Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Người mang lại vinh quang cho bà, cũng là người khiến bà phải chịu nhục.
Đều là Tạ Minh Viễn.
4
Mấy tháng sau bị hủy hôn, ta trở thành trò cười lớn nhất kinh thành.
Ban đầu ta không biết người bên ngoài nói về mình thế nào.
Ta nhốt bản thân trong viện, không muốn gặp bất cứ ai.
Nhưng lời đồn vẫn truyền vào.
vẻ mặt dè dặt của Thúy , nha hoàn thì thầm bàn tán, cho đến những thở dài muốn nói lại thôi của thân.
Sau đó, thân ép ta ra ngoài dự tiệc, nói nếu ta không ra khỏi , người ta sẽ càng cười nhạo.
Ta đi.
Trong yến tiệc, nữ tụ tập thành nhóm trò chuyện.
ta bước vào, nói chuyện đột nhiên đi nhiều.
Sau đó lại vang lên, xen lẫn những cười khe khẽ.
“Đó chính là Quan nhị tiểu thư ?”
“Người bị hủy hôn ấy à?”
“Chẳng phải ? Tiểu công t.ử Tạ gia thà chịu ba mươi trượng điện cũng không chịu cưới nàng ta.”
“Chậc chậc, mất mặt c.h.ế.t đi được.”
Những nói ấy không lớn không , vừa đủ để ta nghe .
Ta ngồi trong góc, nâng một chén trà, ngụm ngụm uống xuống.
Tô Ngâm Sương cũng có mặt.
Nàng ngồi ghế chính, được một đám nữ vây quanh như chúng tinh phủng nguyệt.
ta, nàng nở nụ cười dịu dàng, đứng dậy bước tới.
“A Lê, tỷ cũng đến rồi.”
Nàng ngồi xuống cạnh ta, nắm tay ta, đầu nói với những nữ kia:
“ vị đừng nói bậy. Trong lòng biểu tỷ ta đã đủ khó chịu rồi.”
“Chuyện nhân duyên phải xem duyên phận, không cưỡng cầu.”
Những nữ kia trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý.
Có người cười nói:
“Tạ thiếu phu nhân độ lượng. Nếu đổi lại là ta, tuyệt đối không đối xử t.ử tế với nữ t.ử được phu quân mình đính ước.”
Tô Ngâm Sương cười, không tiếp lời.
Ta ngồi tại đó, nghe bọn họ người một câu, ta một câu.
Sau trở về phủ, thân lại mắng ta một trận.
“Con nhất định phải ra ngoài mất mặt ? Ngoan ngoãn nhà không được à?”
“Là người bảo con ra ngoài.”
“Ta bảo con đi, chẳng lẽ là để con trò cười cho người khác?”
“Con nhìn Ngâm Sương xem, rộng lượng đoan trang biết bao, luôn giúp con nói chuyện.”
“Lại nhìn con đi, suốt ngày lạnh mặt, như tất cả mọi người đều mắc nợ con!”
Ta nhìn gương mặt thân, đột nhiên cảm vô cùng lạ.
Cổ họng ta chua xót, lâu sau mới nói được một câu:
“Con bị hủy hôn là lỗi của con ?”
thân mặt đi, không nói gì.
Tối hôm ấy, ta ngồi bên sổ.
Nhìn vầng trăng ngoài sổ suốt một đêm không ngủ.
5
Ta bắt đầu không ra ngoài nữa.
Ta nhốt mình trong viện, mỗi ngày chỉ một việc, đó là chép sách.
chữ của ta đã đẹp.
Một tay trâm hoa tiểu khải của ta, trong số nữ kinh thành cũng thuộc hàng nổi bật nhất.
, Tạ Minh Viễn nhìn chữ ta rồi nói:
“Chữ của Lê là đẹp nhất trong những chữ ta .”
ấy, chỉ một câu như vậy cũng đủ khiến ta vui vẻ lâu.
Bây giờ ta chỉ có dựa vào việc này để g.i.ế.c thời gian.
Thúy khuyên ta ra ngoài đi lại, nói mãi trong viện sẽ sinh bệnh.
Ta nhớ tới lời thân, liền đầu nói với Thúy :
“Ra ngoài gì? Để người khác cười nhạo ?”
Thúy không nói thêm nữa.
Huynh tới thăm ta vài lần.
Huynh ấy ngồi đối diện, nhìn ta chép sách.
Im lặng lâu, huynh ấy nói:
“A Lê, muội cứ tiếp tục thế này thì không được.”
Ta dừng b.út, ngẩng đầu nhìn huynh .
“Muội vẫn .”
“Phải, muội .”
“Phải, muội , đến mức sắp tự nhốt mình mà sinh bệnh, khiến người huynh như ta lo lắng không yên.”
Huynh đã gầy đi.
Ta lại khiến huynh ấy phải lo lắng.
Vài ngày sau, huynh lại tới.
Lần này trong tay huynh ấy cầm một tấm , đặt mặt ta.
“Thái t.ử phủ đưa tới, mời nữ trong kinh tham dự thi hội mùa thu.”
“Muội đến nay thông thạo thi văn, muội phải đi.”
Ta nhìn tấm ấy lâu.
viết bốn chữ “Thi hội mùa thu”, được mạ vàng, dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng.
góc dưới bên trái tấm có đóng một con dấu, khắc hai chữ “Tống Giác”.
Huynh đứng dậy, đi tới , lại đầu nói:
“Lê , muội muội của ta không nên sống như thế này.”
Sau huynh ấy rời đi, ta cầm tấm lên, lật qua lật lại xem mấy lần.
Cây hoa quế ngoài sổ bị gió thổi xào xạc, những đóa hoa quế vụn đầu cành bay xuống, rơi bệ sổ.
6
Ba ngày thi hội, Thánh thượng tới Nam Sơn săn mùa thu, phụ thân ta cũng nằm trong số quan viên tháp tùng.
Người nói muốn đưa ta ra ngoài giải sầu, ta liền đi theo.
Bãi săn được dựng trong một thung lũng Nam Sơn.
Thu ý đang đậm, lá đỏ khắp núi như lửa cháy.
nữ quyến ngồi khán đài, nhìn nam nhân cưỡi ngựa tung hoành.
Ta ngồi hàng sau, nhìn những dãy núi mà thất thần.
Đột nhiên, một trận vó ngựa dồn dập truyền tới.
Ta đầu nhìn.
Chỉ một con ngựa đen đang lao nhanh về phía khán đài.
lưng ngựa là một thiếu niên đang cúi rạp người, thân hạ thấp, gần như song song với lưng ngựa.
Trong tay hắn nắm một cây cung, dây cung vẫn rung.
nữ quyến khán đài kinh hô, vội vàng đứng dậy tránh né.
Ta chưa kịp phản ứng, con ngựa đã lướt qua khán đài.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, thiếu niên lưng ngựa đột nhiên ngồi thẳng, giương cung lắp tên, b.ắ.n ra một mũi tên.
Mũi tên sượt qua tóc mai ta, mang theo một trận gió.