Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi bất lực.
“Nhỏ tiếng thôi.”
Cô ấy áp sát lại.
“Trời ơi.”
“Tôi ngay mà.”
“Không ai nhìn bác sĩ Thẩm bằng ánh mắt như cô cả.”
Tôi kịp nói .
đã tiếp tục.
“Nhưng mà hơi khó đấy.”
“Tại sao?”
“Cô không à?”
Tôi ngẩng đầu.
“Hả?”
hạ giọng.
“Nghe nói bác sĩ Thẩm người trong rồi.”
“…”
Tôi thiếu chút nữa bị sặc.
Đúng vậy.
Anh người trong .
Mà người ngồi trước mặt cô đây.
Nhưng đáng tiếc.
Chính anh không .
thở dài.
“Nghe nói thích nhiều năm lắm rồi.”
“Từ trước khi vào bệnh viện cơ.”
Tôi ngẩn người.
Từ trước khi vào bệnh viện?
Không hiểu sao.
Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.
Năm năm trước…
Chẳng phải đúng chúng tôi quen nhau trên mạng sao?
Chẳng lẽ…
Một suy táo bạo bỗng xuất trong đầu.
Nhưng tôi kịp suy kỹ.
Cửa văn phòng đã mở ra.
bước vào.
Hôm cô ấy mặc váy dài màu be.
Trang điểm nhẹ.
đẹp.
nhìn đã là cố ý chuẩn bị.
Ánh mắt cô ấy quét một vòng.
Sau dừng trên người tôi.
“Ôn Noãn.”
Tôi ngẩng đầu.
“ chuyện sao?”
.
“Tôi nghe nói cô và Chu khá thân.”
Tôi kịp trả lời.
đã chen vào.
“Đương nhiên rồi.”
“Bác sĩ Thẩm quan tâm Noãn Noãn.”
Ánh mắt khẽ thay đổi.
Nhưng nụ trên mặt không đổi.
“Vậy à?”
Đúng ấy.
Một giọng nói lạnh nhạt vang phía sau.
“ việc tìm tôi?”
Mọi người cùng quay đầu.
Thẩm Chu đứng ở cửa.
mỉm .
“Tối cùng ăn cơm nhé?”
“Không đi.”
“ Chu.”
“Tôi về nước.”
“Chúng ta lâu rồi gặp.”
“Không đi.”
“…”
hít sâu một hơi.
“Tại sao?”
Lần này.
Thẩm Chu thật sự suy vài giây.
Sau đáp.
“Tôi bận.”
“Bận ?”
“Nhắn tin.”
Cả văn phòng yên lặng.
Tôi cúi đầu.
Suýt nữa cắn phải lưỡi mình.
há hốc miệng.
cũng ngẩn người.
lẽ chính cô ấy cũng không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy.
Chỉ Thẩm Chu bình tĩnh như không.
Anh bước tới đặt một túi bánh bàn tôi.
“Ăn đi.”
Tôi nhìn túi bánh.
Lại nhìn người đàn ông trước mặt.
Trong đột nhiên xuất một cảm giác kỳ lạ.
Giống như…
Tôi đã bỏ lỡ điều .
Một điều quan trọng.
Bởi vì nếu chỉ đơn thuần là yêu qua mạng.
Thẩm Chu sẽ không thể đối xử với tôi đặc biệt đến thế.
Trừ phi…
Anh đã tôi từ lâu hơn tôi tưởng.
Đúng ấy.
Điện thoại của anh sáng .
tin nhắn mới.
Anh cúi đầu nhìn.
Khóe môi cong nhẹ.
Là kiểu chỉ xuất khi nhìn thấy người mình thích.
Mà điều khiến tôi sửng sốt là…
rồi tôi chẳng hề gửi tin nhắn nào cho anh.
Vậy người nhắn tin cho anh là ai?
Tim tôi bỗng hụt một nhịp.
Không hiểu sao.
Một cảm giác bất an chợt dâng trong .
hiển nhiên cũng nhìn thấy.
Sắc mặt cô ấy hơi thay đổi.
“Anh việc bận thật à?”
Thẩm Chu “ừm” một tiếng.
“Tôi đã nói rồi.”
“Bận nhắn tin.”
Nói xong anh quay người đi thẳng.
Để lại cả văn phòng chìm trong yên lặng.
là người đầu tiên hoàn hồn.
“Trời đất.”
“Tôi nghe thấy cái vậy?”
“Bác sĩ Thẩm vì nhắn tin mà từ chối mỹ nữ?”
Tôi không nói .
Trong đầu tới chuyện rồi.
Cho đến tận tan làm.
Tâm trí tôi chút rối loạn.
Buổi tối.
về tới nhà.
Tôi mở WeChat.
Khung chat quen thuộc .
Tin nhắn cuối cùng là của Thẩm Chu.
“Bảo bối.”
“Hôm anh vui.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Do dự một .
Cuối cùng gõ chữ.
“Hôm ngoài em ra anh nhắn tin với ai không?”
Tin nhắn gửi đi.
Bên kia trạng thái nhập.
nhanh.
Câu trả lời đã tới.
“Không.”
Tôi nhíu mày.
“Thật không?”
“Thật.”
“Anh không lừa em?”
“Bảo bối.”
“Anh bao giờ lừa em.”
Tôi nhìn màn hình.
Trong lại càng rối hơn.
Nếu người không phải anh.
Vậy rốt cuộc là chuyện ?
Đúng ấy.
Tin nhắn mới xuất .
“Em ghen à?”
“…”
“Tại sao em anh nhắn tin với người khác?”
Tôi nhất thời nghẹn lời.
Không thể nói là vì hôm tôi tận mắt nhìn thấy anh với điện thoại được.