Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHương 8

Nàng ôm lấy gò má, cất giọng đầy bi thương:

“Thần thiếp chỉ vì say rượu nên mới cùng nằm trên giường.”

“Tuyệt đối không tư thông.”

“Trước nay giữa chúng thần thiếp chỉ có tình bằng hữu. Chưa từng vượt quá giới hạn.”

“Hoàng thượng.”

“Người thần thiếp là mai trúc mã. Lại là phu thê bao năm.”

“Đến chút tin tưởng ấy…Người không dành cho thần thiếp ?”

Hiếm Quý phi chịu mở miệng biện giải.

Đáng tiếc…

Mọi đều vô ích.

Ta đương nhiên lúc nàng thất mà đẩy thêm một .

Tuyệt đối không để nàng còn đường xoay chuyển.

Ta chau mày, vẻ mặt đầy lo lắng:

“Thảo nào…”

“Trước đây mỗi lần thần thiếp đến Chung Minh cung thăm tỷ tỷ…”

“Đều thấy cửa sổ cửa điện đóng kín.”

đợi thật lâu…”

“Sau rời , tỷ tỷ mới cho gọi thần thiếp .”

“Hoàng thượng…”

“Tỷ tỷ chắc chỉ nhất thời hồ đồ nên mới phạm sai lầm thôi.”

Quý phi trợn tròn đôi mắt.

Trong ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Nàng không ngờ…

Ta lại có thể nói ra ấy.

18

Ta nàng.

Khóe môi cong lên.

Trong mắt chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo.

trước…

Chính nàng đã tự định tội ta mưu hại Hiền phi.

Hôm nay…

Ta giúp nàng ngồi vững cái danh tư thông.

Đó là điều…

Nàng đáng gánh chịu.

Thấy Hoàng thượng rõ ràng đã tin ta…

Quý phi tức giận đến phát run.

“Thần thiếp trong sạch.”

“Hoàng thượng vô cớ vu oan thần thiếp như vậy…”

“Thật là phụ bạc tình nghĩa phu thê.  Khiến thần thiếp có trăm miệng không thể biện bạch.”

Hoàng thượng cười lạnh:

“Nếu đã có trăm miệng không thể biện bạch…Vậy thì khỏi cần biện bạch nữa.”

“Người đâu?”

“Truyền chỉ của trẫm.”

“Phế Quý phi thứ dân. Tống cung.”

“Còn … Đánh c.h.ế.t bằng trượng.”

Nghe vậy…

điên cuồng dập đầu cầu xin tha mạng.

nhưng vẫn bị thị vệ lôi xuống.

Từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết ngoài điện…

Liên tiếp vang lên.

Sắc mặt Quý phi…

Càng lúc càng trắng bệch.

“Hoàng thượng…”

“Người thật sự tuyệt tình đến vậy ?”

Hoàng thượng không đáp lấy một .

Chỉ phất áo…

Rời .

Đợi tất cả mọi người đã hết.

Ta mới chậm rãi đến gần nàng, hạ giọng nói:

“Tỷ tỷ tốt của …”

“Đến lúc này mà tỷ vẫn còn nhớ thương ?”

khuyên tỷ…”

“Chi bằng nên nghĩ xem…”

“Sau cung…”

nào để giữ được chút tôn quý thể diện cuối cùng của .”

Quý phi gào lên, giương nanh múa vuốt lao về phía ta.

Nhưng đã bị bọn giám giữ c.h.ặ.t.

Ta mỉm cười.

“Quý phi bớt giận.”

“Có điều…”

“Đây hẳn là lần cuối cùng… gọi người một tiếng ‘Quý phi ’.”

Ta không buồn nghe thêm mắng c.h.ử.i của nàng.

Xoay người…

Lặng lẽ rời .

Đã cung rồi…

Ta sẽ không bao giờ để nàng còn cơ hội ra nữa.

Chỉ mong…

Vị Quý phi đạm như cúc của chúng ta…

Có thể chịu nổi tháng trong cung.

19

Hậu cung không thể một thiếu người cai quản.

Đức phi vốn cho rằng chuyện tốt này nhất định sẽ rơi .

Dẫu , trong Tứ phi chỉ còn lại một nàng.

nhưng…

Một đạo thánh chỉ của Hoàng thượng đã phá tan mọi hy vọng của nàng.

Người sắc phong ta Thục phi.

Đồng thời giao quyền thống lĩnh lục cung.

Vài tháng sau…

Ta thuận lợi hạ sinh một vị Hoàng t.ử.

Hoàng thượng mừng rỡ khôn xiết.

Đến đầy tháng của Hoàng t.ử, Hoàng thượng một bế hài t.ử, một nắm lấy ta.

“Ngôi trung cung đã bỏ trống quá lâu.”

“Trẫm nghĩ nghĩ lại…Chỉ có Doanh nhi là người thích hợp nhất với ngôi vị ấy.”

Dẫu đã nằm trong dự liệu…

Ta vẫn ra vẻ vừa mừng vừa sợ, quỳ xuống tạ ân.

Trước cử hành đại điển sắc phong hoàng hậu…

Ta đã đến cung một chuyến.

Hậu cung ba ngàn giai lệ.

Hoàng thượng lâu đã quên mất…

Từng có một quý phi là mai trúc mã của người.

Qua cánh cổng cũ kỹ, đổ nát…

Ta thấy quý phi của hiện tại.

Đầu tóc rối bù.

phục rách nát.

Đôi mắt đục ngầu vô hồn, chỉ lặng lẽ bầu trời xám xịt.

Thỉnh thoảng lại có phi tần đã phát điên xô người nàng.

nhưng…

Nàng vẫn chẳng hề có lấy một phản ứng.

Cho đến Lý Mỹ ngang qua, khom hành lễ với ta.

“Thần thiếp tham kiến hoàng hậu .”

Nghe hai chữ “Hoàng hậu”…

Quý phi trước bỗng quay đầu lại.

thấy ta khoác trên phượng bào lộng lẫy…

Nàng điên cuồng lao về phía cổng.

Nhưng…

Dẫu cố gắng nào chẳng thể đến gần ta thêm một .

“Hoàng hậu?”

“Không…”

“Không thể nào…”

“Ngôi vị hoàng hậu vốn là của ta.”

“Hoàng thượng ta là mai trúc mã.”

người có thể lập kẻ khác hoàng hậu?”

“Ngươi chẳng qua chỉ là một quân cờ của bản cung.”

“Dựa đâu mà xứng hoàng hậu?”

Nàng gào thét đến khản giọng.

Đâu còn dáng vẻ đạm như cúc năm nào.

Ta bình thản nàng.

“Có xứng hay không…Chẳng đến lượt ngươi quyết định.”

“Giờ đây…Bản cung là hoàng hậu.”

“Còn ngươi…Chỉ là một phế phi sống trong cung mà thôi.”

Ta Lý Mỹ nhau mỉm cười.

Rồi cùng xoay người rời khỏi cung.

quay lại .”

“Quay lại .”

“Là tỷ sai rồi.”

…”

“Cầu xin cứu tỷ.”

“Cứu tỷ ra ngoài.”

rất xa rồi…

Phía sau vẫn còn vọng lại tiếng khóc gào thê lương.

Lý Mỹ hỏi ta.

“Hoàng hậu …Người sẽ mềm lòng chứ?”

Ta cười.

có thể chứ?”

“Nàng chưa từng mềm lòng với bản cung.”

Ngay nàng tin Hiền phi…

Đích thân hạ lệnh đ.á.n.h ta hai mươi trượng…

Tình tỷ giữa ta nàng…

Đã hoàn toàn chấm dứt.

Một cơn gió lướt qua.

Chiếc trâm phượng cửu vĩ trên b.úi tóc ta rung lên, phát ra âm lanh lảnh, trong trẻo.

Ta biệt Lý Mỹ .

Ung dung về phía tương lai thuộc về chính .

Còn quý phi…

Suốt quãng đời còn lại…

Chỉ có thể mục nát trong cung.

(Hết)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn