Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7 - Lời Hứa Của Nàng Giữa Hai Thế Giới

Hắn muốn gả Sở Vân Uyển một lão nhà giàu mới nổi hơn sáu mươi tuổi phía đông thành, đổi lấy ba vạn lượng sính lễ.

khi biết chuyện, Sở Vân Uyển sợ đến hồn bay phách lạc, suốt đêm thu dọn hành lý định bỏ trốn.

Nàng ta lục tung rương tủ, tìm tờ khế đất tổ truyền cuối cùng còn sót lại của , chuẩn bị trộm đi lộ phí.

Kết quả vừa trèo qua tường đã bị bắt quả tang.

Hai người lập tức đánh nhau trong ngõ .

“Độc phụ! lừa gạt tình cảm của ta, bây giờ còn muốn trộm gia sản của ta!”

đỏ mắt, siết chặt cổ Sở Vân Uyển.

Sở Vân Uyển liều mạng giãy giụa, móng tay sắc nhọn cào vết máu trên mặt :

“Buông ta !”

“Nếu không phải hai người các vô dụng, ta cần phải bỏ trốn sao?”

“Hai tên phế vật các , đáng đời bị Sở Vi giẫm dưới chân!”

Sở Vân Chu nghe tin chạy tới, thấy cảnh này không những không can ngăn, ngược lại còn xông đấm đá hai người một trận.

Ba người từng yêu thương nhau lúc này giống chó hoang, cắn xé lẫn nhau trong bùn nước.

Ta ngồi trong xe ngựa đầu ngõ, vén rèm cảnh tượng ấy.

“Vở kịch này sự xem mãi không chán.”

Ta khẽ cười.

Tề Yến Chi ngồi bên cạnh ta, đưa tới một đĩa nhân óc chó đã bóc sẵn:

“Kẻ ác tự có kẻ ác trừng trị. không cần bẩn tay mình.”

Hai ngày , Sở Vân Uyển bị trói chặt, nhét vào một cỗ kiệu nhỏ rách nát, khiêng vào hậu viện của tên nhà giàu mới nổi kia.

Nghe lão già ấy có thủ đoạn tàn độc.

Ngày đầu tiên Sở Vân Uyển bước vào đã bị đánh gãy chân, đến khóc cũng không dám phát tiếng.

Còn Sở Vân Chu nhận sính lễ, miễn cưỡng lấp đủ khoản thiếu hụt, thoát khỏi tai họa lao ngục.

Nhưng hắn bị tước bỏ tước vị, trở thành một thường dân áo vải.

vì danh tiếng thối nát, không thể tiếp tục sống kinh thành, đành mang theo một thân bệnh tật và thương tích, chật vật trở về quê.

10

Vào cuối thu, kinh thành đổ trận tuyết đầu mùa.

Ta đang biệt viện tính toán sổ sách của tiền trang mới mở thì hạ nhân đến báo, Sở Vân Chu đang cầu kiến ngoài cửa.

Ta tiếp hắn trong sảnh.

Chỉ tháng không gặp, Sở Vân Chu giống đã già đi mười tuổi.

Hắn mặc một bộ áo bông cũ nát, tóc đã bạc một nửa, co rúm trong gió lạnh.

thấy ta, hai chân hắn mềm nhũn, quỳ rạp đất, nước mắt chảy đầy mặt.

“Vi Vi, ca sai rồi.”

ca sự biết sai rồi.”

Hắn dập đầu mạnh.

ca có mắt mù, tin vào lời dối của độc phụ kia, tổn thương lòng muội.”

“Muội cứu ca đi.”

“Ta sự không thể sống nổi kinh thành nữa. Muội ta một miếng cơm, hoặc sắp xếp ta một công việc.”

“Bảo ta gì cũng .”

Ta ngồi trên vị, trên cao hắn.

“Lời nhận lỗi này của ca đến quá muộn.”

Ta nâng chén trà nóng thổi nhẹ, giọng bình tĩnh:

“Lúc trước huynh vì Sở Vân Uyển mà mắng ta lòng dạ độc ác, sao không nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay?”

“Tất những chuyện này đều lựa chọn của huynh.”

khoảnh khắc huynh ném chiếc áo lông cáo của ta đất, huynh đã không còn ca của ta nữa.”

Ta đặt chén trà , phất tay:

“Người đâu, tiễn khách.”

Hộ viện tiến , trực tiếp kéo Sở Vân Chu đang mềm nhũn bùn ngoài.

Tiếng kêu khóc của hắn dần dần tan biến trong gió tuyết, mãi đến khi không còn nghe thấy.

Giọng của hệ thống vang trong đầu, mang theo sự nhẹ nhõm khi đã thành nhiệm vụ:

“Ký , vận khí của tất mọi người đã bị tước đoạt . Tài sản của đã tự động gửi vào tiền trang.”

“Nhiệm vụ thành viên mãn!”

Ta thở một hơi dài.

Cảm giác uất nghẹn đã đè nặng trong lòng suốt nhiều năm cuối cùng cũng tan biến.

11

Vài ngày , Tề Yến Chi dẫn theo một đoàn sính lễ dài hùng hậu, chặn trước cửa biệt viện của ta.

Tròn một trăm hai mươi rương gỗ đỏ, xếp đầu đường đến tận cuối ngõ, thu hút dân chúng kinh thành đến vây xem.

Hắn mặc một bộ mãng bào màu đen, đã không còn vẻ lạnh lùng và gầy yếu trước, người toát khí thế sắc bén và cao quý của người nắm quyền.

Nhưng ánh mắt hắn ta vẫn dịu dàng thuở ban đầu.

“Sở nhân, vụ mua bán này, nàng có không?”

Hắn đứng trước sính lễ, tươi cười ta.

Ta dựa vào khung cửa, đánh giá hắn trên dưới:

“Điện hạ định gom người lẫn tiền của ta mang đi sao?”

“Sao có thể?”

Hắn bước tới, nhét vào tay ta một miếng ngọc bội khắc tư ấn của mình.

bổn vương đem mình cùng giang sơn rộng lớn này đóng gói, tặng hết Sở nhân.”

này nàng quản tiền, ta quản nàng.”

Hóa tháng qua hắn đã khuấy đảo triều đình, mượn vụ án của Sở Vân Chu để nhổ tận gốc kẻ thù trị.

Hiện nay hắn đã trở thành vị hoàng tử Hoàng thượng coi trọng nhất.

Hắn lâu đã không còn vị hoàng tử thất thế cần mượn áo lông cáo của ta để sưởi ấm.

Ta nắm miếng ngọc bội vẫn còn mang theo hơi ấm của hắn, không nhịn bật cười.

“Thành giao.”

12

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.