Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ em…”
Ánh mắt anh sắc dao.
Quét qua tôi.
Rồi về phía Noãn Noãn đang run rẩy phía sau.
“Dẫn con bé.”
“Sống ở cái nơi thế này.”
“Dựa mấy bức tranh rách chẳng ai thèm mua.”
“Em chống đỡ mấy ngày?”
“Hôm nay Hiên bọn nó sốt.”
“Khóc đòi .”
“ Noãn Noãn của em.”
“Nó mang lại em?”
“Chỉ gánh nặng.”
Mỗi câu anh nói đều lưỡi dao cứa tim.
Đặc biệt là câu “ Hiên bọn nó sốt”.
Tim tôi vẫn vô thức thắt lại.
Thói quen .
Đâu dễ xóa bỏ chỉ trong sớm chiều.
Nhưng…
Tôi cũng thấy ánh tính toán trong mắt anh.
Anh đang thử tôi.
Lợi dụng bản năng làm đáng thương của tôi.
Đồng thời dùng Noãn Noãn để đâm chỗ đau nhất.
Tôi nhắm mắt.
Hít sâu hơi.
mở mắt ra lần nữa.
Trong đáy mắt chỉ lại sự tỉnh táo và lùng.
“Cố Hiên, Cố Hạo, Cố Duệ bị sốt.”
“Hãy ruột của chúng là bác sĩ Lâm Vy Vy.”
“Hoặc chính người cha là ông.”
“Không quan đến tôi.”
Tôi xoay người.
Ôm chặt Noãn Noãn vẫn đang run trong lòng.
Dùng cơ thể che khuất ánh mắt băng của Cố .
“Noãn Noãn là con gái tôi.”
“Là báu vật vô .”
“Không gánh nặng.”
“Hai con tôi sống thế nào.”
“Không cần ông Cố bận tâm.”
“.”
“Rất .”
Cố tức đến bật cười.
tục gật đầu.
“Diệp Thanh Uyển.”
“Em đúng là khiến tôi em bằng con mắt khác.”
“Xem ra qua.”
“Là tôi đã đánh thấp em.”
Anh không nữa.
Mà lùi lại .
Chỉnh lại cổ tay áo.
Vẻ mặt bình tĩnh hơn vài phần.
Nhưng ánh mắt lại càng .
“Nếu em đã cố chấp vậy.”
“Thì không để nói.”
“Tôi nhắc em.”
“Trò chơi…”
“Mới chỉ bắt đầu.”
“Luật sư của em.”
“Tranh của em.”
“Con gái của em.”
“Tất em coi trọng.”
“Tôi khiến em biết.”
“Đắc tội với Cố tôi ở thành phố Phong Đan…”
“ trả thế nào.”
Nói xong.
Anh không tôi thêm lần nào nữa.
Chỉ phất tay với mấy người của “tổ kiểm tra” và ban quản lý đang lúng túng đứng bên cạnh.
Rồi xoay người.
xuống lầu bằng chân lùng và vững vàng.
Hai người kia cũng lúng túng đi .
Hành lang lập tức yên tĩnh trở lại.
Chỉ tiếng hít thở gấp gáp của hai con tôi.
“…”
Noãn Noãn vùi mặt lòng tôi.
Giọng nghèn nghẹn.
“Ba…”
“Đáng sợ quá…”
“Noãn Noãn sợ…”
“Không sợ.”
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con.
Giọng đến mức chính tôi cũng không nhận ra.
“Từ nay.”
“Ông ta không ba.”
“Chỉ là người xa lạ.”
Tôi đóng cửa.
Khóa trái.
Ôm Noãn Noãn ngồi trên sofa rất lâu.
đến con không run nữa.
Hơi thở dần đều lại.
Rồi ngủ thiếp đi trong lòng tôi.
lời cuối cùng của Cố .
Giống con rắn độc.
Quấn chặt lấy trái tim tôi.
Trò chơi…
Mới chỉ bắt đầu.
Anh làm tiếp ?
Gây sức ép với luật sư Thẩm?
Phá hỏng con đường nhận đơn vẽ mà tôi vừa mới gây dựng ?
Hay là…
Ra tay với Noãn Noãn?
Không.
Tuyệt đối không thể để anh làm tổn thương con.
Tôi nhanh hơn.
Chủ động hơn.
…
Mấy ngày tiếp .
Mọi chuyện yên bình đến mức khiến người ta bất an.
Luật sư Thẩm gửi tin nhắn tôi.
Anh đã chính thức nộp đơn lên tòa án.
Yêu cầu xem xét lại hiệu lực của điều khoản phân chia tài sản trong thỏa thuận ly hôn.
Đồng thời điều tra tình hình tài sản của Cố .
Quá trình này không hề suôn sẻ.
Nhà họ Cố chắc chắn mọi cách cản trở.
Cần thêm thời gian.
Trong đó.
Loạt tranh minh họa “Nai con nhà” trên tài khoản mạng xã hội của tôi bất ngờ nổi tiếng.
KOL nổi tiếng trong lĩnh vực nuôi dạy con chia sẻ lại.
Thu hút rất nhiều người dõi.
vài thương hiệu nhỏ chủ động hệ hợp tác.
không cao.
Nhưng đủ để tôi thấy hy vọng.
Ban ngày.
Tôi liều mạng vẽ tranh.
Nhận đơn.
Ban đêm.
Sau dỗ Noãn Noãn ngủ.
Tôi lại ngồi tổng hợp tất thông tin quan đến Cố .
Đến tập đoàn Cố.
Đến Lâm Vy Vy.
Thậm chí Chu Bích Hoa.
Tôi ghi chép.
Phân loại.
Rồi gửi luật sư Thẩm tham khảo.
Tôi biết.
thông tin ấy thể rất rời rạc.
Thậm chí chẳng tác dụng .
Nhưng đó là tất tôi thể làm.
đến chiều thứ .
Tôi đến trường mẫu giáo đón Noãn Noãn.