Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
run lên.
bút cảm ứng rơi xuống đất.
Đường nét trên màn hình méo mó.
Chu Bích Hoa!
Lại là bà ta!
đàn bà điên!
“Biển xe! Biển là bao nhiêu?!”
Giọng tôi run rẩy.
lại the thé đến lạ.
giáo khóc đọc một dãy .
Tôi ghi lại.
chộp lấy áo khoác và lao ra ngoài.
Đến cửa.
Tôi ép bản thân dừng lại.
Đôi run bần bật.
Việc đầu tiên là gọi cho Dụ Minh.
Rồi thật nhanh toàn bộ việc.
“Gửi vị trí, kiểu xe và biển cho tôi. Báo cảnh sát ngay. Đồng thời gọi này tìm Tô Tình, ấy sẽ phối hợp xử lý. Giữ bình tĩnh, Diệp nữ sĩ. Mục tiêu của đối phương là . Trước mắt Noãn Noãn chưa gặp nguy hiểm đến tính mạng. chuẩn bị tâm lý. Rất có chúng sẽ dùng Noãn Noãn để uy hiếp .”
Lời của Dụ Minh như một mũi thuốc trợ tim.
nội dung lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Tôi làm đúng theo lời anh.
Rồi lao khỏi nhà.
chạy về phía trường mẫu giáo.
gọi cho Chu Bích Hoa.
Đúng như dự đoán.
Không ai nghe máy.
Ngay cả của Đình Sâm.
không liên lạc.
Đúng lúc ấy.
tôi lại đổ chuông.
Là một lạ.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng cuồng loạn.
Lại xen lẫn hưng phấn quái dị của Chu Bích Hoa.
“Diệp Thanh Uyển!”
“ gặp gái mày không? Nếu không nó thiếu thiếu chân thì đến kho của gỗ cũ ở ngoại ô phía Tây một mình! Đừng giở trò! Đừng cho bất kỳ ai biết! Đặc biệt là cái thằng họ kia! Nếu không… thì chờ nhặt xác gái mày !”
“Chu Bích Hoa! Bà mà dám động Noãn Noãn một chút thôi, tôi sẽ chết cùng bà!”
Tôi gào thét .
Nước mắt mất khống chế tuôn rơi.
lòng còn lửa giận và sát ý.
“Ít nhảm! Một tiếng! Một mình đến đây! Nếu không… cả đời này mày đừng hòng gặp lại tiện chủng đó nữa!”
Chu Bích Hoa hung hăng cúp máy.
Kho của gỗ cũ nằm ở ngoại ô phía Tây.
Nơi đó hẻo lánh.
Hoang vu.
Gần như đã bị bỏ hoang.
Tôi đứng chết lặng tại chỗ.
Toàn thân lạnh buốt.
máu người như đang sôi lên.
Báo cảnh sát?
Luật sư và Tô Tình đều đã biết chuyện.
Đợi họ tới?
Không được.
Chu Bích Hoa là một đàn bà điên.
Chuyện gì bà ta dám làm.
Tôi không đem an nguy của Noãn Noãn ra đánh cược.
Tôi nhất định .
tuyệt đối không thật một mình.
Tôi gửi vị trí cho Dụ Minh và Tô Tình.
Sau đó chặn một taxi.
Đọc địa .
Nghe là gỗ cũ ở ngoại ô phía Tây.
Tài xế kinh ngạc nhìn tôi một cái.
không hỏi thêm.
xe lao vun vút.
Khung cảnh ngoài cửa sổ liên tục lùi về phía sau.
Tôi siết chặt .
Móng cắm sâu lòng bàn .
dùng cơn đau để ép mình tỉnh táo.
Đầu óc vẫn vận chuyển với tốc độ cực nhanh.
Không ngừng suy nghĩ mục đích của Chu Bích Hoa.
Và cách đối phó.
Bà ta không vì tiền.
không ép tôi quay đầu.
Bà ta hận tôi.
Hận tôi vạch trần những chuyện xấu xa của nhà họ .
Hận tôi khiến Đình Sâm rơi rắc rối.
Hận tôi làm bà ta mất hết diện giới.
Việc bắt cóc Noãn Noãn.
Hoặc là để trả thù cực đoan.
Tra tấn tôi.
Hoặc là dùng Noãn Noãn ép tôi ngậm miệng.
Rút đơn kiện.
Giao ra “chứng cứ” mà bà ta cho rằng tôi đang nắm giữ để uy hiếp nhà họ .
Dù là khả năng nào.
Thì chứng minh.
Chu Bích Hoa đã hoàn toàn mất hết lý trí.
Biến thành một kẻ điên cực kỳ nguy hiểm.
Mà người tôi sắp đối mặt.
Chính là một kẻ điên như thế.
Hơn một tiếng đồng hồ.
Trôi qua giày vò tột độ.
taxi dừng lại ở một ngã rẽ hoang vắng.
Vẫn còn cách gỗ cũ một đoạn.
Tài xế không dám lái tiếp.
Tôi trả tiền.
Xuống xe.
Rồi về phía mấy dãy nhà cũ kỹ phía xa.
Mưa lất phất rơi.
Càng khiến nơi này thêm phần âm u.
Khu nhà bỏ hoang rộng mênh mông.
Không một bóng người.
có tiếng gió rít xuyên qua những ô cửa kính vỡ.
Phát ra từng hồi u u.
Nghe như tiếng quỷ khóc.
Tôi làm theo dẫn của Chu Bích Hoa.
đến trước cửa nhà kho lớn nhất.
Cánh cửa sắt gỉ sét khép hờ.
Bên tối mờ.
Tôi đẩy cửa bước .
Bụi bặm ập mặt.
Nhà kho rất rộng.
Khắp nơi chất đầy nội thất cũ nát và máy móc phế thải.
không khí nồng nặc mùi ẩm mốc.