Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Đêm trước kỳ thi đại học, bố mẹ mỉm cười với tôi và em gái kế:

“Trong đứa, ai thi đỗ Đại học Thanh Hoa căn hộ rộng ở trung tâm thành phố sẽ được thưởng cho người đó.”

Là người đứng đầu lớp, tôi tràn đầy tự tin vào phòng thi.

Nhưng sau khi kỳ thi bắt đầu, vừa viết chữ “Lâm ” lên phiếu trả lời, nét mực đã biến mất trong nháy mắt!

Tôi không tin chuyện quái quỷ này, bèn sang một cây bút phòng.

Nhưng vừa viết , cái tên trên phiếu trả lời vẫn biến mất tức.

Tôi nhờ giám thị ba tờ phiếu trả lời, bất kể dùng bút bi, bút chì hay cắn rách ngón tay để viết bằng máu.

Chỉ viết tên tôi ra, nét chữ sẽ bị một sức mạnh vô hình cưỡng ép xóa sạch!

Sau khi thi , tôi thất thần ra khỏi phòng thi rồi kể lại mọi chuyện cho bố mẹ.

Bố mẹ cho rằng tôi quên viết tên nên cố tình kiếm cớ.

“Đến tên cũng không viết, nhà họ Lâm chúng ta sao lại sinh ra một đứa con gái vô dụng như mày chứ! Đúng là không bằng em gái mày được một nửa!”

Sau khi bị mắng, tinh thần tôi hoảng loạn. Vì không chú ý, tôi bị một chiếc xe đi ngang đâm chết tại chỗ.

Khi mở mắt lần nữa, giám thị vừa hay phát phiếu trả lời xuống tôi.

01

“Các em hãy kiểm tra kỹ xem phiếu trả lời có bị hư hỏng hay không, sau đó mới bắt đầu thông tin.”

Giọng của giám thị kéo tôi trở hiện thực.

Nhớ lại cái chết thảm ở trước, cơn đau dữ dội khi xương cốt vỡ nát dường như vẫn còn lưu lại trong cơ thể.

Lần này, tôi không vội phiếu trả lời mà cầm bút bi, vạch thử một nét lên giấy nháp.

Nét mực rõ ràng, không hề có dấu hiệu bay màu hay nhạt đi bất thường.

Tôi vẫn không yên tâm, lại cầm bút viết chữ “Lâm ” lên giấy nháp.

Không có vấn gì, nét chữ vẫn nằm yên trên giấy.

Tôi một lát rồi cầm bút, cẩn thận viết tên mình vào ô họ tên trên phiếu trả lời.

Năm giây trôi , nét chữ không hề biến mất.

Chẳng lẽ chuyện xảy ra ở trước chỉ là ảo giác?

Tôi vội số báo danh, sau đó lại nhìn vào ô họ tên.

Cái tên vẫn còn đó.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cầm bút chì 2B bắt đầu số báo danh.

Nhưng khoảnh khắc nhấc tay lên, đồng tử tôi đột ngột co lại!

“Sao có thể…”

chữ “Lâm ” vừa mới viết lên lại biến mất không dấu vết!

Hoàn toàn giống hệt trước!

Tôi nghiến răng, không la hét như trước mà sang một cây bút khác, thử viết lại tên.

Nhưng vừa viết , tôi đã tận mắt nhìn thấy nét chữ dần dần biến mất sạch sẽ!

Tôi quay đầu nhìn những thí sinh xung quanh.

Mọi người đều đang yên lặng thông tin cá nhân, có người phiếu, có người kiểm tra thi.

Không một ai gặp phải chuyện kỳ lạ như .

Trong cả phòng thi, chỉ có mình tôi bị hiện tượng quỷ dị không thể giải thích này khóa chặt.

cô.”

Trong tình thế bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể giơ tay báo cáo.

“Có chuyện gì?”

Giám thị tới, giọng hỏi.

“Phiếu trả lời của em… hình như chất liệu có vấn , không viết được tên…”

“Phiền cô cho em một tờ khác được không ạ?”

Giám thị cau mày, cầm phiếu trả lời của tôi lên lật lật lại kiểm tra.

“Tờ giấy này có vấn gì đâu.”

Cô ấy liếc tôi một cái, nhưng vẫn quay bục giảng, lấy một tờ phiếu trả lời hoàn toàn mới trong túi hồ sơ đưa cho tôi.

Tôi siết chặt tờ phiếu mới, mãi vẫn không dám đặt bút.

trước cũng như , giám thị đã cho tôi ba tờ phiếu trả lời, nhưng dù viết bao nhiêu lần, tôi vẫn không thể viết được tên.

Sau đó, giám thị không còn tin tôi nữa.

Sau khi bị nghiêm khắc khiển trách, tinh thần tôi hoảng loạn, cuối cùng đến cũng không làm, nộp giấy trắng rồi chết thảm.

này, tôi tuyệt đối không thể đi vào vết xe đổ!

Tôi siết chặt nắm tay, ngẩng đầu nhìn giám thị.

cô, cô có thể nhìn em viết được không ạ?”

Giám thị một lát, vẻ đầy khó chịu.

“Viết nhanh lên, kỳ thi đại học không phải trò đùa.”

Dưới ánh mắt của cô ấy, tôi vội vàng viết tên mình.

Nét chữ hiện lên rõ ràng, đen trắng phân minh.

“Chẳng phải vẫn viết được thường sao?” Giám thị bất mãn nhìn tôi.

Tôi không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào chữ ấy.

Chúng vẫn chưa biến mất.

“Ting…”

Loa phát thanh trong phòng thi đột nhiên vang lên tiếng thông báo.

“Thí sinh bắt đầu làm .”

“Được rồi, đừng căng thẳng, làm cho tốt.” Giám thị vỗ vai tôi rồi quay người rời đi.

Dù vẫn còn nghi ngờ, trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng xuống. Tôi chuẩn bị tiếp tục số báo danh.

Nhưng sau khi số báo danh, khoảnh khắc tôi nhấc tay lên, cái tên vừa bị tay che khuất trong tầm mắt lại biến mất!

Tôi cảm thấy lạnh sống lưng, tức đứng bật dậy.

cô! Tờ này cũng không được, tên lại biến mất rồi!”

Giám thị nhìn tôi, sững ra một lát rồi sắc trầm xuống.

“Em học sinh này, phòng thi đại học không phải nơi để em làm loạn!”

“Tôi nghiêm khắc cảnh cáo em, đừng gây rối trật tự phòng thi!”

“Em không có, cô nhìn đi ạ.”

02

Tôi lo lắng túm lấy tay áo cô ấy.

cô, thật sự không phải em đùa ác, cái tên thật sự đã biến mất!”

Những thí sinh xung quanh bị làm phiền cũng bắt đầu phát ra những tiếng tặc lưỡi bất mãn.

“Làm gì , còn để người khác thi nữa không?”

“Đúng đấy, tâm lý không ổn bỏ thi đi, ở đây nhảm gì phiếu trả lời chứ.”

“Đồ thần kinh…”

Giám thị hất tay tôi ra, quay bục giảng, lại rút một tờ phiếu trả lời trong túi niêm phong rồi lạnh phía tôi.

Cô ấy rút cây bút cài trước ngực, tiện tay kẻ một nét trong ô họ tên trên phiếu trả lời. Nét mực hiện lên rõ ràng.

“Vừa rồi em viết vẫn thường, bây giờ cũng thường, chỗ nào không viết được?”

“Tờ cuối cùng! Nếu em còn dùng đủ loại lý để làm phiền các bạn khác, tôi sẽ mời em ra ngoài vì gây rối trật tự phòng thi!”

Cô ấy ném tờ phiếu xuống tôi, quay người bỏ đi, không nhìn tôi thêm một lần nào.

Tôi cầm bút, nhìn chằm chằm vào ô họ tên trên phiếu trả lời, không dám viết.

“Tại sao lại như ?”

Khi giám thị nhìn, nét chữ vẫn tồn tại. Nhưng chỉ giám thị rời đi, nét chữ sẽ biến mất một cách khó hiểu.

“Không thể tiếp tục tùy tiện thử nữa, nếu không giám thị nhất định sẽ cho rằng mình cố tình gây rối.”

Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân tĩnh suy nghĩ.

“Có phải chỉ là tên chính tay mình viết ra sẽ kích hoạt hiện tượng quỷ dị này không?”

“Nếu mình không thể tự viết, để người khác viết sao? Có phải sẽ phá được thế bế tắc này không?”

Tôi biết phải làm gì rồi!

Tôi ngẩng đầu nhìn giám thị. Cô ấy đang đi đi lại trong phòng thi.

Tôi cầm bút, quyết định làm trước.

Thời gian trôi từng giây từng phút, kỳ thi đã bắt đầu được mươi phút.

Nhờ nền tảng học tập vững chắc, tôi nhanh chóng làm toàn bộ câu hỏi trắc nghiệm rồi dừng bút.

Tôi nhìn quanh. Lúc này, tất cả mọi người đều cúi đầu cắm cúi viết .

Giám thị vừa hay đi tới lối đi cách tôi không xa.

Tôi lại nhìn nét mực mà giám thị đã kẻ trên phiếu trả lời. Nó vẫn rõ ràng như cũ.

Ánh mắt chuyển sang cổ tay phải của mình, tôi nghiến răng, quyết tâm.

Tôi giơ tay trái lên, cho ngón trỏ vào miệng rồi dùng răng cắn thật mạnh vào đầu ngón tay.

Cơn đau dữ dội ập tới. Tôi không chút bôi máu lên cổ tay và mu tay phải, sau đó lại giơ tay.

cô…”

Giám thị phía tôi. Cô ấy vừa định nổi giận, nhưng khi nhìn thấy tay tôi đầy máu sững người.

cô, vết thương cũ ở cổ tay em tái phát, chuột rút rất dữ dội.”

“Em có đến phòng y tế trước không, hoặc để tôi liên lạc với người nhà em?”

“Tôi làm giám thị mười năm rồi, chưa từng gặp thí sinh nào như em.”

“Cảm ơn cô, không đâu ạ, em nghỉ một lát là ổn.”

“Chỉ là… cô có thể… em viết tên được không ạ? Những câu trắc nghiệm còn lại, em sẽ từ từ tự .”

Hốc mắt tôi đỏ lên, đáng thương mà mong đợi nhìn cô ấy.

Sắc cô ấy thay , cuối cùng thở dài.

“Được rồi, đúng là biết hành người khác.”

Cô ấy rút cây bút ký công việc trước ngực, viết từng nét chữ “Lâm ” lên phiếu trả lời của tôi.

Nét mực đen nằm yên trên giấy!

Năm giây trôi , mười giây trôi , không hề có dấu hiệu biến mất.

Thành công rồi, cái tên đã được giữ lại!

Giám thị lấy một gói khăn giấy đặt lên tôi.

“Được rồi, nghỉ một lát rồi tranh thủ phiếu đi, đừng lại gây chuyện nữa.”

, cô ấy quay người tiếp tục đi tuần phòng thi.

Tôi kích động cầm bút chì 2B lên, chuẩn bị bắt đầu đáp án.

Nhưng khoảnh khắc cúi đầu xuống, da đầu tôi như nổ tung!

Lần này, không chỉ họ tên biến mất, mà cả số báo danh cũng trở thành một khoảng trống.

03

Một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Sao có thể như ?

Cái tên chính tay giám thị viết rõ ràng vừa rồi vẫn còn.

Nhưng cô ấy vừa rời đi, nó đã tức biến mất.

Thế nhưng nét gạch cô ấy tiện tay vẽ trước đó vẫn còn, thứ biến mất chỉ có cái tên.

Chuyện này căn bản không thể dùng khoa học để giải thích!

Chẳng lẽ tôi bị thứ gì đó bám theo?

Cảm xúc của tôi hoàn toàn mất kiểm soát. Tôi đá mạnh chiếc ghế ra, đứng bật dậy rồi suy sụp hét lớn.

“Thật sự không thể viết được tên, tại sao chứ?”

cô, phiếu trả lời của em có vấn ! Nó không cho em họ tên!”

Cả phòng thi tức náo động.

Những thí sinh xung quanh lần lượt dừng bút. Hàng chục đôi mắt đồng loạt nhìn phía tôi, ánh mắt đầy chán ghét.

“Cô điên rồi sao?”

Giám thị tức giận lao xuống từ bục giảng, chỉ tay vào mũi tôi.

“Nếu em còn dám la hét, tôi sẽ hủy tư cách thi của em bây giờ!”

Tôi chỉ vào thi trên , nức nở.

“Thật sự không thể viết được tên, em đã thử mấy lần rồi, hoàn toàn không viết được!”

“Cô nhìn đi, ô họ tên lại trống rồi!”

Giám thị nhìn phiếu trả lời, vẻ lại vô cùng tức giận.

“Tại sao các thí sinh khác đều thường, chỉ có phiếu trả lời của em là không thường?”

“Vừa rồi tôi tự tay viết tên em, có phải em đã bôi thứ gì đó rồi cố tình xóa nó đi không?”

Đúng lúc này, cửa sau phòng thi bị đẩy mạnh ra.

Một cán bộ thanh tra điểm thi vào.

“Có chuyện gì ? La hét ầm ĩ trong phòng thi đại học, còn để những thí sinh khác làm nữa không!”

Giám thị tức tới, đầy giận dữ chỉ vào tôi.

“Thí sinh này từ lúc bắt đầu thi đến giờ cứ liên tục gây chuyện.”

“Tôi đã phiếu trả lời cho em ấy ba lần.”

“Đầu tiên phiếu trả lời có vấn , không viết được tên, sau đó lại bảo tôi họ tên.”

“Bây giờ lại la hét gây rối trật tự.”

Cán bộ thanh tra nhìn tôi, nghiêm giọng quát.

“Em học sinh này, tức dừng hành vi gây rối.”

“Nếu tâm lý em đã suy sụp, muốn bỏ thi đừng ở đây ảnh hưởng đến những thí sinh khác!”

Những thí sinh xung quanh lần lượt thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt chán ghét của họ như đang thúc giục tôi mau chóng rời đi.

Tôi cắn chặt môi, muốn tự chứng minh mình.

“Tâm lý em không hề suy sụp, em đã làm toàn bộ câu hỏi trắc nghiệm.”

“Nhưng em thật sự không thể họ tên lên phiếu trả lời. Chỉ viết lên, nó sẽ biến mất.”

nhảm!”

Giám thị tức cười lạnh.

“Vừa rồi tôi thấy em giả vờ đau tay nên tốt bụng viết tên em, sao có thể biến mất được?”

“Tôi thấy em cố tình kiếm chuyện, muốn gây rối trật tự phòng thi có!”

Cán bộ thanh tra đi tới bên cạnh tôi, cầm giấy báo thi lên nhìn một cái.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.