Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60R4b10G3V

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Sau ta bị bắt cóc, nhìn thấy Tạ Tắc vô mừng rỡ, tưởng rằng cuối cũng được cứu.
Tạ Tắc lại dùng dao găm ghì xương sống ta, từng tấc từng tấc mà đập nát hi vọng của ta:
“Nếu không phải linh cốt này của hữu dụng với Ngọc Oánh, ta làm sao có thể chọn phế ?”
Trong lúc hấp hối, ta trơ mắt nhìn Tạ Tắc đem linh cốt của ta hiến cho chị .
là sự ôn nhu ta chưa từng thấy qua rất nhanh hai người liền quấn lấy nhau.
Cũng là giờ khắc này, ta mới giật mình nhận ra, Tạ Tắc chọn ta kết khế chả qua là tính kế lên linh cốt của ta.
Ngày đêm lừa gạt ta uống thuốc dưỡng linh lực kia, thực ra là cổ độc dưỡng cốt.
Mà tất những thứ này, chỉ là vì để thay linh cốt cho chị của ta.
Đều nói giao trời sinh bạc tình, Tạ Tắc lại đối với Bạch Ngọc Oánh tình sâu nghĩa nặng.
Đối với ta vô lạnh lùng chỉ là bởi vì ta không phải là người trong lòng hắn mà thôi.
Bạch Ngọc Oánh thoáng nhìn ta còn một hơi tàn, nũng nịu nói với Tạ Tắc một câu “Ta sợ”.
Tạ Tắc liền dùng chủy thủ kết liễu ta, nhanh nhẹn chính xác mà không do dự.
2
Mở mắt lần nữa lại nhìn thấy vẫn là Tạ Tắc đang khoanh đuôi trước mắt ta.
Đôi mắt màu lam nhìn chằm chằm ta không chớp.
Lời nói chế nhạo của Bạch Chấn truyền vào trong tai:
“ , bạch giao này chọn .”
“ có nguyện ý kết khế với hắn không?”
Ta nhìn một màn quen thuộc trước mắt, hiểu được chính mình đây là trọng sinh.
Vừa lúc về ngày ta kết khế với Tạ Tắc.
Tạ gia cố ý giao hảo với Bạch gia. Tạ gia là tộc thú có gia thế hiển hách, Bạch gia là đệ nhất đại gia giới tu sĩ. Tạ gia phái ra thú nhà mình để tiểu bối Bạch gia chọn kết khế, ra vẻ hai bên có quan hệ tốt.
trước về sau hai nhà thông gia, khác gia tộc không thể làm gì.
Tạ Tắc chính là con trai Tạ gia chủ, tiểu bối có thiên phú nhất Tạ gia.
Cũng là người trăm năm qua có khả năng hóa rồng nhất.
trước ta không việc Tạ Tắc sẽ kết khế với ta, dù sao tu vi của ta cũng không tiến triển lâu.
thiên tài thân mang linh cốt dốc không phanh, trở thành phế vật người người có thể châm chọc.
Hiện tại khắp nơi đều là sự kỳ quặc.
Bản thân tu vi không có tiến bộ, chị tu vi lại nhảy xa ngàn dặm.
Mà chị luôn luôn thích tranh giành với ta, lần này thấy tiểu bối chói mắt nhất Tạ gia chọn ta cũng thờ ơ.
Ta che miệng ho nhẹ vài tiếng, giương mắt nhìn Bạch Ngọc Oánh:
“Ta thấy hắn với chị càng xứng đôi, hai người đều thiên phú trời ban, vả lại thực lực tương đương nhau.”
“Ta hiện tại là phế , không nên chậm trễ tiền đồ tốt đẹp của Tạ Tắc.”
Trong mắt Tạ Tắc hiện lên vài phần mất kiên nhẫn, hiển nhiên là không sẽ bị cự tuyệt.
Mắt thấy Tạ Tắc Bạch Ngọc Oánh tầm mắt giao nhau, sắc khẽ biến.
Ta không khỏi cười lạnh, hóa ra sớm vậy bắt đầu tính kế lên linh cốt này của ta sao.
cha ta cũng là bởi vì đánh mất linh cốt sau đó buông gian, mẹ ta sau cha ta qua đời liền buồn bực không vui mà chết.
Mà Bạch Chấn chỉ là con nuôi, quyền lực trong tộc lại bị nhà Bạch Chấn tiếp nhận.
Nếu tất đều là do có người giở trò mà không phải ngoài ý muốn, trong lòng ta không khỏi nổi lên từng trận uất hận.
Ta không nhìn Tạ Tắc, giơ ngón chỉ Hắc Giao loang lổ vết phía sau hắn:
“Chọn hắn .”
“ có nguyện kết khế với ta không?”
Mọi người xung quanh hít sâu một hơi, Bạch Chấn cũng nhíu mày:
“ , hiện tại không phải là lúc cáu kỉnh.”
Nếu nhớ không lầm, Tạ là con riêng của Tạ gia, thiên phú lại càng tầm thường.
Trải qua cuộc sống động một là bị đánh bị mắng, theo lẽ tự nhiên là tránh còn không kịp.
trước cũng không có người lựa chọn kết khế với hắn, không lâu sau không có tin tức của hắn, mọi người đều nói là chết.
Nhưng chỉ có ta biết không phải thế, đơn giản là trước trong lúc vô tình ở bên ngoài gặp qua hắn một lần.
Sau đó hắn một mình giết Tạ gia, trở thành người đầu tiên hóa rồng của Tạ gia trong trăm năm qua.
Tàn sát hết những người từng khinh dễ hắn nhục nhã hắn đoạt quyền Tạ gia.
Hôm nay vô hại chẳng qua là vì ngày mai báo thù mà thôi.
Ta cúi người , nhìn đôi mắt vàng của Tạ , bình tĩnh nói:
“ có nguyện ý kết khế với ta không?”
Hắc Giao chậm rãi bò về phía ta, đều là vết loang lổ, cuối quấn quanh cánh ta.
Ta cắt lòng bàn , lấy nhỏ lên trán Tạ , hoàn thành nghi thức kết khế.
Bị cắt ngang, Tạ Tắc hóa thành hình người trước ta, khó hiểu nói:
“ , vì sao?”
“Không phải hôm qua chúng ta giải thích rõ ràng rồi sao?”
“Hắn chỉ là một tên phế vật, ngay hình hài con người cũng không thể duy trì.”
3
Ta hừ lạnh một tiếng, thuận thế nhỏ vào trán Tạ , hoàn thành kết khế:
“Đúng rồi, ta cũng là phế mà.”
“Tu vi ba năm không có tiến bộ nào, Tạ gia cần gì phải kết khế với ta?”
Tạ Tắc có bối rối, giơ bắt lấy cổ ta:
“ , ý ta không phải này, ta không phải nói ……”
Hắc giao quấn quanh cánh , vòng qua cổ ta, thò người cắn về phía trước.
Tê – –
Tạ Tắc bị kinh lui về phía sau, hóa thành giao thân, đuôi dài quét về phía Tạ .
Hắc Giao người ta nhảy , chiến đấu với Bạch Giao.
tươi dưới vảy đen của Tạ không ngừng tràn ra.
Đuôi dài của Hắc Giao đảo qua ném Tạ Tắc lên tường, tường đổ .
Chính mình cũng ngã về phía sau, hóa thành hình người ngã bên chân ta.
Hư ảo kéo ống quần của ta, nhẹ giọng nói:
“Chủ , đừng bỏ rơi ta.”
“Ta có thể hóa thành hình người.”
Ta sửng sốt không Tạ ngày sau quát tháo Tạ gia, hiện tại lại có thể dịu ngoan vậy.
Ta ra hiệu cho Tạ hóa thành hình thú, muốn mang hắn về trị liệu.
Linh huyết của ta là bổ dược thượng hảo, không chỉ có thể chữa thương còn có thể khiến linh lực càng thêm thanh thuần.
Tạ Tắc bị thương, ta thường cho hắn uống của ta.
đây tầm mắt của ta rơi Tạ Tắc đang hôn mê giữa đống đổ nát.
Thấy người hắn đầy vết loang lổ, không thể không nói trong lòng vô vui sướng.
Không vội nha, trước có thể chậm rãi đòi lại.
Từng từng đòi lại.
4
Bạch Ngọc Oánh mặc áo trắng, băng bó vết thương giữa đống đổ nát.
Váy trắng phối với Bạch giao, nhìn xa còn có vài phần xứng đôi.
Nhưng ta lại biết trước Bạch Ngọc Oánh cũng không kết khế với Tạ gia, ngược lại tiếp xúc nhiều với Phượng tộc.
Đời này ta không chọn Tạ Tắc, nói không chừng Bạch Ngọc Oánh sẽ kết khế với Tạ Tắc.
Thấy ta muốn , cô ta buông Tạ Tắc , cũng bước về phía ta ngăn cản đường của ta:
“ , cho dù không thích ta cũng không cần phải đấu khí với Tạ Tắc, có tiền đồ nhưng lại hành động theo cảm tính.”
“Ta và Tạ Tắc hôm qua thật sự chỉ là ngẫu nhiên gặp nhau mà thôi.”
Ta cũng sắp bị tức cười, người hiểu lễ nghĩa là cô ta, không rõ lý lẽ là ta.
trước ta cũng bị lừa gạt, hai người hôm qua rõ ràng là tình chàng ý thiếp.
Bên tai tiếng nghị luận nổi lên bốn phía, bác cũng khuyên ta.
Có điều người lợi dụng dư luận cuối sẽ cắn trả bản thân.
Nhìn về mọi người bốn phía, ta dừng bước, nặn ra nước mắt:
“Chị và Tạ Tắc rõ ràng yêu nhau sâu đậm rồi, cần gì phải để ta kết khế với hắn.”
Ta run rẩy trước Tạ Tắc, kéo ngọc cổ hắn ra:
“Hôm qua ta tận mắt thấy chị vì Tạ Tắc đeo ngọc này.”
“Sau ngọc này còn khắc một chữ.”
“ vậy, ta làm sao có thể kết khế với Tạ Tắc……”
Khuôn dịu dàng xưa nay của Bạch Ngọc Oánh thoáng hoảng hốt:
“ nói bậy, hôm qua ta rõ ràng không phải cho…”
Ta nhếch khóe môi, đương nhiên không phải hôm qua cho, Bạch Ngọc Oánh còn không mức ngu xuẩn thế.
trước ta hỏi ngọc của Tạ Tắc, hắn còn ấp úng một hồi lâu mới nói cho ta biết là còn bé chị đối với hắn có ân.
Hắn không nói là đó hắn đối với Bạch Ngọc Oánh có tình sâu nghĩa nặng.
Tiếng bàn luận xung quanh không ngừng tăng lên, ta nhìn sắc Bạch Ngọc Oánh từng tấc từng tấc sụp đổ.
Ta rũ mắt , mi mắt khẽ run, lại hung ác kéo đứt ngọc cổ Tạ Tắc:
“Ta thật sự nhìn thấy.”
Ta hướng về phía trưởng lão , trình lên ngọc .
Trưởng lão nhận lấy ngọc , gật gật đầu:
“Không sai, cũng không nói dối.”
Bạch Chấn vung lên, cắt đứt lời trưởng lão, cất cao giọng nói:
“Đủ rồi!”
“Hôm nay dừng ở đây thôi.”
Ta kéo kéo khóe môi, bác tốt của ta làm sao có thể không bảo vệ con gái ngoan của hắn chứ.
Có thể quản được chân người, còn có thể quản được lòng người sao?
Ta giả bộ ấm ức, lau nước mắt , lại tăng âm lượng lên nói mức người xung quanh có thể nghe được:
“Ta chỉ là một cô gái mồ côi, có thể làm sao……”
“Luôn luôn thế……”