Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta:

“Thứ hưởng đến uy tín của cô ta là bản này, hay là thói quen tự ý đồ của khác?”

“Trộm cái gì! Anh đã nói rồi, là anh cho cô ấy!”

“Trên giấy ký của khách sạn chỉ có tên anh, nhưng đồ đi là cô ta. Cô ta không được tôi, chủ sở hữu tài sản, đồng ý. gọi là chiếm giữ trái phép.”

Tôi đẩy ly cà phê sang một :

“Bảo cô ta trả tiền, trả đồ. Nếu không, bước tiếp theo không phải thư luật sư mà là biên trình cảnh sát.”

Chu Duật bị chặn đến không nói được lời nào, đỏ bừng.

Cuối cùng, anh ta chỉ có thể miễn cưỡng thốt ra một câu:

“Coi như anh cầu xin em, rút lại được không?”

“Không được.”

03

Không thuyết phục được tôi, Chu Duật quay sang lạc với mẹ tôi, muốn bà gây áp lực, khuyên tôi trở về nhà.

Mẹ tôi yêu cầu anh ta kể rõ đầu đuôi sự việc.

Chu Duật tránh nặng nhẹ, chỉ nói mình đã tặng số đáp còn thừa sau cho bạn, không ngờ tôi lại tức giận vì chuyện .

Sau nghe xong, mẹ tôi thản hỏi:

“Tiểu Chu, đem số hộp tặng cho khác, con đã hỏi Cạnh Duyệt một câu ?”

Chu Duật vẫn dùng lý do cũ làm lá chắn:

“Mẹ, bọn con đã kết rồi. Giữa vợ chồng gì phải phân chia rõ ràng như vậy?”

Mẹ tôi nhìn anh ta rất rồi mỉm cười:

“Nếu đã không phân chia rõ ràng, vậy sau này con cũng không có phần trong cuộc đời con gái tôi nữa.”

Chu Duật còn muốn nói, nhưng mẹ tôi đã mở cửa.

Anh ta chỉ có thể tức giận rời đi.

Sau được , vẫn không lạc với tôi.

Có lẽ cô ta cho rằng tôi chỉ đang phô trương thanh thế, không dám thật sự làm đến cùng.

Cho đến hai ngày sau, một vị tổng giám đốc tập đoàn có tiếng tăm trong ngành đăng chín bức lên trang cá nhân.

Nằm chính giữa bức chính là một trong ba mươi hộp trà của gia đình tôi.

Lớp bìa ban đầu đã bị tháo sạch, thay bằng bao bì đặt làm rẻ tiền của công ty .

Dòng trạng thái viết vô cùng khách sáo:

【Cảm ơn giám đốc đã mất công kiếm món quý giá này. Niên đại chất lượng như vậy quả thực rất khó trên thị trường. nhẹ nhưng tình nghĩa nặng, hợp tác quan trọng nhất vẫn là thành ý.】

Tôi vị phụ trách này cùng hoạt động trong một ngành. đây từng gặp nhau vài lần tại các diễn đàn, hai cũng đã lưu tin lạc.

Tôi không tranh cãi trong phần luận công khai, chỉ để lại một câu:

【Chào tổng giám đốc Trần. Hộp trà này vốn là đáp trong của tôi. Ba ngày , được tôi cho phép, nó đã bị khác tự ý đi. Các bằng chứng quan đã được luật sư khách sạn niêm phong. Để tránh gây phiền phức cho ông, lát nữa tôi sẽ nhắn riêng giải thích rõ tình hình.】

đến nửa phút sau đăng luận, tôi bổ sung thêm một bức .

chụp cận cảnh trong của hộp trà.

trong của hộp gỗ đặt làm cao cấp có những đường hoa văn chìm rất nhạt. Ghép lại vừa vặn thành chữ cái viết tắt tên tôi Chu Duật, cùng ngày tổ chức .

chỉ mải thay bao bì ngoài, hoàn toàn không phát hiện bí mật trong.

luận vừa xuất hiện, toàn bộ vòng bạn bè chung lập tức bùng nổ.

đầy hai phút, tin nhắn riêng của tổng giám đốc Trần đã gửi đến.

【Cô Thẩm, chuyện này là thật sao?】

04

Tôi đóng gói hợp đồng mua , giấy chứng thẩm định, chụp camera khách sạn của luật sư rồi gửi thẳng cho ông ấy.

Dòng chữ “đối phương đang nhập nội dung” ở đầu khung trò chuyện nhấp nháy rất .

đến mười phút sau, bài đăng khoe trà trên trang cá nhân của ông ấy đã bị xóa.

Nửa giờ sau, vị khách lớn này đích thân gọi điện.

“Cô Thẩm, thật sự xin lỗi. Tôi hoàn toàn không biết nguồn gốc món này có vấn đề.”

Một làm ăn minh chỉ nhìn của luật sư là hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

“Chuyện này không quan đến ông. Tôi chỉ truy cứu trách nhiệm của trộm.”

“Cô yên tâm, tôi sẽ trả lại nguyên vẹn hộp trà cho cô. Còn phía , tôi cô ta đưa ra một lời giải thích hợp lý.”

Ngày hôm sau, được tin nhắn chất vấn từ khách lớn, hoàn toàn hoảng loạn.

Đến lúc này, cô ta mới biết thứ mình tiện tay đi làm tặng khác căn bản không phải bánh trà thường.

Ba mươi hộp trà là bộ sưu tập mẹ tôi đã kiếm khắp nơi từ nhiều . Trong có vài loại đã ngừng sản xuất, trên thị trường dù có tiền cũng khó mua được.

Cho dù có tiền, cũng chắc có thể đủ trà cùng sản xuất cùng lô trong thời gian ngắn.

Nếu bồi thường theo giá gốc, cô ta căn bản không đủ khả năng chi trả, lại càng không có mũi chạy đến chỗ khách lớn đòi lại đã tặng.

Vị khách này vốn do Chu Duật làm trung gian giới thiệu. Trong lúc cùng đường, cô ta chỉ có thể khóc lóc Chu Duật cầu cứu.

Điện thoại của tôi sáng lên hơn mười lần trong một buổi sáng, tất cả đều là cuộc gọi của Chu Duật.

Tôi chuyển sang chế độ im lặng, tiện tay úp điện thoại xuống bàn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.