Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ngày đầu tiên ta gả vào phủ Tướng quân, phu quân ta bỏ mình sa trường.

Ta ôm bài vị của , lóc thảm thiết hơn bất cứ ai.

Khắp thiên hạ đều xót thương cho số mệnh bi ai của ta.

Nhưng đến đêm khuya, ta lại ngồi đếm bạc phúng viếng phu quân đến mất ngủ.

Khoảng thời gian đó, những tháng ngày phụ của ta cũng vô cùng viên mãn.

Hôm nay ta chạm thử cơ bụng của trong phủ, ngày mai mở một cửa tiệm, ngày nghe tiểu quan hát khúc.

Cho đến một ngày.

bỗng chốc hóa thân, trở tướng công đoản mệnh vốn đã “chết đi sống lại” của ta.

cưỡi trên lưng con ngựa cao to, nhìn ta lạnh lẽo:

“Man Man, số bạc phúng viếng người phu quân quá cố này của ta, nàng còn đủ xài không?”

1

Hôm nay là ngày đầu thất của Thẩm Tiêu Hành.

Ta ôm bài vị của trong , vừa tung tiền giấy vừa lóc bi thảm.

Trong tiếng thảm thiết, lời cũng như máu rơi:

“Phu quân ơi, chàng nhẫn tâm! Chàng sao nỡ bỏ lại một mình thiếp, chàng bảo thiếp sao sống nổi!”

Trên Trường An Nhai, ai trông cũng không nỡ nhìn thêm, chỉ có lắc đầu than thở một câu đáng thương.

Người người đều Thẩm tướng quân bảy ngày trước đã tử trận tại Ngọc Lâm Quan.

giao tranh đến phút cuối, cuối cùng ngay cả thi hài hoàn chỉnh cũng chẳng giữ được.

Chiến báo được đưa về Thẩm phủ đúng vào ngày đại hôn của ta và Thẩm Tiêu Hành.

Khăn voan còn chưa kịp vén, ta đã phụ.

Không chỉ thế, ta còn cự tuyệt thánh chỉ ban hôn lần nữa, quyết ý lại Thẩm .

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, ta không những lo liệu hậu sự cho Thẩm Tiêu Hành còn thay nắm giữ việc bếp núc, gắng gượng duy trì diện cuối cùng của Thẩm .

Nhưng có điều người đời không hề hay , kỳ thực ta chỉ là kẻ thay thế.

Từ năm xưa cùng Thẩm từng chỉ phúc vi hôn, người đính ước với Thẩm Tiêu Hành vốn là tỷ tỷ đích xuất của ta.

Tuy tỷ ấy chưa từng gặp Thẩm Tiêu Hành nhưng cực kỳ chán ghét võ tướng.

Nhất là khi nghe đồn có tướng mạo hung ác, tính tình thất thường, tâm trạng vui buồn bất chợt thẳng tay giết người, chung cứ mở mắt là giết.

Tỷ ấy sợ đến nỗi lâm bệnh nặng, thổ huyết, thà chết chứ nhất quyết không chịu gả cho Thẩm Tiêu Hành.

Thế là ta –  nữ nhi thứ xuất được nuôi tại biệt trang chỉ có bất đắc dĩ ngồi vào kiệu hoa.

Nhưng ta cũng chẳng tình nguyện chút , thậm chí còn hơi khiếp sợ.

Nghe tin Thẩm Tiêu Hành đã chết, ta ngược lại thở phào nhẹ nhõm.

Ngày ta gả đến đây.

Khắp phủ Tướng quân phủ một màu trắng xóa, kẻ tang thì , kẻ treo cổ thì treo cổ.

Chỉ riêng ta là sự không nổi.

Nhưng vừa tận mắt số của cải, châu báu triều đình cấp cho thân quyến của người tử trận, ta không nén nổi kích động.

Dưới lớp hỉ bào, tay ta phải cấu mạnh vào đùi để cố nín .

Đời người có ba điều hỷ: Thăng quan, phát tài, phu quân bỏ mạng.

Không ngờ, ta vừa thân đã hưởng đủ.

Cuộc đời dễ như trở bàn tay!

2

Có lẽ do ta diễn quá lố, hoặc do mấy hôm nay sự mệt mỏi, vừa bước chân vào Thẩm phủ, hai mắt ta bỗng tối sầm, suýt té xuống đất.

“Phu nhân, cẩn thận!”

Một nam nhân áo đen đứng bên cạnh nhanh tay đỡ lấy ta, cánh tay vững chãi vô cùng.

Ta nhìn cho rõ.

Tuy y mặc y phục trong phủ, song tướng mạo lại thanh tú, trông rất ưa nhìn.

So với Vương Nhị mặt rỗ biệt trang của ta thì thực so không nổi.

Ta có chút ngạc nhiên.

Từ khi ta đến Thẩm phủ, lão quản và đám nha hoàn thì rất ít khi ta người khác tiền viện.

Không ngờ trong phủ lại có một dễ nhìn đến thế.

Ta khẽ khàng ngã vào y, hai mắt nhắm nghiền, lập tức giả vờ ngất lịm.

nhíu mày, giọng trầm thấp đầy nội lực khiến người như dao động:

“Phu nhân, thuộc hạ đắc tội.”

“Để ta đưa người về phòng trước, mau đi mời đại phu!”

Y bế xốc ta lên rồi sải bước về phòng, vòng tay vững chãi rộng lớn vô cùng.

Trong lúc sức bám víu, ta còn chạm vào được cơ bụng của y.

Tiểu tử này.

Luyện tập cũng không tồi!

Ta tựa vào vòng tay rộng lớn ấy, dọc đường âm thầm chiếm chút tiện nghi, dù mắt giả vờ nhắm nhưng trong như nở hoa.

Đến khi được đặt xuống giường, ta bèn giả bộ khẽ khàng tỉnh lại.

Thế vẫn chưa đi.

Y cùng nha hoàn cùng đứng cửa trông chừng, bóng lưng thẳng tắp tựa tùng xanh, ngắm nhìn rất chi là ưa mắt.

Tướng mạo anh tuấn, võ công cao cường, lại còn trung .

Vì sao ta không kéo y về viện của mình nhỉ?

Ta lập tức nghĩ kế.

viện ? Tên gọi là gì?”

“Bẩm phu nhân, thuộc hạ mới đến, tên là Tiêu.”

Thì y tên là Tiêu.

Ta yếu ớt ôm lấy ngực, len lén liếc qua y bằng khóe mắt:

“Dạo này đêm ta cũng bị kinh sợ, tim đập loạn xạ, nếu điều đến viện của ta thì có bằng chăng?”

Tiêu lập tức cự tuyệt, lạnh nhạt đáp:

“Thuộc hạ là nam nhân bên , e việc này không ổn.”

3

nhiên y sẽ như thế.

Có gì không ổn.

Ta cực kỳ ổn đấy chứ.

Chỉ trong nháy mắt, hai hàng lệ của ta đã rơi lã chã:

miệng tôn ta là phu nhân, nhưng lại không nghe lệnh điều động của ta.”

“Trong Thẩm phủ có kẻ không phục ta, ta hiểu.”

“Nếu tướng công ta còn tại thế thì ta phải chịu bao ấm ức như thế này, phải nhìn sắc mặt người khác khắp nơi như vậy.”

Ta diễn xuất vô cùng chân .

Đến mức nha hoàn Như Ý cũng nghe không xuôi tai:

mới đến dám to gan cãi ý phu nhân!”

“Được hầu hạ tận bên cạnh phu nhân là phúc phận của !”

Tiêu hiển nhiên không nghĩ ta sẽ chơi chiêu này.

Y đành bất đắc dĩ chắp tay hành lễ:

“…Thuộc hạ không dám, sẽ nghe theo sắp xếp của phu nhân.”

Ta núp ống tay áo giả vờ lau lệ, trong khi khóe môi đã khẽ nhếch, nở nụ đắc ý.

4

khi điều Tiêu qua đây, viện của ta càng thêm đẹp mắt.

Nhưng những ngày phụ của ta chỉ mới bắt đầu.

Chỉ một nho nhỏ sao có thỏa ta cho được?

Rất nhanh, ta tính toán chiêu khác.

khi Thẩm Tiêu Hành mất, danh vọng để lại chỉ có duy trì trong một thời gian, không kéo dài trăm năm.

Ta nhất định phải dùng số bạc phúng viếng để gây dựng cơ đồ, lúc có chỗ đứng của chính mình thì mới sự vững dạ.

Nghĩ như thế, ta bèn mua lại một cửa hàng phấn son phía nam .

Trước biệt trang, ta không được hầu hạ tử tế, dăm ba bữa lại bị bỏ đói.

Khi ấy, ta thường vụng trộm tết vòng hoa mang bán kiếm ít tiền.

Lâu ngày mưa dầm thấm đất, ta cũng học hỏi được kha khá.

Giờ đã có vốn liếng và tự do, cuối cùng ta có trải nghiệm cái cảm giác bà chủ.

Ngay đến Như Ý cũng kinh ngạc trước những màu phấn ta pha, chúng đều tươi sáng đẹp đẽ:

“Phu nhân ơi, người còn cả thứ này nữa ư! Giỏi !”

“Hồi xưa phủ Tướng quân cũng từng phát mấy vòng hoa nho nhỏ, xinh xẻo thế này! Nhưng chỉ được đúng một lần, thì không nữa.

“Thế nhưng, tay nghề của phu nhân đúng là đệ nhất vô nhị!”

Ta được khen đến mức lâng lâng nên vung tay tặng nàng ấy hai hộp.

Không Tiêu đã đứng đằng tự khi .

Y chăm chú nhìn màu phấn son ta cầm, chợt, khẽ thốt lên:

“Xưa nay chỉ nghe thiên kim Từ tướng đa tài diễm lệ, không ngờ phu nhân còn khéo tay như vậy.”

Ta nghe bộ như sắp , cuống cuồng bổ sung:

“Đây là thứ ta học vì Thẩm lang.”

“Các người không đó thôi, khi ta chưa xuất giá đã âm thầm đem ngưỡng mộ Thẩm lang rồi.”

“Trước ta thường mơ tưởng cảnh tượng hạnh phúc khi hôn với chàng.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.