Mưa phùn đầu xuân lất phất rơi mái ngói đen ngôi chùa cổ.

Tiếng chuông chùa vang vọng giữa sườn núi yên tĩnh.

Tôi quỳ điện Phật rất .

Khói hương lượn lờ mắt.

“Cầu cho Tinh Tinh bình an lớn lên.”

“Tật bệnh tiêu tan.”

“Cầu cho con trai tôi… sống chút.”

câu cuối cùng, giọng tôi khẽ run lên.

cạnh, tiểu hòa thượng cúi đầu niệm kinh, nhẹ giọng nhắc:

“Thí chủ, tâm thành thì linh.”

Tôi cười khẽ.

“Hy vọng vậy.”

Ra khỏi đại điện gần trưa.

Mưa nhỏ vẫn chưa dứt.

Tôi vừa bung ô thì phía sau bỗng truyền tới tiếng bước chân quen thuộc.

Rất .

Rất nặng.

Tim tôi bất giác lại.

cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

“A Du.”

Chiếc ô tay tôi khẽ run.

Giọng ấy…

năm qua tôi cố ép mình quên .

Nhưng lúc lần nữa, trái tim vẫn đau như bị kim đâm.

Tôi rãi quay đầu.

Phó Lẫm đứng dưới bậc thềm đá.

Hắn mặc áo khoác đen dài, cả người phủ hơi nước lạnh lẽo cơn mưa đầu xuân.

năm không gặp.

Hắn gầy rất nhiều.

Đường nét gương càng sắc lạnh .

Đôi mắt vốn luôn lười biếng giờ lại tối đáng sợ.

Hắn nhìn chằm chằm tôi.

Giống như sợ chỉ cần chớp mắt cái, tôi sẽ lại biến mất.

Không ai gì.

Không khí yên tĩnh mức chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên.

Rất sau, hắn mới khàn giọng mở miệng:

“Cầu gì đấy?”

Tôi cán ô.

“Không liên quan tới .”

Phó Lẫm bật cười lạnh.

năm rồi.

Tính tình hắn dường như càng tệ .

“Muốn cầu nhân duyên à?”

Hắn bước lên thêm bậc.

“Hay cầu gặp được người đàn ông nào tốt tôi?”

Tôi không muốn dây dưa với hắn.

“Phó tiên sinh.”

“Tôi còn việc.”

“Phiền tránh đường.”

chữ “Phó tiên sinh”, sắc hắn lập tức trầm .

Ánh mắt tối rõ rệt.

Ngày tôi luôn gọi hắn :

Phó.

Hoặc Phó Lẫm.

Giờ lại xa lạ mức như chưa từng quen biết.

Hắn nghiến răng.

“Thẩm Du.”

“Em thật sự coi tôi người xa lạ?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, phía dưới bậc thang vang lên tiếng mở cửa .

Chiếc Maybach đen dừng ngay cổng chùa.

Kính rãi hạ .

Người đàn ông ngồi vừa định mở miệng, cái đầu nhỏ phía sau bất ngờ thò ra .

“Mẹ!”

Thằng mềm mềm gọi tôi.

Tôi sững người.

“Không phải bảo con ngồi yên sao?”

Tinh Tinh chớp đôi mắt to tròn.

“Mẹ quá.”

xong, thằng mới nhìn Phó Lẫm đứng cạnh tôi.

Nó nghiêng đầu nhìn hắn vài giây.

Sau cực kỳ nghiêm túc sửa lại:

“Không phải đâu chú.”

“Mẹ cháu không cầu nhân duyên.”

“Mẹ cháu đang cầu xin cháu đấy.”

Không khí lập tức im lặng.

Tôi gần như rõ tiếng hít thở Phó Lẫm khựng lại.

Ánh mắt hắn rãi dừng trên gương Tinh Tinh.

Thằng mặc áo len màu trắng sữa, ôm con thỏ bông nhỏ lòng.

Da rất trắng.

Đôi mắt cực kỳ giống tôi.

Nhưng hàng mày và sống mũi lại…

Giống Phó Lẫm như đúc.

Tôi lập tức tay.

“Mẹ lên đây.”

Tôi bước nhanh bậc thềm.

Nhưng vừa ngang qua Phó Lẫm, cổ tay bị hắn giữ .

Bàn tay hắn lạnh như băng.

“Đứa ai?”

Giọng hắn khàn đáng sợ.

Tôi không quay đầu.

“Không liên quan tới .”

“Thẩm Du.”

Lần đầu tiên tôi giọng hắn xuất hiện cảm giác hoảng loạn rõ ràng như vậy.

Hắn tay tôi mạnh .

“Con ai?”

Tinh Tinh lúc này tự mở cửa chạy .

“Mẹ!”

Thằng ôm lấy chân tôi.

Sau ngẩng đầu nhìn Phó Lẫm đầy cảnh giác.

“Chú làm mẹ cháu đau.”

Phó Lẫm cứng người.

Ánh mắt hắn rãi hạ khuôn đứa .

Rất gần.

Càng nhìn càng giống.

Thậm chí ngay cả dáng cau mày cũng giống hệt hắn lúc nhỏ.

Tôi cảm nhận được bàn tay đang giữ cổ tay mình bắt đầu run lên rất khẽ.

“Mấy tuổi rồi?”

Hắn nhìn Tinh Tinh hỏi.

Giọng dường như mất hết bình tĩnh.

Tinh Tinh ôm lấy tôi.

“Không cho chú biết.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.