Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta khẽ nheo , thoáng ngửi thấy mùi vị “ghen tuông.”
Lẽ nào… A Tiêu đã nảy sinh tâm tư với ta?
9
đời thường , nam nhân không nuông chiều, chiều lấn .
Ta quyết định “bỏ đói” kẻ không điều này.
Dẫu y là thị vệ đẹp trai nhất, dáng vóc tốt nhất phủ Tướng quân thì thiên hạ cũng đâu thiếu ưu tú hơn.
Ta nào vì A Tiêu tự trói .
Vậy là ta Như Ý gọi thêm mấy thị vệ nữa hầu hạ.
Những lúc rảnh, ta lại ngồi đình ung dung thưởng nho, rồi lần lượt sai họ đọc sổ sách cho nghe.
Riêng A Tiêu thì ta cố ý bỏ mặc, để y đứng yên dưới nắng chói.
Bóng hình y vẫn sừng sững, cụp xuống, mặt không biểu cảm, không hề tỏ vẻ dao động trước hành động phớt lờ của ta.
Ta bất giác đăm chiêu.
Chẳng lẽ ta đã nghĩ quá nhiều?
Đêm , ta lăn qua lộn lại mãi chẳng ngủ được.
Nhân ánh trăng thanh mát, ta khoác áo bước ra ngoài dạo, bỗng thoáng thấy một bóng lướt qua mái nhà.
Ta lùi nấp sau tường, nhặt ngay cái xẻng bên cạnh, rồi rón rén bám theo.
10
Bóng tiến về phía thư phòng.
Ta không khỏi kinh ngạc:
【Nếu là kẻ trộm tầm thường thì hà cớ lại xông thẳng thư phòng?】
Thẩm Tiêu Hành đã mất, lẽ nào nơi này vẫn cất giữ vật?
Trừ khi…
ấy còn có thứ đáng giá hơn, như mật báo quân cơ chẳng hạn.
Ta chợt nhớ lời A Tiêu: y nói Thẩm Tiêu Hành có kẻ thù.
Đôi mày ta khẽ chau.
Nếu là kẻ thù của hắn thì ắt hẳn võ công cao cường, ta nào địch lại.
Nghĩ thế, ta cẩn trọng nép ngoài cửa, nghe tiếng giấy tờ hộc tủ bị lục lọi nghe vững tin phỏng đoán của .
Tiếng bước dần sát lại gần.
Ta nín thở, siết chặt xẻng , sẵn sàng lao .
Chợt một bàn khẽ bịt miệng ta:
“Ở yên đấy, đừng nhúc nhích.”
Hơi thở ấm áp của A Tiêu phả bên tai ta.
Ngày giây sau, y tung xuyên cửa sổ xông , bên tức thì vọng ra tiếng giao đấu kịch liệt.
11
“Cháy, cháy rồi!”
Ta sợ A Tiêu không địch nổi, liền lớn tiếng gọi .
Không ngờ bóng nọ đã bị đánh bay ra và ngã trúng ta.
Chẳng chút chần chừ, ta ào ghì chặt .
Khi A Tiêu bước ra thì trông thấy cảnh tượng…
Ta há miệng, cắn mạnh bắp kẻ áo .
đau đớn kêu oai oái.
A Tiêu thấy ta còn đang giằng co tên ấy thì ánh thoáng lóe dị quang.
Ta vẫn không ngừng quát tháo:
“Đồ to gan này dám trộm di vật của phu quân ta?”
““Nói cho , dù Thẩm Tiêu Hành không còn thì ta vẫn ở đây! Một đồng một cắc của phủ Tướng quân, cũng đừng hòng lấy!”
Đúng lúc đám thị vệ nơi, A Tiêu đã khống chế kia, còn lấy vải nhét miệng ngừa cắn thuốc độc.
“Hắn… Hắn… Thẩm… …”
Tên áo thất thần nhìn A Tiêu.
Ta còn nghe rõ lẩm bẩm điều thì A Tiêu đã khẽ đặt một miệng chặn lại.
“Hắn lảm nhảm thế?”
Y điềm nhiên đáp:
“Có lẽ hắn nói không .”
Ta xoa cổ bị trầy xước, gật gù tin tưởng.
Sau khi thị vệ áp giải tên áo đi, A Tiêu ở lại, y mở lọ kim sang bên thắt lưng, cầm ta bôi thuốc.
“A…!”
Ta đang đau chảy nước thì nghe A Tiêu cất giọng:
“Vốn nghĩ phu nhân yêu tiền bạc nhất, kế là sợ , sau nữa mới thích nam nhân đẹp khắp thiên hạ.”
“Sao vừa rồi phu nhân lại mạo hiểm đuổi theo?”
Đáng giận thật.
Chuyện cũng bị y nắm thóp!
Thật quá rành về ta!
Ta sờ sờ mũi, rốt cuộc vẫn phải giải thích:
“Thư phòng có thứ đáng để kẻ liều mạng, chắc chắn không phải vật tầm thường.”
“Có là mật báo quân cơ.”
“Ta từng nghe nói, Thẩm Tiêu Hành vì bị kẻ phản bội nên lương thảo mới bị thiêu trụi, không còn đường rút lui.”
“Chàng ở trên trời có linh thiêng, thấy ta giữ hộ thứ quan trọng này thì chắc cũng vui vẻ đôi phần nhỉ?”
Ta ngước mặt, khẽ cầu khấn:
“Phu quân ơi, chàng ở cõi trên, xin phù hộ cho Man Man, ban cho thiếp thêm ít bạc phúng viếng nữa!”
A Tiêu bỗng ho sặc sụa, nỗi bàn đang bôi thuốc cũng run lẩy bẩy.
12
Sáng hôm sau, ta phấn khởi dâng việc này triều.
Long nha. Thánh thượng hớn hở.
Ngài ban thưởng hậu hĩnh, lại còn phong cho ta một danh hiệu phu nhân oai vệ nào đó.
Ta ôm lư hương Liên Văn hôn chụt một cái, nhân dịp tặng Như Ý một thỏi vàng.
Nha đầu này mừng khôn xiết:
“Vui quá, tối nay nô tỳ sẽ cầm vàng cho Thiết Ngưu ca ca xây nhà!”
Ta vừa nghe lập tức biến sắc, vội giật lại vàng:
“Con nhóc này, dám mang đi cho nam nhân thì trả cho ta!”
“Dường như lời khấn của phu nhân đã linh nghiệm.”
Chẳng A Tiêu xuất hiện từ lúc nào, cũng không y nghe bao nhiêu.
Nhưng y khẽ cười, rồi rút từ áo ra một cuộn thánh :
“ ban thưởng còn có thánh dụ này, phu nhân xem không?”
Không rõ vì sao, nụ cười của y khiến ta có dự cảm chẳng lành.
Ta chần chừ mở ra.
Vừa đọc, óc như có tiếng “ong” nổ tung.
Thân ta chao đảo suýt khuỵu xuống ghế, mặt mũi trắng bệch.
Ý viết rằng, rất có khả năng Thẩm Tiêu Hành .
13
Ta bồn chồn đi đi lui suốt chiều, lòng dạ nóng như lửa đốt.
Tạm không bàn việc Thẩm Tiêu Hành có tính khí thế nào, chắc chắn hắn chẳng vừa ý chuyện ta ra ngoài mở cửa hiệu.
Điều đáng sợ hơn… hắn ta là kẻ gả thay thì liệu ta có phải không chứ?
Phải rồi.
Ta có trốn đi.
Nhưng hồi ta kịp xuất giá, tỷ tỷ đã tịch thu ngọc điệp căn thân của ta, giờ ta chẳng nào không có giấy tờ, không cách nào lẻn khỏi kinh thành qua bao chốt gác nghiêm ngặt.
Vì thế, ta nhất định phải có đi .
Ta dò hỏi Như Ý có đổi nơi sinh sống không thì nàng ngượng ngùng cắn môi, không nỡ rời Thiết Ngưu ca ca.
Chẳng còn cách nào , ta đành quay sang hỏi A Tiêu.
Khi ấy y đang lau gươm, nghe ta rời khỏi bèn ngẩng đầu nhìn:
“Phu nhân đi chẳng dễ. Nếu tướng quân thật sự còn sống sót thì phu nhân trốn đâu?”
Ta bèn nói rõ toan tính:
“Thẩm Tiêu Hành với ta vốn hề gặp nhau, chúng ta nào có tình cảm . Giả sử ta mất tích, cao lắm chàng vờ tìm đôi hôm thôi, làm sao có phí công lâu dài.”
A Tiêu lặng lẽ ngắm ta, cặp tựa hồ cất giấu ý vị khó lường:
“Cứ cho là vậy đi, nhưng Từ gia chẳng lẽ không truy cứu?”
Từ gia ư?
Phụ thân vị tỷ tỷ ấy xem thường ta, sợ rằng còn hận sao ta chẳng biến mất cho sớm.
“ yên tâm, bọn họ tuyệt đối không tìm.”
“A Tiêu, ta cầu xin giúp ta lần này.”
“ phủ Tướng quân, ngoài Như Ý ra thì ta quen thân với . Chẳng lẽ nỡ để ta bị Thẩm Tiêu Hành chém đầu?”
A Tiêu tra gươm vỏ, chậm rãi :
“Sao tướng quân lại chém đầu phu nhân?”
Hai chữ “gả thay” loanh quanh trên đầu lưỡi rốt cuộc cũng bị ta nuốt trở lại.
Chợt nảy ra cớ , ta khẽ cười:
“Đương nhiên vì ta đã có lòng rồi.”
Nét mặt A Tiêu thoáng chốc trở nên lạ lùng.
Lông mày y cau khít, đôi nhìn chằm chằm như xuyên thấu tim gan ta:
“Lời này là thật chứ?”