Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3 - Lời Thề Của Vương Gia

Trước tiên tự hạ thấp mình, đó ép người khác trở thành kẻ ác.

Trước đây ta sẽ giải thích.

Hôm ta lười giải thích.

Ta : “Chuyển đến thiên viện?”

Liễu Như Mi ngẩng đầu, trong mắt lóe vẻ đắc ý.

cần tỷ tỷ nguôi , thiếp thân thế nào cũng được.”

Ta gật đầu.

“Được.”

Nàng ta sững sờ.

Ta quay đầu dặn Ngụy sự.

“Nghe thấy chưa?”

“Liễu trắc phi tự nguyện chuyển đến thiên viện.”

“Hôm chuyển luôn.”

Ngụy sự ngây người.

Nước mắt Liễu Như Mi đông cứng trên .

Tiêu Thừa Cảnh dữ quát: “Thẩm Lệnh Nghi!”

Ta : “Vương gia cũng đã nghe thấy.”

“Là chính nàng ta .”

“Nếu không chuyển, vậy chính là dùng nước mắt lừa người.”

Trước cửa có người không nhịn được ngẩng đầu.

Sắc Liễu Như Mi lúc đỏ lúc trắng.

Nàng ta không ngờ ta sẽ thuận theo lời mình mà chém .

Tiêu Thừa Cảnh che chở nàng ta.

“Như Mi trong lúc tức .”

Ta bật cười một tiếng.

“Lời tức nàng ta thì Vương gia đau lòng.”

cổng viện ta, Vương gia đập.”

“Hóa ra quy củ Đoan Vương là xem ai khóc vừa mắt hơn.”

Thân thể Liễu Như Mi chao đảo.

Lần thật sự đứng không vững.

Tiêu Thừa Cảnh đỡ lấy nàng ta, trong mắt đầy dữ.

“Thẩm Lệnh Nghi, nàng đừng quá đáng.”

Ta lấy từ trong áo ra.

Mấy trang giấy mỏng khẽ rung trong gió.

“Bây giờ Vương gia có thể ta.”

“Nhưng ta nhắc Vương gia một câu.”

“Tiêu Nghiễn là cô nhi thất, có tên trong danh lục.”

“Vương nhiều năm không có con, ta thân là chính phi, nhận tử làm con, hợp lễ.”

“Nếu người cản, Chính Tự người một câu.”

“Đoan Vương không có người thừa tự, là Đoan Vương tuyệt tự sao?”

Sắc Tiêu Thừa Cảnh hoàn toàn thay đổi.

Liễu Như Mi siết chặt áo hắn.

“Vương gia…”

Trong tiếng gọi ấy có sự hoảng loạn.

Ta nghe ra được.

Nàng ta không một đứa trẻ ốm yếu.

Nàng ta một khi đứa trẻ vào , vẻ yếu đuối nàng ta giả vờ suốt nhiều năm sẽ không đổi được sự nhượng bộ tất cả mọi người.

Bởi vì Vương đã có người thừa kế danh chính ngôn thuận.

Nàng ta có khóc nữa cũng không khóc ra được con nối dõi.

Tiêu Thừa Cảnh nhìn chằm chằm Tiêu Nghiễn.

tên gì?”

Tiêu Nghiễn tiến một bước, hành lễ.

“Tiêu Nghiễn.”

“Ai dạy đến đây?”

thân đưa ta đến.”

Hai chữ ấy vừa rơi , ánh mắt Tiêu Thừa Cảnh trầm hẳn.

“Nàng ấy không phải thân .”

Tiêu Nghiễn ngẩng đầu nhìn hắn.

được trình , người sẽ là thân ta.”

Ta cụp mắt nhìn nó.

Đứa trẻ cứng cỏi hơn ta tưởng.

Tiêu Thừa Cảnh bị một đứa trẻ chặn họng, sắc khó coi đến cực điểm.

Đám hạ nhân trước cửa ngay cả hô hấp cũng nhẹ đi.

Ta không đứng cùng bọn họ thêm nữa.

“Mở cửa.”

Xuân Đào lập tức bước .

Ngụy sự không dám động.

Ta nhìn ông ta.

“Ngụy sự, sự Vương hay sự Liễu viện?”

Ông ta run .

Vội vàng sai người mở chính môn.

Ta dắt Tiêu Nghiễn đi vào.

Tiêu Thừa Cảnh lạnh giọng lưng: “Thẩm Lệnh Nghi, hôm nàng đưa nó vào, đừng hối hận.”

Ta dừng bước.

Không quay đầu.

“Vương gia yên tâm.”

“Chuyện ta hối hận nhất đời là ba năm trước gả vào đây.”

“Từ hôm trở đi sẽ không nữa.”

Phía im phăng phắc.

Ta đưa Tiêu Nghiễn về Hành Vu viện.

Cổng viện khép , khóa đồng một lần nữa được cài .

Xuân Đào đỏ mắt thu xếp phòng cho Tiêu Nghiễn.

Ta trải bàn, viết tên mình .

Thẩm Lệnh Nghi.

Từng nét từng nét, không hề ngập ngừng.

Tiêu Nghiễn đứng bên cạnh nhìn.

thân, bọn họ sẽ không để ta ở .”

Ta chấm ấn sa, đóng tư ấn .

“Vậy cứ để bọn họ .”

một lần, ta kiện một lần.”

“Kiện đến khi Chính Tự chịu nhận mới thôi.”

Nó thấp giọng : “Vì sao người chọn ta?”

Ta nhìn dấu ấn đỏ trên .

“Bởi vì bọn họ đều không cần .”

“Mà vừa hay ta cũng không có ai cần.”

Tiêu Nghiễn im lặng.

Rất lâu , nó : “ con sẽ bảo vệ thân.”

Ta mỉm cười.

“Trước tiên uống thuốc đi.”

Vừa dứt lời, bên ngoài cổng viện đột nhiên truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

Xuân Đào chạy vào.

“Vương phi, trong có người đến.”

Thái hậu nương nương nghe tin người nhận tử làm con, triệu người và tiểu công tử vào chuyện.”

04

Khi người trong đến, Tiêu Nghiễn vừa uống xong nửa bát thuốc.

Nó đặt bát thuốc , sắc trắng hơn lúc nãy.

Xuân Đào khoác áo ngoài cho ta, ngón hơi run.

“Vương phi, sao Thái hậu nương nương biết nhanh như vậy?”

Ta nhìn trên bàn.

“Có người sốt ruột hơn chúng ta.”

Tiêu Thừa Cảnh không được ta, Liễu Như Mi có thể truyền lời vào .

Nàng ta Thái hậu chèn ép ta.

Dù sao chuyện nhận con thừa tự trong thất, Thái hậu từ trước đến luôn coi trọng quy củ.

Ta nắm Tiêu Nghiễn.

Lòng bàn nó lạnh như băng.

Ta : “Có không?”

Nó ngẩng đầu nhìn ta.

“Không .”

Ta mỉm cười.

“Có cũng đừng cúi đầu.”

Nó gật đầu.

Ma ma từ trong đến đứng ngoài viện.

Khóa đồng vẫn treo trên cửa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.