Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Bác sĩ xem lại bệnh án cũ của tôi.

khám thai tôi đã nói rồi, nhà các anh không chú ý sao?”

Hoắc Thâm không nói gì.

Bởi vì khám thai anh ta không có mặt. không.

Tôi ngồi dậy, lau sạch lớp gel trên bụng.

“Anh có đi rồi.” Tôi nói với anh ta.

“Tôi đưa cô về.”

“Tôi tự lái xe .”

“Cô đang mang thai không được lái xe.”

“Bốn nay tôi vẫn luôn tự lái xe.”

Nghe câu này, yết hầu anh ta lại cuộn lên.

khỏi bệnh viện, anh ta đi theo tôi.

bãi đỗ xe, tôi bấm nút mở khóa.

“Thẩm Chiêu.”

“Ừ.”

“Chuyện bức ảnh chụp màn hình đó, tôi…”

“Anh không cần nói .”

“Tôi thích rõ ràng với cô.”

thích rõ ràng thì có ích gì?” Tôi mở cửa xe, “ năm bạo lực lạnh có thích rõ ràng được không? năm không thèm đoái hoài có thích rõ ràng được không?”

“Tôi ở nào, ăn gì, xem gì, thi lấy chứng chỉ gì, công việc gì, anh hoàn toàn không biết.”

“Nhận thức của anh về tôi tất từ Chỉ. Chỉ nói tôi là thế nào, anh liền mặc định tôi là thế đó.”

“Từ đầu cuối, anh chưa từng tôi lấy một .”

Anh ta đứng cạnh cửa xe.

“Cô đã thi chứng chỉ gì?”

“… Không quan trọng rồi.”

“Thẩm Chiêu.”

“Buông .”

anh ta bám vào mép cửa xe, ngăn không cho tôi đóng cửa.

“Cô nói cho tôi một . Cho tôi một đi.”

“Đó là do anh tự nói, không tôi.”

“Một . Tôi quyết sạch mọi chuyện. đó chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

“Chẳng có gì để nói đàng hoàng .”

“Đứa -”

“Đứa là của tôi.”

là của tôi.”

Tôi kéo mạnh cánh cửa xe.

anh ta vẫn không chịu buông.

Tôi ngẩng đầu anh ta.

“Hoắc Thâm, anh có biết, cái hành động anh ấn chặt cửa xe không cho tôi đi lúc này, về bản chất giống y hệt như cái lúc anh hất đổ bát cơm xuống đất năm không?”

là anh đang muốn kiểm soát tôi.”

Anh ta buông .

Tôi đóng sập cửa xe lại, qua gương chiếu hậu thấy anh ta vẫn đứng sững ở đó.

Đây là thứ hai trong này anh ta đứng tại chỗ tôi rời đi.

Tôi nghĩ anh ta nên tập quen đi là vừa.

12

Một tuần .

Chỉ biến mất.

Không bốc hơi khỏi thế gian, mà là bị Hoắc Thâm triệt để cắt đứt mọi liên lạc và nguồn chu cấp.

Trung tâm chăm sóc sinh đã trả .

Thẻ tín dụng bị khóa.

Căn hộ mang tên cô ta do Hoắc Thâm mua bắt đầu tiến hành các thủ tục pháp lý để thu hồi.

Lâm Tu vẫn tiếp tục đăng trạng thái trên mạng xã hội, nói rằng Chỉ là phụ nữ của cậu ta, đứa là của cậu ta, bảo Hoắc Thâm đừng có nằm mơ.

Phần bình luận chửi rủa ầm ĩ thành một mớ hỗn độn.

Nhưng chuyện này đã không còn liên quan gì tôi .

Tôi đang chuẩn bị thủ tục ngoài.

Điểm là Vancouver (Canada).

đó đã có bạn học đại học giúp tôi thuê sẵn một căn hộ.

Giấy tờ, visa, vé máy bay, tất đã xong từ .

Ngày dự sinh còn tận năm , thời gian vẫn còn dư dả.

Tôi dự định khi ngoài an tâm dưỡng thai, sinh con, rồi sống cuộc đời của mình ở đó.

Số tiền bốn mươi bảy triệu tệ đủ để tôi sống rất lâu.

Tòa án này đã thụ lý vụ án ly hôn.

Luật sư Chu nói ngay khi Hoắc Thâm không đồng ý, theo tình hình hiện tại, tòa án phán quyết ly hôn, chậm nhất là kéo dài nửa năm.

Nửa năm tôi ở ngoài ký giấy.

Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa.

duy nhất tôi chưa lo liệu xong là dì Vương.

Dì ấy đã theo tôi năm, tôi rất muốn đưa dì ấy đi cùng.

Nhưng visa không kịp.

“Phu nhân, cô sang đó nhớ chăm sóc bản thân cho tốt nhé.” Dì ấy vừa sắp xếp vali vừa liên tục lau mắt.

“Cháu biết rồi.”

“Chuyến bay vào 10 giờ sáng thứ Bảy.”

Tối thứ Năm, Hoắc Thâm .

này không khách tòa nhà phía Đông.

Anh ta đứng thẳng cửa ngủ của tôi.

“Cô sắp ngoài sao?”

Tôi không biết anh ta cách nào mà biết được.

là đã điều tra lịch sử xin visa của tôi. Nhà họ Hoắc có dư khả năng việc này.

“Anh đã hỏi được câu trả lời rồi thì đâu cần tôi đáp lại .”

“Cô định khi nào đi?”

“Ngày kia.”

“Tôi không đồng ý.”

“Tôi không cần anh đồng ý.”

Anh ta bước vào .

Chiếc vali đang mở toang, trong xếp gọn gàng quần áo và đồ dùng cho mẹ và .

thấy thứ đó, anh ta khựng lại.

Quần áo trẻ sơ sinh, mũ em , đôi tất nhỏ xíu.

Tất do tôi tự mua.

Một mình tôi đã cất công lựa chọn rất lâu trên mạng.

Ngày nhận được bưu kiện, lúc mở bao bì , tôi đã không kìm được mà mỉm cười một lúc.

đó lại tiếp tục ăn bữa tối một mình.

“Thẩm Chiêu.”

“Ừ.”

“Tôi sai rồi.”

chữ vô cùng đơn giản.

Nhưng thốt từ miệng Hoắc Thâm, từng chữ nặng trĩu.

“Tôi biết rồi.”

“Cô có -”

“Không .”

“Cô còn chưa nghe tôi nói hết.”

gì anh muốn nói tôi biết rồi. Anh muốn nói anh sai rồi, muốn nói anh bị Chỉ che mắt, muốn nói anh bù đắp cho tôi, muốn nói vì đứa chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu.”

Anh ta không phản bác.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.