Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 28

Lẫn mùi gỉ sắt.

“Noãn Noãn!”

Tôi gọi lớn.

Tiếng vọng vang khắp kho trống trải.

“Mẹ…”

Từ góc kho.

Vọng tiếng đáp yếu ớt.

Nghẹn ngào.

Tim tôi thắt .

Lập tức lao về phía phát ra âm thanh.

Noãn Noãn trói trên chiếc ghế gỗ cũ.

Miệng dán kín bằng băng keo.

Khuôn mặt nhỏ đầy nước bụi đất.

Đôi mở to.

Tràn ngập hoảng sợ.

Chu Bích Hoa đứng ngay bên cạnh.

bà ta.

chiếc cỡ lớn.

Đã gỉ sét loang lổ.

bé ra!”

Hai tôi đỏ ngầu.

Vừa định xông .

“Đứng !”

Chu Bích Hoa quát lớn.

Đồng thời đặt ngang chiếc trước cổ Noãn Noãn.

Dù chiếc không sắc.

Nhưng tư thế ấy.

Đủ khiến ta lạnh sống lưng.

“Dám bước thêm bước nữa… không dám chắc nhãi này có còn nguyên cái mặt hay không đâu!”

Tôi lập tức dừng phắt.

Cố ép mình bình tĩnh.

“Chu Bích Hoa, rốt cuộc bà muốn gì? Noãn Noãn ra! Có gì thì nhằm vào tôi!”

“Nhằm vào mày?”

Trên gương mặt Chu Bích Hoa hiện nụ cười méo mó đầy khoái trá.

“Đúng! Chính nhằm vào mày! Diệp Thanh Uyển! Đồ chổi! Đồ tai họa!”

“Từ ngày mày đòi ly hôn! Đình Sâm chưa có nổi ngày yên ổn! Công ty điều tra! Hợp đồng đổ bể! Giá cổ phiếu lao dốc! Đến ra ngoài cũng lũ đàn bà lắm mồm trỏ! Tất đều tại mày! Chính mày đã hủy hoại họ Cố!”

Bà ta càng càng kích động.

Liên tục vung chiếc .

Mấy lần suýt nữa đập trúng Noãn Noãn.

Noãn Noãn sợ đến mức run lẩy bẩy.

Nước chảy không ngừng.

họ Cố rơi vào tình cảnh hôm nay không liên quan gì đến tôi!”

Tôi nhìn chằm chằm chiếc bà ta.

Âm thầm tìm cơ hội.

trai bà ngoại tình! bà dung túng riêng! Chính họ Cố các làm quá nhiều chuyện thất đức! Noãn Noãn ra! Nếu không… tội của bà sẽ càng chồng thêm tội!”

“Tội?”

Chu Bích Hoa cười dữ tợn.

có gì phải sợ?!”

Chu Bích Hoa cười phát điên.

già rồi, sống thế đủ rồi! Nhưng nhất định phải để mày nếm thử cảm giác đau khổ! Để mày mất đi thứ quan trọng nhất!”

xong.

Bàn còn của bà ta rút từ túi ra chiếc .

“Tách.”

Ngọn bùng .

Ánh lay động kho tối tăm.

“Thấy đống gỗ mục với mớ vải rách này chưa? Mày xem… nếu châm , gái cưng của mày có thể cầm cự được bao lâu?”

bà ta lóe ánh nhìn độc ác điên loạn.

Máu tôi gần đông cứng.

Mụ già độc địa này…

Điên thật rồi!

Bà ta định phóng hỏa!

“Chu Bích Hoa! Bình tĩnh !”

Tôi quát lớn.

Cố gắng ổn định cảm xúc của bà ta.

“Chẳng phải bà muốn thứ tôi đang giữ, muốn tôi ngậm miệng ? Được! Tôi đưa cho bà! gì tôi biết, gì tôi có, tôi giao hết cho bà! cần bà Noãn Noãn ra!”

“Thứ gì?”

Chu Bích Hoa sững .

Dường không ngờ tôi vậy.

“Hồ sơ bí mật phòng làm việc của Cố Đình Sâm. Chứng cứ về việc mờ ám của Lâm Vy Vy. bản sổ sách chứng minh chuyện bẩn thỉu của tập đoàn Cố nữa!”

Tôi thuận miệng bịa ra.

mong chuyển hướng chú ý của bà ta.

“Tôi đã giấu tất nơi an toàn! Bà Noãn Noãn ra, tôi sẽ dẫn bà đi lấy! Nếu không… dù tôi có chết, ngày mai thứ đó cũng sẽ xuất hiện trên bàn của tổ điều tra các cơ quan truyền thông!”

Quả nhiên.

Chu Bích Hoa tôi hù dọa.

Trên mặt hiện vẻ kinh nghi bất định.

“Mày… mày dối! Làm mày có thể có mấy thứ đó?!”

“Tại tôi không thể có?”

Vừa .

Tôi vừa từ từ tiến gần.

Ánh khóa chặt bàn đang cầm của bà ta.

“Tôi đã sống ở họ Cố suốt năm năm. Bà thật nghĩ tôi không biết gì, không quan tâm gì ?”

“Chu Bích Hoa, việc trai bà làm… thật bà không biết chút nào ?”

“Còn Lâm Vy Vy loại gì… bà thật nghĩ cô ta ở bên Cố Đình Sâm vì tình yêu?”

lời của tôi.

Giống lưỡi dao sắc.

Đâm thẳng vào nỗi đau nghi ngờ sâu kín nhất lòng bà ta.

Ánh Chu Bích Hoa lập tức dao động.

Chiếc cũng hơi hạ xuống.

Chính lúc này!

Tôi đột ngột tăng tốc.

Dốc hết sức lao mạnh về phía bà ta.

Mục tiêu.

cánh đang cầm !

“A!”

Chu Bích Hoa không kịp đề phòng.

tôi húc ngã lảo đảo.

Chiếc văng khỏi .

Rơi xuống nền đất ẩm phía xa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.