Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Một sau.
Tôi và Thẩm Thanh Chu xuất hiện trong một quán trà yên tĩnh.
Tần Vãn đã tới từ .
Trên bàn đặt ba ly trà.
Sắc mặt cô ấy có vẻ không được tốt.
Thấy chúng tôi xuất hiện.
Cô ấy khẽ thở phào.
như cuối cùng cũng đợi được người.
“Tôi còn tưởng người sẽ không tới.”
Tôi ngồi xuống đối diện.
“Có chuyện sao?”
Tần Vãn không trả lời ngay.
Mà quay sang nhìn Thẩm Thanh Chu.
“Anh nói với cô ấy à?”
Tôi ngẩn người.
“Chuyện ?”
Không khí trở nên kỳ lạ.
Thẩm Thanh Chu lặng.
Tần Vãn cũng lặng.
Tôi bắt đầu thấy .
Một lúc lâu sau.
Tần Vãn mới cười khổ.
“Quả nhiên.”
“Anh vẫn nói.”
“Tần Vãn.”
Giọng Thẩm Thanh Chu trầm xuống.
Đó là dấu hiệu cho thấy anh không muốn tiếp tục chủ đề .
Nhưng cô ấy vẫn nhìn tôi.
“Ôn Noãn.”
“Cô có biết sao nhiều năm như vậy Thanh Chu yêu ai không?”
Tôi khựng lại.
Thật chuyện tôi cũng thắc mắc.
Ngoại hình.
Gia thế.
Năng lực.
Anh đều rất xuất sắc.
Theo lý mà nói sẽ không thiếu người theo đuổi.
Nhưng suốt những năm tôi quen anh.
Bên cạnh anh thật sự không có ai.
Ngay cả scandal cũng không có.
Tần Vãn cúi đầu nhìn ly trà.
Nhẹ giọng nói:
“Bởi cha mẹ anh ấy.”
Tôi sửng sốt.
Cô ấy tiếp tục.
“ người họ ly khi Thanh Chu mới mười tuổi.”
“Quan hệ rất tệ.”
“Ngày nào cũng cãi nhau.”
“Tệ tới mức…”
Tần Vãn dừng lại.
Sau đó mới nói tiếp.
“Anh ấy nói.”
“‘Nếu đã không yêu nhau thì tại sao phải kết ?'”
Tôi quay sang nhìn Thẩm Thanh Chu.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện .
Anh vẫn ngồi .
Nhưng ánh mắt đã lạnh đi đôi chút.
Tần Vãn cười nhạt.
“Thật lúc nhỏ anh ấy không như bây .”
“Anh ấy rất hoạt bát.”
“Rất cười.”
“Sau khi cha mẹ ly mới dần thay đổi.”
Tôi nhớ tới một chuyện.
Năm năm qua.
Cho dù quen nhau trên mạng.
Thẩm Thanh Chu chủ động nhắc tới gia đình.
Tôi .
Anh nói:
“Không có đặc biệt.”
Sau đó đổi chủ đề.
Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều.
Bây mới .
Có lẽ không phải không có để nói.
Mà là không muốn nhắc tới.
Tần Vãn tiếp tục.
“Anh ấy luôn cảm thấy mọi mối quan hệ rồi sẽ kết thúc.”
“Cho nên rất tin tưởng người khác.”
“Rất ai.”
“Và càng mở lòng.”
Tôi siết chặt ly trà.
Trong lòng đau nhói.
Bởi tôi nhớ lại rất nhiều chuyện.
Nhớ những lần tôi giận dỗi.
Anh luôn là người xuống nước .
Nhớ những lần tôi không trả lời tin nhắn.
Anh sẽ gửi thêm rất nhiều tin.
Nhớ lần đầu anh tỏ tình trên mạng.
Lại còn :
“Nếu từ chối, chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ?”
Khi đó tôi còn cười anh quá thận trọng.
Bây mới .
Không phải thận trọng.
Mà là sợ hãi.
Sợ mất đi.
Sợ bị bỏ lại.
Sợ kết cục sẽ cha mẹ mình.
lúc ấy.
Một bàn nhẹ nhàng phủ tôi.
Tôi ngẩng đầu.
Là Thẩm Thanh Chu.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng hơn rất nhiều.
“Đừng nghe cô ấy nói lung tung.”
Tôi mím môi.
“Là thật không?”
Anh lặng.
Sự lặng là câu trả lời.
Không sao.
Trái tim tôi chua xót.
Tần Vãn nhìn chúng tôi.
Khóe môi lộ nụ cười bất lực.
“Tôi không nói những chuyện để phá hoại người.”
“Tôi …”
Cô ấy dừng lại.
Sau đó cười tự giễu.
“Có lẽ tôi muốn cô anh ấy hơn.”
Tôi ngẩn người.
Lần đầu tiên.
Tôi không còn cảm thấy chịu với cô ấy nữa.
Bởi tôi nhìn thấy trong mắt cô ấy không còn sự tranh giành.
còn tiếc nuối.
Một người ai đó quá lâu.
Lâu tới mức cuối cùng mong người đó được hạnh phúc.
Có lẽ là như vậy.
Sau khi rời khỏi quán trà.
Tôi và Thẩm Thanh Chu đi bộ trên con đường ven sông.
Gió đêm rất nhẹ.
Không ai nói .
Một lúc lâu sau.
Tôi mới chủ động .
“Thẩm Thanh Chu.”
“Hửm?”
“Nếu sau chúng ta cãi nhau thì sao?”
Anh quay đầu nhìn tôi.
“Tại sao lại vậy?”
“Tò mò thôi.”
Anh suy nghĩ vài giây.
Sau đó trả lời rất nghiêm túc.
“Anh sẽ xin lỗi .”
Tôi bật cười.
“Lỡ anh thì sao?”
“Vẫn xin lỗi.”
“…”
“Lỡ vô lý thì sao?”
“Vẫn xin lỗi.”
“…”
Tôi hoàn toàn cạn lời.
Người còn nguyên tắc không vậy?
Thấy tôi cười.
Khóe môi anh cũng cong .
Sau đó rất khẽ nói:
“Ôn Noãn.”
“Anh không muốn thắng .”
“Anh muốn ở bên thôi.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Tim tôi như bị thứ đó nhẹ nhàng chạm vào.
Tôi nghĩ.
Có lẽ mình thật sự rất người đàn ông .
Không phải anh đẹp trai.
Không phải anh ưu tú.
Mà bởi dù đã đi qua rất nhiều chuyện.
Anh vẫn lựa chọn dịu dàng với thế giới.
Và dịu dàng nhất với tôi.
Kết thúc
Sau buổi gặp mặt với Tần Vãn.
Cuộc sống của tôi và Thẩm Thanh Chu cuối cùng cũng trở lại bình yên.
À không.
Nói xác hơn là…
Thẩm Thanh Chu bắt đầu công khai dính người.
Ví dụ như lúc tôi đang viết truyện.
Anh sẽ gửi tin nhắn.
“Bảo bối.”
“Ừm?”
“Anh nhớ .”
“Chúng ta mới tách nhau .”
“Anh vẫn nhớ.”
“…”
Hoặc lúc tôi thức khuya sửa bản thảo.
Mười một tối.
Điện thoại sẽ đổ chuông.
“Đi ngủ.”
“Tôi viết xong.”
“Nửa nữa.”
“Không.”
“Mười phút.”
“…”
“Tám phút.”
Cuối cùng.
Người thắng luôn là anh.
Mà kỳ lạ là.
Tôi cũng không hề thấy phiền.
Nửa năm sau.
Tiểu thuyết mới của tôi thức xuất bản.
Buổi ký tặng được tổ chức tại một trung tâm thương mại lớn.
Người tới rất đông.
Bạn bè.
Độc giả.
Đồng nghiệp.
Ngay cả Tiểu Lâm cũng kéo theo cả khoa tới cổ vũ.
Tôi ngồi ký sách suốt hơn .
gần như sắp gãy.
lúc ấy.
Hàng người phía đột nhiên tách .
Một bóng người quen thuộc xuất hiện.
Là Thẩm Thanh Chu.
Anh mặc áo sơ mi trắng.
cầm một bó hoa hồng cực lớn.
Vẫn đẹp trai đến mức khiến người ta chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đám độc giả xung quanh lập tức xôn xao.
“Tôi biết anh ấy!”
“Bạn trai tác giả không?”
“Trời ơi đẹp trai quá.”
Tôi còn kịp phản ứng.
Thẩm Thanh Chu đã đi tới mặt tôi.
Sau đó đưa sách .
“Xin ký tên.”
Tôi bật cười.
“Anh còn cần ký à?”
“Ừ.”
“Phải ký.”
Tôi mở sách.
Thuận miệng :
“Muốn đề tặng ?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến tim tôi mềm nhũn.
“Mãi mãi.”
tôi khựng lại.
Ngẩng đầu nhìn anh.
Bốn mắt nhìn nhau.
Giữa ồn ào xung quanh.
Tôi chợt nhớ lại rất nhiều chuyện.
Nhớ lần đầu tiên chúng tôi tranh luận dưới phần bình luận sách.
Nhớ những đêm thức trắng trò chuyện.
Nhớ lời tỏ tình bị từ chối.
Nhớ cuộc gặp mặt khiến anh đứng hình tại quán cà phê.
Nhớ những lần lầm.
Những lần rung động.
Những lần bỏ lỡ.
Và cả quãng thời gian dài năm năm ấy.
May mắn thay.
Chúng tôi vẫn tìm thấy nhau.
Tôi cúi đầu.
Viết xuống trang giấy.
“Đề tặng người yêu nhất.”
“Chúc chúng ta mãi mãi.”
Một năm sau.
Tôi và Thẩm Thanh Chu kết .
lễ không quá xa hoa.
có gia đình và những người bạn thân thiết nhất.
Khi trao nhẫn.
Tôi nhìn người đàn ông đứng đối diện.
nhiên nhớ tới câu mình anh.
“Nếu có một ngày anh phát hiện không như anh tưởng tượng thì sao?”
Lúc ấy.
Anh đã trả lời:
“Anh con người .”
Bây nghĩ lại.
Có lẽ từ rất lâu đó.
Chúng tôi đã yêu nhau rồi.
Yêu từ những cuộc trò chuyện kéo dài tới nửa đêm.
Yêu từ những lần quan tâm vụng về.
Yêu từ những lần bỏ lỡ mà không biết.
Yêu từ khi nhận .
Đến khi tôi hoàn hồn.
Nhẫn cưới đã được đeo .
Thẩm Thanh Chu cúi đầu.
Khẽ trán tôi.
Sau đó nhỏ giọng nói:
“Ôn Noãn.”
“Hửm?”
“May mà người anh là .”
Tôi bật cười.
“May mà người cũng là anh.”
vỗ vang khắp khán phòng.
Ngoài cửa sổ.
Ánh nắng vừa đẹp.
như ngày chúng tôi gặp nhau.
Lại như ngày bắt đầu.
Và cũng là ngày hạnh phúc nhất.
Hoàn.