Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Là tôi đánh giá quá cao khả năng nhận biết tình cảm bác sĩ Thẩm.
Hai chúng tôi nhìn nhau vài giây.
Sau đó đồng thời bật cười.
Năm năm nhau mạng.
Hai năm nhau ngoài đời.
Rõ ràng đều thích đối phương.
Kết quả lại vòng vo vậy.
thôi đã buồn cười.
Đúng lúc ấy.
Phục vụ mang bánh ngọt tới.
Tôi cúi đầu ăn một miếng.
Sau đó thuận miệng :
“À đúng rồi.”
“Anh thích em từ nào?”
Nghe câu ấy.
Ánh mắt Thẩm Thanh Chu đột dịu xuống.
Anh nhìn tôi rất .
đến mức tôi đầu kỳ lạ.
Một lúc sau.
Anh chậm rãi mở miệng.
“Không phải năm năm.”
Tôi ngẩn người.
“Hả?”
“Anh em mạng năm năm.”
“Nhưng thích em…”
Anh dừng lại.
Sau đó khẽ cười.
“Còn sớm hơn thế.”
Chiếc nĩa tay tôi khựng lại.
đập nhanh hơn.
Không hiểu .
Tôi có cảm giác.
theo đây.
Tôi sẽ nghe được một bí mật mà bản thân toàn không ngờ tới.
Tôi sững người.
“Ý anh là ?”
Thẩm Thanh Chu không trả lời ngay.
Anh cúi đầu khuấy nhẹ ly cà phê trước mặt.
Dường đang suy xem nên đầu từ đâu.
Tôi có chút căng thẳng.
Bởi vì trực giác mách bảo.
theo đây sẽ là một chuyện rất quan trọng.
Một lúc sau.
Anh chậm rãi mở miệng.
“Em còn nhớ năm thứ tư đại học không?”
Tôi suy vài giây.
“Nhớ.”
“Lúc đó ngoại em nhập viện.”
Tay tôi khựng lại.
Tôi thật sự nhớ.
Năm ấy ngoại đột đổ bệnh.
Tôi gần ngày nào cũng chạy tới bệnh viện.
chăm sóc .
cố gắng thành luận văn tốt nghiệp.
Đó là quãng thời gian rất khó khăn.
“Chuyện đó thì ?”
Thẩm Thanh Chu nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng hơn hẳn.
“Anh gặp em lúc đó.”
Tôi ngẩn người.
“Không thể nào.”
“Em chưa từng gặp anh.”
“Ừ.”
“Em không gặp anh.”
“Nhưng anh gặp em.”
Tôi toàn ngây người.
Thẩm Thanh Chu khẽ cười.
“Anh lúc đó đang thực tập.”
“Khoa ngoại em lại nằm ngay tầng anh phụ trách.”
Tôi cố gắng nhớ lại.
Nhưng toàn không có ấn tượng.
Dường đoán được phản ứng tôi.
Anh không bất ngờ.
“Em không nhớ là bình thường.”
“Anh chỉ là một sinh viên thực tập.”
“Ngày nào cũng đeo khẩu trang.”
“Chưa từng chuyện với em.”
tôi đập nhanh hơn.
“Vậy anh lại chú ý tới em?”
Nghe vậy.
Thẩm Thanh Chu hơi im lặng.
Sau đó bật cười.
“Thật ra anh cũng không biết.”
“Chỉ là…”
“Mỗi lần trực đêm.”
“Đều nhìn em.”
Tôi khựng lại.
Anh tục .
“Em thường ngủ ghế ngoài hành lang.”
“Có hôm ôm máy tính sửa luận văn.”
“Có hôm gõ chữ ngủ gật.”
Tôi trợn tròn mắt.
Những chuyện đó đúng là tôi từng làm.
Nhưng tôi không hề biết có người đã nhìn .
“Anh nhớ có lần.”
“Em ngồi ăn mì ly.”
“Kết quả làm đổ hết bản thảo.”
“…”
Mặt tôi lập tức nóng .
Tôi cũng nhớ chuyện đó.
Lúc ấy tôi tức tới mức suýt khóc.
Thẩm Thanh Chu cười.
“Em ngồi ngẩn người năm phút.”
“Sau đó đầu ăn mì sửa lại từ đầu.”
Tôi xấu hổ tới mức đào hố chui xuống.
“ anh nhớ rõ vậy?”
“Không biết.”
“Chỉ là nhớ thôi.”
Giọng anh rất nhẹ.
Nhưng không hiểu .
tôi lại rung .
Một lúc sau.
Tôi :
“Cho nên…”
“Anh thích em từ lúc đó?”
“Chưa.”
Tôi thở phào.
May quá.
Nếu không sẽ quá khoa trương.
Ai ngờ giây theo.
Anh lại :
“Lúc đó chỉ là để ý.”
“Đến ngoại em xuất viện.”
“Anh phát hiện…”
“Anh đầu nhớ em.”
Tôi toàn im lặng.
Bởi vì tôi không biết nên gì.
Cảm giác quá kỳ lạ.
Thì ra những năm tháng tôi không hề hay biết.
Lại có một người âm thầm nhớ tới tôi vậy.
Thẩm Thanh Chu tục kể.
“Sau đó anh từng gặp em thêm một lần.”
“Hả?”
“Ở hiệu sách.”
Tôi chớp mắt.
Anh .
“Em ngồi góc đọc sách.”
“Đọc suốt cả buổi chiều.”
Tôi cố nhớ lại.
Mơ hồ có chút ấn tượng.
Hồi đại học tôi rất thích tới hiệu sách gần trường.
Có thể ngồi đó nguyên một ngày.
“Anh vẫn không tới chuyện?”
“Không.”
“…”
“Tại ?”
Lần .
Bác sĩ Thẩm nổi tiếng lạnh lùng lại hiếm hoi lộ ra vẻ mất tự .
“Anh không giỏi chuyện đó.”
Tôi phì cười.
Điều thì tôi tin.
Nếu không phải vô tình nhau mạng.
Có cả đời anh cũng không chủ động làm tôi.
tới đây.
Tôi đột nhớ ra một chuyện.
“Khoan đã.”
“Vậy tài khoản WeChat Đọc Sách kia…”
“Là trùng hợp?”
Thẩm Thanh Chu gật đầu.
“Ừ.”
“Lúc nhìn ảnh đại diện em.”
“Anh cũng không nhận ra.”
“Tại ?”
“Bởi vì ảnh đại diện quá mờ.”
“…”
Tôi nghẹn lời.
Được thôi.
Lý do rất hợp lý.
Anh bật cười.
“Nhưng sau nhận ra.”
tôi khẽ run.
“Nhận ra nào?”
“Lúc em đăng ảnh bánh kem.”
“Hả?”
“Tiệm bánh đó ở ngay cạnh hiệu sách năm đó.”
Tôi sững sờ.
Anh nhìn tôi.
Khóe môi hơi cong .
“Ôn Noãn.”
“Em biết lúc đó anh gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Anh .”
“Có lẽ ông trời thật sự anh gặp lại em.”
khoảnh khắc ấy.
Trái tôi mềm nhũn toàn.
Năm năm.
Tôi từng cho rằng mình là người yêu nhiều hơn.
Là người chủ động hơn.
Nhưng tới hôm nay biết.
Có lẽ từ rất trước đó.
Người bước không nổi khỏi cuộc tình …
Không chỉ có mình tôi.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại Thẩm Thanh Chu đột rung .
Anh nhìn màn hình.
Khóe môi lập tức hạ xuống.
Tôi hiếm anh có biểu cảm vậy.
“Có chuyện gì ?”
Anh đặt điện thoại xuống.
Giọng bình tĩnh hơn hẳn.
“Tần Vãn.”
Nụ cười mặt tôi lập tức biến mất.
“Chuyện gì?”
“Không biết.”
“Nhưng cô ấy …”
Anh hơi nhíu mày.
“ gặp cả hai chúng ta.”
tôi xuất hiện một dự cảm không lành.
Bởi vì biểu cảm Thẩm Thanh Chu lúc .
Rõ ràng không giống một cuộc gặp mặt bình thường.
Tôi nhìn điện thoại tay Thẩm Thanh Chu.
Không hiểu .
lòng xuất hiện cảm giác bất an.
Tần Vãn không phải kiểu người dễ dàng bỏ cuộc.
Nhất là sau chuyện sân thượng hôm đó.
Tôi vốn tưởng cô ấy sẽ tránh xa chúng tôi một thời gian.
Không ngờ lại chủ động hẹn gặp.
“Có đi không?”
Tôi .
Thẩm Thanh Chu nhìn tôi.
“Em đi không?”
“Tại lại em?”
“Vì anh không em không vui.”
tôi khẽ rung .
Người đàn ông thật sự rất biết cách khiến người khác mềm lòng.
Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“Đi thôi.”
“Dù người ta cũng gặp cả hai.”