Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
khẩu chiến với một cư dân mạng game hơn một nghìn câu, tôi tức quá nên lập nick phụ quyến rũ anh ta qua mạng, rồi đá anh ta.
tôi chặn anh ta, anh ta tuyên bố sẽ “xử chết” tôi.
Tôi lo chút .
【Không , dù ảnh đại diện của tôi cũng lừa tình lắm .】
【Nhà tôi vùng quê hẻo lánh. Nếu anh muốn tôi tiên phải máy bay, rồi chuyển sang tàu cao tốc, rồi chuyển xe khách, rồi xe ôm, cuối cùng còn phải bộ mới đến được nhà tôi.】
【Hơn nữa, đến được tôi rồi gọi tên tôi cũng vô dụng, còn phải gọi tên bố tôi nữa.】
【Nơi ngày xưa cả bọn quỷ Nhật còn không ra, anh được tôi phục anh sát đất.】
1
thím gọi tôi, tôi đang mặc đồ ngủ, ngồi bếp lò nướng khoai lang.
Chuông túi reo hết lần này đến lần khác.
Tôi vẫn không thèm nghe.
Mẹ tôi thấy lạ, liếc tôi một cái rồi thăm dò hỏi:
“ không nghe máy?”
“Không lẽ là bạn trai con gọi à?”
Tôi cạn lời, theo bản năng trợn trắng mắt, bực bội phản bác:
“Con lấy đâu ra bạn trai?”
“Thật sự không có bạn trai?”
“ con không dám nghe mặt mẹ?”
Tôi bĩu môi, vẻ mặt quan tâm:
“Có đáng nghe đâu?”
“Dù người gọi con không phải quảng cáo cũng là lừa đảo.”
Lúc còn trường, thỉnh thoảng còn có shipper giao hoặc giao đồ ăn gọi tôi.
Nhưng từ về , muốn lấy phải ra tận trạm nhận thị trấn cách hơn hai mươi cây số, còn phải trả thêm một tệ phí nhận . Một đứa lười keo như tôi, nghỉ về đến giờ còn chưa mua nổi một món .
Shipper không thể gọi tôi được.
Còn đồ ăn ngoài khỏi nói, căn bản không nằm phạm vi giao . Một đứa tham ăn như tôi muốn đặt cũng đặt nổi.
Bạn bè tôi mắc chứng sợ nghe , nếu không cần thiết sẽ không gọi. Dù có việc bắt buộc phải gọi, vì tiết kiệm tiền , họ cũng chỉ gọi WeChat.
nên lúc này người gọi tôi, ngoài mấy tên lừa đảo cuối tháng chưa đủ KPI ra, xác suất cao là còn ai khác.
Mẹ tôi ngẩng đầu tôi:
“Không nghe cúp .”
“Cứ reo mãi, ảnh hưởng mẹ xem phim ngắn.”
“ rồi.” Tôi bất lực móc ra.
Ơ, không phải số lừa đảo.
Tôi bấm nghe.
Tôi dùng kẹp gắp trở củ khoai bếp lò để khỏi bị cháy, tò mò hỏi đầu dây bên kia:
“Thím hai, tự nhiên thím gọi cháu thế?”
“Có chuyện ạ?”
, thím hai dùng địa phương thân thiết hỏi tôi:
“Ninh Ninh à, con bạn trai thành phố không nói với bọn thím?”
Tôi ngớ người: “Thím hai, cháu không có bạn trai .”
“Thím đừng nghe mẹ cháu nói bậy.”
Kỳ nghỉ đông, ngày tôi cũng ôm đọc tiểu thuyết, đọc một hồi đột nhiên cười.
Mỗi lần mẹ tôi thấy đều nghi ngờ hỏi:
“Con đương rồi hả?”
Tôi còn tưởng là bà ra ngoài tung tin đồn về tôi.
Nhưng thím hai nói:
“Mấy hôm thím hỏi mẹ con, mẹ con còn bảo con chưa đương .”
“Kết quả bây giờ người ta đến tận cửa rồi.”
“Ninh Ninh, con làm là không đúng đâu.”
“ đương không nói với bọn thím thôi, bạn trai đến tận nhà rồi cũng không báo một tiếng? Bọn thím còn chuẩn bị chứ.”
Tôi không dám tin: “Thím hai, thím nói cơ?”
“Bạn trai cháu đến tận nhà á?”
“Nhưng cháu thật sự không có bạn trai .”
“Thím chắc chắn anh ta cháu không?”
thím hai chắc nịch:
“Đương nhiên rồi.”
“Cậu ấy vào đã hỏi người đầu : ‘Mọi người có nhà Tống Ninh Ninh đâu không?’”
“Ban đầu mấy cụ già được hỏi còn chưa phản ứng kịp là cậu ấy đang nói đến con.”
“ đó cậu ấy nói là một nữ sinh đại học khá xinh đẹp, họ lập tức hiểu ra chắc chắn là con.”
“Dù bây giờ mình chỉ có mỗi con là sinh viên đại học, ngoài con ra còn ai nữa?”
Thím dừng rồi nói tiếp:
“ hay thím đang đánh mạt chược nhà văn hóa thôn, họ liền bảo cậu thanh niên đó tới hỏi thím.”
“Thím nghe, cái tên cậu ấy nói phải là tên con còn .”
thím hai đầy trêu chọc, thúc giục tôi:
“Cậu ấy đang đợi con nhà văn hóa thôn đấy, mau qua đón .”
“Hôm dẫn bạn trai con đến nhà thím hai ăn một bữa nhé?”
Tôi bật loa ngoài, thím hai rất lớn, ngay cả mẹ tôi cũng nghe thấy.
Bà đặt bộ phim ngắn khiến bà mê mẩn xuống, trừng mắt tôi.
“Còn nói là không đương?”
“Người ta đến tận nhà rồi kia kìa!”
Tôi hoang mang tột độ, thuận miệng nói:
“Mẹ, con ra nhà văn hóa thôn xem rốt cuộc là chuyện .”
“Về rồi con giải thích với mẹ .”
2
cửa nhà văn hóa thôn.
Mấy chú mấy thím vốn đang đánh mạt chược thấy tôi đến, lập tức trêu chọc người đàn ông xa lạ đứng bên cạnh:
“Kìa, cậu trai, bạn gái cậu đến rồi.”
Còn có người nói với tôi:
“Ninh Ninh, bạn trai cháu đẹp trai thật đấy, là người thành phố. Mắt của cháu tốt ghê.”
Tôi người đàn ông mặt. Dáng người cao ráo, ngũ quan sắc nét, ăn mặc đơn giản sạch sẽ, trông tuổi tác xấp xỉ tôi, chắc cũng là sinh viên.
Trên cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ tôi không hiệu, giống có thương hiệu, cảm giác đắt tiền lắm.
Người đàn ông theo ánh mắt của mọi người về phía tôi, hơi thở khựng .
đó anh ta quan sát tôi từ trên xuống dưới, khẽ cười lạnh:
“Hừ, quả nhiên là cô.”
“Tống Ninh Ninh!”
Cái đó, cứ như tôi là tra nữ phụ bạc anh ta .
Nhưng tôi vắt óc suy nghĩ thế cũng không nhớ nổi mình quen một nam sinh đẹp trai như từ .