Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Con người đều tính toán cho bản thân.
Nhưng sau đó tổ mẫu điều tra rõ ràng, phát hiện nha hoàn kia bị người khác đẩy ra kẻ chịu trận.
Ta suy chuyện hôm nay, cảm cung nữ kia có lẽ cũng bị người khác đẩy ra kẻ chịu trận.
Hoàng không ta, nàng ta lại là người của hoàng , đương nhiên nhìn sắc mặt hoàng mà hành động.
Ta kể suy của mình cho ma ma.
Ma ma xoa ta, nói:
“Cô nương của chúng ta đã trưởng thành rồi. Nhưng chuyện đến đây là kết thúc, sau đừng nhắc lại nữa, được không?”
Ta gật .
vì câu “đã trưởng thành” của ma ma mà vui mừng không thôi.
7.
Hiếm bệ hạ không dùng bữa cùng ta.
Dường ngài xử lý chính sự đến rất muộn, có vị đại nhân vội vàng gặp ngài.
Bọn nói chuyện rất lâu, sau đó vị đại nhân rời đi.
Lúc đi, bọn nhìn ta thật sâu.
Ánh mắt ấy tuyệt đối không thể gọi là yêu .
Đêm hôm đó ta ngủ không yên, liên tục giật mình tỉnh giấc.
Ta nhớ rất rõ, đến trời gần sáng, bệ hạ lên giường ôm lấy ta, nhẹ nhàng vỗ :
“Đừng sợ, có trẫm ở đây.”
Ta yên tâm ngủ lại.
Ta bệ hạ không đáng sợ cha và mọi người từng nói.
Ở bên cạnh ngài, ta cảm thoải mái và vui vẻ.
Ta bắt mỗi ngày mong chờ ngài tan triều trở dùng bữa cùng ta, nói ta những chuyện thú vị, buổi tối lại dỗ ta ngủ.
Nhưng ngài trở ngày càng muộn.
Thậm chí rất nhiều lần, ta hoàn toàn không nhìn mặt ngài.
Ma ma nói bệ hạ quan tâm đến quốc gia đại sự, không thể mãi chìm đắm trong cung, ta hiểu cho ngài.
Ngày hôm ấy, ta thật sự rất muốn gặp ngài.
Ta chờ đến gần sáng, ngài trở .
Nhìn ta ngồi trên long sàng đợi mình, ngài sửng sốt, bước ôm ta rồi :
“ phi sao chưa ngủ?”
Người ngài rất lạnh, khiến ta rét run.
Nhưng ngài lại ôm ta vô cùng chặt.
Qua lúc lâu, ta nhỏ giọng nhắc nhở:
“Bệ hạ, thần thiếp không thở nổi.”
“Trẫm sẽ nới lỏng.”
Ta cuộn tròn trong lòng ngài, có rất nhiều lời muốn nói.
Nhưng vòng tay ngài quá ấm áp, khiến ta bất giác buồn ngủ.
tỉnh lại, trời đã sáng hẳn.
Hỉ công công đứng bên cạnh ta, muốn nói rồi lại thôi.
Ta cảm có lẽ đã xảy ra chuyện , liền cẩn thận :
“Hỉ công công, có đã xảy ra chuyện không?”
“Nương nương, bệ hạ nói sức khỏe của người đã gần bình phục, bảo hôm nay người chuyển tẩm . Bệ hạ đã đổi cho người tẩm ở phía đông, cách nơi hơi xa. lát nữa lão nô sẽ sắp xếp bộ liễn đưa người .”
“Tại sao đột nhiên lại bảo ta rời đi? Tối qua ngài ấy cũng không nói .”
Đối diện câu chất vấn đột ngột của ta, Hỉ công công không trả lời, đứng bên cạnh thái độ không kiêu ngạo cũng không khúm núm.
Ma ma bước kéo ta.
Rõ ràng lúc không hợp để ta chất vấn.
Dù sao bệ hạ cũng có lý do của ngài.
nghiêm giọng gọi:
“Nương nương!”
“Ma ma, thu dọn đồ đạc đi.”
Ta cúi , che giấu nước mắt nơi khóe mắt.
Ta không được khóc.
Ta nhớ đến lá thư mẫu thân nhờ người gửi cho ta trước đây.
Trong thư, người nói bệ hạ là hoàng đế của thiên hạ, cũng là phu quân của tất cả nương nương trong cung.
Ta cứ độc chiếm ngài vậy là không tốt.
Nhưng đến chuyện , ta lại có chút tủi thân.
Ngoại trừ dùng bữa cùng ta, buổi tối ôm ta ngủ, bệ hạ chưa từng ta những chuyện mà cô cô dạy lễ nghi từng dạy.
Nhưng chuyện vậy, ta không nói ra thế nào, cũng không dám bệ hạ.
Những người Hỉ công công tìm đều đối xử ta vô cùng tốt.
Bọn đưa ta đến tẩm , sắp xếp cho ta cung nữ và tiểu thái giám, nói là để hầu hạ ta.
Ta âm thầm suy , bản thân cũng không sai khiến , thỉnh thoảng bảo lấy đồ ăn mình .
Tẩm của ta tên là Phương, khá giống tên của ta.
Xung quanh trồng rất nhiều thảo, nghe nói được đặc biệt sắp xếp cho ta.
Ta hơi nghi hoặc.
Chuyện ta thảo, ngoài người nhà ra, ai được?
Tiểu thái giám và cung nữ cũng không , ta liền không nữa.
8.
Sau ta chuyển đến Phương, bệ hạ không thêm lần nào.
Ngoại trừ phần lệ của ta vẫn giống trước đây, mọi thứ khác đều trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Ta bắt thường xuyên mất ngủ.
Trước mắt ta liên tục hiện lên gương mặt hung dữ của cung nữ kia.
Nàng ta giương nanh múa vuốt, nói muốn bóp chết ta, khiến có thời gian ta sợ đến mức không dám ngủ.
Ma ma đau lòng, đến chỗ thái y lấy ít bột thuốc .
luôn tránh mặt ta, nhưng cho dù phản ứng chậm, ta vẫn phát hiện vết thương trên người .
Ta nắm lấy tay , :
“Ai đánh?”
“Nương nương, nô tỳ da dày thịt cứng, không đáng ngại.”
Ma ma vội vàng kéo tay ta.
Nhưng ta đã không nghe lọt nữa.
Chúng ta rõ ràng đã sống kín đáo đến vậy, thế mà vẫn bị bắt nạt.
Ta nắm chặt ma ma, hiếm tỏ ra mạnh mẽ:
“Ai đánh?”