Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AVZAvT9sa

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5 - Linh Cốt Định Mệnh

22

Cuối , Tạ Lẫm mang theo Bạch đi tới phía ta.

Máu đỏ thẫm làm cho tấm thảm loang lổ.

Ta thu hồi trường kiếm, đi về phía chủ vị.

Tạ Lẫm đặt lên bàn.

Ta tiếp nhận thư Bạch gây nên:

“Hiện tại chúng ta có thể đến xem thật kỹ những thư từ này.”

Ta vào chương nhỏ ở góc dưới bên trái của một trong những bức thư:

“Đây là tư chương của Bạch .”

Nói xong liền bảo Tạ Lẫm lấy tư chương này.

“Mời mọi người xem.”

Tiếp theo ta kéo một người áo đen ngã xuống đất.

Nhấc mặt nạ lên:

“Mọi người có nhìn mi tâm của người này không?”

“Theo ta được biết, đây là ấn ký có Phượng tộc mới có.”

“Mà mi tâm của người có thiên phú cao nhiều nhất là ba điểm.”

Cuối ta đẩy Bạch về phía trước:

“Các vị trưởng lão có dị nghị gì không?”

Đại trưởng lão Chấp Pháp Đường mở miệng trước:

“Ta chủ nói đúng.”

“Loạn tặc như thế phải .”

Ta cười khẽ, ngược lại lên tiếng.

Chúng trưởng lão phụ họa nói:

chủ nói đúng.”

Ta vung lên, vào Tạ Tắc và Bạch Ngọc Oánh:

“Người đâu, đem người bọn họ kéo vào địa lao.”

“Thời gian không sớm, các vị trưởng lão nghỉ ngơi trước đi.”

người hoảng sợ kêu lên, cố gắng chạy ngoài.

Lại thị vệ ngăn cản.

Ta giơ ném Bạch tới trước mặt bọn họ.

người liên tục lui về phía , giống như quả bóng xì hơi tê liệt ngã xuống đất.

Không dám kêu nữa.

23

khi rời khỏi nghị sự đường, ta trở lại trong viện.

Rửa sạch vết máu người.

khi tắm nhẹ nhàng khoan khoái không ít.

Tạ Lẫm thay áo bào xanh cầm thuốc mỡ đi tới trước người ta:

“Chủ , ta bôi thuốc cho người.”

Ta gật , nhưng biết rõ vết thương người Tạ Lẫm nhiều hơn ta không ít:

“Lát nữa ta bôi thuốc cho ngươi.”

Cởi áo , ta nằm sấp giường.

Thuốc mỡ lạnh lẽo và lòng bàn nóng rực chạm lên lưng.

Lòng bàn Tạ Lẫm xoa thuốc mỡ lưng, dễ dàng phát huy dược lực.

thoải mái, ta thư giãn.

Đúng là tiến vào mộng đẹp.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, Tạ Lẫm cúi người ghé vào tai ta nhẹ giọng nói:

“Chủ , đừng bỏ lại ta.”

Lập tức ôm ta lên giường.

Tảng đá lớn trong lòng rốt cục rơi xuống.

Một đêm không mộng.

24

Ngày hôm , ta một mình xuống hầm ngục.

Âm u, ẩm ướt, mùi máu tanh gay mũi.

Giống như kiếp trước.

Trong tù giữ các loại tù .

Đều là giữ đơn, thuận tiện thẩm vấn.

Bạch Ngọc Oánh và Tạ Tắc giữ trong đó.

Ta mở phòng đóng kín của Tạ Tắc.

Tạ Tắc treo lên, chân trói.

Cả người mặt xám mày tro, không hăng hái như ngày xưa.

Ta dùng nâng cằm Tạ Tắc lên, nhưng hắn nhắm chặt.

Ta liếc , người cai ngục giội thùng nước lạnh vào hắn.

Tạ Tắc run lên, mở to .

Nhìn ta tiên là vui vẻ, lại ngắm tới trong ta liền thu lại thần sắc.

Ta cầm lấy và đi về phía hắn:

“Tạ Tắc, ta nói lần chính là muốn xương sống của ngươi.”

“Nhưng hình như ngươi chưa bao giờ để ở trong lòng.”

Dứt lời liền hướng vai hắn đâm một .

Tạ Tắc vội vàng mở miệng:

“Là ta sai rồi, là ta sai rồi.”

“Kiếp trước ta Bạch Ngọc Oánh mê hoặc, nhưng kiếp này ta không hại ngươi.”

“Hiện tại ngươi chủ, chuyện cũ trước kia buông xuống đi, buông tha cho ta đi.”

Ta cười nhạo:

“Tạ Tắc, ngươi thật kỳ lạ.”

“Ngươi luôn tự tin, giống như là đang tự tin ta sẽ không động vào ngươi.”

“Vậy ngươi sai lầm rồi.”

có ngươi là không hại ta sao? Là không hại thành mà thôi.”

Ta cầm lấy găm, rạch vào xương sống hắn, từng tấc một.

Giống như kiếp trước.

Tạ Tắc đổ mồ hôi lạnh liên tục, hô hấp càng lúc càng yếu ớt.

Cuối ta đâm vào tim hắn.

Máu bắn lên mặt ta.

Ta giơ lau đi, nhìn Tạ Tắc ở trước mặt ta tắt thở.

25

Mang theo vết máu đầy người ta đi về phía phòng giữ Bạch Ngọc Oánh.

Bạch Ngọc Oánh nhìn người ta đầy mùi máu tươi, sắc mặt đột biến:

“Ngươi ai? Tạ Tắc?”

“Điên rồi, Tạ sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

“Ta kết khế với Tạ thiếu chủ, ngươi không thể ta.”

“Ngươi không thể ta……”

Ta dùng kề vào cổ Bạch Ngọc Oánh, có chút muốn cười:

“Ngươi ngược lại đừng run nha.”

“Nếu thật sự giống như ngươi nói, ngươi run cái gì.”

Bạch Ngọc Oánh đột nhiên tỉnh táo lại:

“Ngươi Tạ Tắc, ngươi hắn.”

“Đáng , Tạ Lẫm sớm thông đồng với ngươi rồi.”

Ta từ chối cho ý kiến:

“Bạch Ngọc Oánh, ngươi ghen tị với ta sao.”

“Ngươi muốn linh cốt của ta muốn điên rồi, tựa như cha ngươi vậy.”

“Có lẽ ngươi muốn người cha thân yêu của ngươi một kiểu?”

Nói xong ta đẩy về phía trước một tấc.

Bạch Ngọc Oánh lộ vẻ hoảng sợ:

“Đừng, đừng, ta cầu xin ngươi.”

“Ta không có muốn linh cốt của ngươi, đúng, linh cốt của ngươi không phải người ngươi sao?”

Ta rút , giả vờ khó hiểu:

“A? Vậy các ngươi giải thích thế nào về cổ độc của Tạ Lẫm?”

Bạch Ngọc Oánh vội la lên:

“Đúng, Tạ Lẫm, là Tạ Lẫm muốn hại ngươi.”

Ta bật cười:

“Bạch Ngọc Oánh, có phải ngươi cảm ngươi sắp thuyết phục được ta rồi không?”

“Có phải cảm có thể tránh khỏi cái ?”

“Ta đùa ngươi thôi.”

Mặt Bạch Ngọc Oánh hoàn toàn biến sắc:

“Tiện , Bạch Khanh Vân ngươi là đồ tiện .”

“Đáng lẽ ta phải ngươi từ lâu rồi, khốn!”

Ta thở dài:

“Ngọc Oánh à.”

“Ngươi quá thiếu kiên nhẫn.”

“Sao lại vội vàng xao động như vậy.”

Dứt lời đem hung hăng hướng ngực cô ta đâm tới.

Bạch Ngọc Oánh không nhắm .

……

Ta ném đi, trong lòng trống rỗng.

Có chút giật mình.

Đi ngoài địa lao, hoàn toàn từ biệt kiếp trước.

26

Từ địa lao đi , lại Tạ Lẫm xuất hiện trước .

Vừa lúc có một tia sáng chiếu vào mặt Tạ Lẫm.

Anh tuấn bất phàm.

Ta từng bước từng bước đi về phía Tạ Lẫm, không để ý mùi máu tanh người hắn:

“Tạ Lẫm, ngươi biết không, ngươi cứu ta một mạng.”

“Cho nên ta vốn định cho ngươi ăn linh huyết, giúp ngươi sớm ngày hóa rồng, đoạt quyền Tạ .”

“Nhưng hôm nay thời tiết tốt, có một chùm ánh sáng vừa vặn chiếu vào mặt ngươi.”

“Ta muốn hỏi ngươi một lần nữa, ngươi có nguyện ý kết khế với ta, mãi mãi không chia lìa không?”

Tạ Lẫm lấy khăn , lau vết máu mặt ta.

Cuối ôm chặt lấy ta: “Đương nhiên, chủ của ta.”

Ta nghĩ, ta rốt cuộc đi qua tất cả cơn mưa ẩm ướt, nghênh đón mặt trời thuộc về ta.

– Hết –

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn