Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

11

Sau ngày đó, cuộc sống liên hôn Cố Thừa An dường như nối đoạn tình yêu đại học kia.

Mỗi ngày rảnh rỗi tôi đều tới ty đón anh tan làm.

Giống như mỗi lần tới lớp học tìm anh vậy.

Tuy anh không nói, tôi có thể nhận được anh rất hưởng thụ điều đó.

Cho tới lần thứ ba bị người qua đường bắt , tôi đã bị Cố Thừa An lạnh mặt kéo đi.

Buổi tối anh nghiêm túc nhấn mạnh hết lần này tới lần khác.

lệnh cấm tôi tới ty đón anh nữa.

Muốn đón chỉ được dừng ở tầng hầm đỗ xe, không được xuống xe.

Chậc, vẫn nhỏ cực kỳ thích ghen đó thôi.

đây gian tan làm của anh càng lúc càng muộn.

Tôi vẫn luôn chờ anh chủ động mở miệng.

anh chẳng nói gì cả.

Ba ngày, tròn ba ngày.

Tôi đẩy mạnh người nào đó vừa bước vào cửa đã đòi ôm, nhìn đôi đầy mệt mỏi của anh, nghiêm túc.

“Cố Thừa An, đây tôi đã nói anh thế nào.”

“Có vấn đề gì anh phải nói tôi.”

Cố Thừa An giống như nhỏ làm sai .

Ánh anh khẽ cụp xuống, tay nhàng xoa bả vai vừa bị tôi đẩy, dáng vẻ như chịu ấm ức tày trời.

, rách nát của ty tôi có thể xử lý được.”

“Tôi không muốn lo lắng.”

Tôi bị chọc tới bật cười.

Lần này tôi lại bình tĩnh lạ thường, không truy hỏi nữa.

“Được, vậy tôi không lo nữa.”

Cố Thừa An nhận tôi không đúng, anh thử tiến tới ôm lấy tôi, cọ cọ vào cổ tôi.

Thấy tôi không đẩy nữa, anh mới thở phào nhõm.

Lo lắng trong lòng Cố Thừa An tan biến, cuối cùng hoàn toàn yên tâm.

Tôi nhìn quầng thâm dưới người nằm bên cạnh, vừa lên giường đã mơ mơ màng màng ngủ say ngay lập .

Lòng tôi trầm xuống, khẽ thở dài như không nghe thấy.

nhàng vuốt ve vết sẹo trên bàn tay lớn bên eo mình.

Vất vả cho anh , nhỏ của tôi.

Nghỉ ngơi cho tốt đi.

Sáng sớm hôm sau, còn kịp nói Cố Thừa An một , tôi đã trực lao tới ty Phó .

Không khách sáo mà đẩy anh sang một bên.

Tôi trực ngồi xuống ghế giám đốc của anh, lời ít ý nhiều.

“Phó , anh không muốn sống nữa à?”

Phó vừa thức trắng đêm lập giật mình, đầu óc nhất kịp vận .

nhìn thấy tôi tới hỏi tội, anh lập ngộ .

“Oan quá tổ tông, đâu phải tôi không hợp tác!”

“Khoảng gian Cố Thừa An tới tìm tôi hỏi về tay , còn cảnh cáo tôi đừng xúc hai người nữa.”

Tôi cười lạnh một .

“Anh muốn độc chiếm bằng sáng chế lâu một chút, sự nghĩ tôi không biết chút tâm tư đó sao?”

“Anh còn nói cho anh ấy tay tôi?”

Phó bị vạch trần suy nghĩ nhỏ, lập cười hì hì nịnh nọt tiến lại .

“Tôi đương nhiên nói , cuồng việc đem mô hình thuật toán vốn một năm mới xong ép thành ba tháng.”

“Làm tay mệt tới tổn thương dây thần kinh trụ, suýt chút nữa không hồi phục được.”

“Chỉ để trở về gặp anh ấy.”

“…”

Hóa Cố Thừa An đã biết .

Bảo sao đây anh dính người như vậy.

Sắc mặt tôi cuối cùng dịu đi vài phần.

Còn kịp nói gì , cửa văn phòng đã bị người ta mạnh tay đẩy .

Tôi mở to .

Cố Thừa An trực xông vào.

Ánh anh lạnh như băng, cơn giận bị đè nén cuộn trong lệ khí khắp người, ngang ngược kéo tôi vào người anh.

“Tô , lại muốn một không nói mà bỏ đi sao!”

“Đúng không?”

Tôi hé miệng, còn kịp nói.

Đã đối diện đôi đỏ hoe hung dữ của Cố Thừa An.

“Rốt cuộc còn muốn bao nhiêu lần nữa.”

“Tô , còn muốn bỏ đi bao nhiêu lần nữa.”

Tim tôi đau nhói.

anh khàn khàn gấp gáp, mang theo vài phần cầu xin.

“Tôi có năng lực , lần này tôi sự có thể xử lý tốt.”

“Đừng đi, .”

“Nhất định đừng đi nữa, được không.”

Cố Thừa An luôn người cực kỳ thiếu giác an toàn, lúc nào lo được lo mất.

Ngay từ lần đầu gặp anh tôi đã biết .

Từ nhỏ tới lớn, gì tôi thường bỏ dở giữa chừng.

riêng nuôi nhỏ lại cực kỳ kiên nhẫn.

đại học lúc Cố Thừa An được tôi nuôi tốt nhất.

Số lần thiếu giác an toàn tới mức ghen bóng ghen gió như không có.

Thỉnh thoảng ghen chỉ chút dấm chua tăng tình .

từng lại lo được lo mất lần nào nữa.

Thế bây giờ…

Tôi kiễng chân, trực vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh vào lòng mình.

nói vô thức dịu xuống.

“Không có tôi bên cạnh, nhỏ sao lại thích khóc như vậy .”

Cơ thể người đàn ông khẽ run lên, giác ướt át không động nơi cổ khiến tôi càng dịu dàng kiên định.

“Yên tâm, lần này có tôi ở đây.”

“Tôi sẽ không đi nữa.”

Tôi nhàng nắm lấy bàn tay phải hơi run của anh.

tim đập dữ dội đan xen, vang vọng chói tai.

“Sẽ không bao giờ rời đi nữa.”

Vậy thì… lại nuôi nhỏ tốt một lần nữa đi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.