Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đừng nghĩ là anh không em vừa mới mua mấy bình .
Vì tranh giành ghen tuông không tiếc lãng phí tài nguyên y tế, em thật sự là ích kỷ và ác độc.
Bây giờ Miên Miên đang đau bụng dữ dội. Anh đang chuẩn bị đưa cô ấy đến bệnh .
Đau bụng phụ nữ không nhỏ, không được điều trị kịp thời có thể gây khăn trong việc sinh sản sau này.
Em rõ ràng Miên Miên thích con đến mức nào. có xảy ra, em có thể chịu trách nhiệm được không?
Trong tình huống sống còn như thế này, em có thể đừng làm loạn được không?”
Cuối , tôi gọi 120 để cầu cứu.
Nhưng vô tình tôi lại rằng chiếc cứu gần nhà nhất đã bị Hóa Vân Phi điều đi để đón Miên Miên.
Khi tôi được đưa đến bệnh trong tình trạng hấp hối, toàn bộ nhân viên y tế của khoa cứu đã bị Hóa Vân Phi điều động đi để làm phẫu thuật viêm ruột thừa nhỏ cho Lý Miên Miên.
Cuối , do cứu không kịp thời, tôi đã mất đứa con của mình.
Khi tôi đề nghị ly hôn trong tình trạng tuyệt vọng, Hóa Vân Phi mới thấy hối hận.
Tôi khăn mắt ra và nhận ra mình đang nằm trong phòng ICU.
Tôi theo bản năng chạm vào bụng mình, vốn dĩ có chút nhô ra. Nhưng lúc này nó lại phẳng lì khiến tôi kinh hãi.
“Xin lỗi, cô Hạ. Đứa bé trong bụng cô không thể giữ được.”
Nghe đến đây, những xúc tôi đã cố kiềm chế bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ.
Cả phòng bệnh tràn ngập tiếng khóc đau đớn của tôi.
Một giờ trước, tôi đã bị bó hoa hồng trong nhà kích phát cơn hen suyễn do dị ứng.
Tôi chạy vào phòng ngủ lấy bình xịt , nhưng phát hiện rằng chai vốn nặng tay giờ lại nhẹ bẫng.
Tôi cố kiềm chế giác hoảng sợ, nắp bình ra kiểm tra và thấy trong quả thật trống rỗng.
Bao bì rõ ràng có dấu vết đã bị ra trước . Ai đã lén lút đổ hết ra ngoài.
Không còn thời gian để điều tra ai là kẻ chủ mưu, hơi của tôi ngày càng khăn, như thể có một bàn tay vô hình siết chặt lấy phổi tôi.
Tôi lắc lắc đầu đang choáng váng, gọi cho Hóa Vân Phi nhiều lần nhưng không ai bắt máy.
Lúc , anh ấy đang trực bệnh , cách nhà chưa đến năm cây số. Anh ấy có thể đến nhanh hơn cả cứu 120.
Nghĩ đến việc anh ấy có thể gặp tình huống khẩn tại bệnh , tôi còn cách tiếp tục gọi lại trong khi cố cửa sổ đang đóng chặt.
có thể hít không khí trong lành, triệu chứng của tôi sẽ dần thuyên giảm.
Nhưng cửa sổ vốn đã được trước khi tôi ra ngoài, bây giờ lại không thể đẩy được, như thể bị dính chặt vào .
Hơi của tôi ngày càng gấp gáp, cơ thể dần yếu đi do thiếu oxy.
Khi tôi tuyệt vọng gục xuống sàn nhà, đầu dây kia cuối cũng vang lên giọng nói quen thuộc.
Hy vọng trong tôi bùng cháy trở lại, tôi cố kiềm chế nỗi đau trong cơ thể và cầu cứu anh.
“Chồng ơi, em bị bệnh rồi. Nhà hết rồi, anh mau về cứu em , còn cả đứa bé trong bụng .”
Nhưng Hóa Vân Phi lạnh lùng ngắt lời tôi:
“Em lại đang nói dối à?
Đừng nghĩ là anh không em vừa mới mua mấy bình .
Vì tranh giành ghen tuông không tiếc lãng phí tài nguyên y tế, em thật sự là ích kỷ và độc ác.
Bây giờ Miên Miên đang đau bụng dữ dội. Anh đang chuẩn bị đưa cô ấy đến bệnh .
Đau bụng phụ nữ không nhỏ, không được điều trị kịp thời có thể gây khăn trong việc sinh sản sau này.
Em rõ ràng Miên Miên thích con đến mức nào. có xảy ra, em có thể chịu trách nhiệm được không?
Trong tình huống sống còn như thế này, em có thể đừng làm loạn được không?”
“A Phi, em chịu quá,”
Ngay lập tức tai tôi vang lên giọng nói có chút nhõng nhẽo của Miên Miên.
“Miên Miên ngoan, có anh đây, em yên tâm đi,”
Giọng nói của Hóa Vân Phi dịu dàng đến mức tôi chưa từng nghe thấy.
Ngay sau , tiếng “cạch” vang lên khi điện thoại bị cúp,
Tôi thấy cả người mình như rơi xuống vực sâu không đáy.
Miên Miên đau bụng nhưng tôi và đứa bé trong bụng có thể sẽ thực sự chết.
Những năm qua, Hóa Vân Phi luôn dành hết sự quan tâm cho Miên Miên – người bạn gái đầu tiên của anh ấy.
cần Miên Miên gọi một cú điện thoại hoặc nhắn một tin nhắn,
Dù là lý do đau bụng kinh, lạnh nhẹ, hay cần sửa ống nước thì Hóa Vân Phi đều bất chấp mưa gió chạy đến cô ấy.
Thậm chí, anh ấy không ít lần để tôi, người đang lên cơn hen suyễn, nhà một mình.
Khi tôi chất vấn, anh luôn tỏ thái độ chịu:
“Em đâu lần đầu phát bệnh hen suyễn, làm quá lên làm ?
Còn Miên Miên, có bất trắc, anh ăn nói thế nào chú thím?
Làm vợ bác sĩ lại đi so đo bệnh nhân, em không thấy xấu hổ à?”
Rồi anh bỏ đi trong lúc tôi ngơ ngác và đau lòng.
Giờ đây, khi tôi đang đối mặt sự sống và chết, cũng là lần duy nhất tôi chủ động cầu cứu anh thì lại bị anh thờ ơ bỏ qua, vì Miên Miên đau bụng.
Thật là một người bác sĩ đầy lòng nhân ái. Thật là châm biếm và nực cười.
Tôi gượng gọi nhanh 120 để cầu cứu.
Đội cứu hộ 120 gần nhất thuộc bệnh nơi Hóa Vân Phi làm việc.
Sau khi cung thông tin cá nhân của mình, tôi vô tình nghe thấy cuộc trò giữa nhân viên tổng đài và những người khác:
“ ?
Trưởng khoa Hóa đã điều cứu đi đón bệnh nhân của anh ấy à?”
“Lại còn điều đến vùng khác ?”
“Sao Trưởng khoa Hóa lại lạm dụng quyền lực như vậy?”
“Thế bệnh nhân khu vực này thì làm sao đây?”
Giữa những tiếng mắng mỏ, nhân viên tổng đài dường như nhớ ra rằng tôi vẫn đang chờ đầu dây kia.
Anh ta ho khan mấy tiếng rồi mới nói tôi bằng một giọng nói đã được chuẩn bị kỹ:
“Xin lỗi, thưa cô!
cứu của bệnh đã được điều động đi đón bệnh nhân khác.
Chúng tôi sẽ sắp xếp một cứu gần cho cô.
Xin cô giữ điện thoại thông suốt và đợi chúng tôi liên hệ lại.”
Ý thức của tôi dần mờ đi, tôi cấu mạnh vào đùi mình để không bị ngất hẳn.
Tôi hỏi cứu còn bao lâu mới đến bằng giọng nói lơ mơ, không rõ ràng.
“Thưa cô, cứu còn khoảng nửa giờ . Xin cô kiên nhẫn chờ, hãy cửa sổ trong nhà và cố đều.”
Nghe nhân viên tổng đài hướng dẫn cách cứu qua điện thoại, tôi muốn nói anh ta rằng là vợ của bác sĩ, những điều này tôi đã và thử hết rồi.
giác nghẹt ập đến như sóng biển, tôi như con cá mắc cạn trên bãi biển, có thể há miệng không thể hít .
Kèm theo những cơn co giật của cơ thể, ý thức của tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Trong cơn mơ hồ, tôi thấy lại ngày cuối gặp Hóa Vân Phi.
là ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi,
Chúng tôi đã hẹn sẽ ăn tối nhau.
Tôi đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị một bàn tiệc gồm toàn những món anh thích ăn.
Tôi ngồi chờ anh tan làm nhưng mãi đến nửa đêm, bóng dáng anh vẫn chưa xuất hiện.