Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Toàn thân cứng đờ.

Gió đêm thổi qua.

tôi không còn cảm nhận được nữa.

còn giọng nói anh.

Rõ ràng từng chữ.

“Tôi em.”

“Từ rất lâu .”

Trái tim tôi rung dữ dội.

cùng đó.

Những lời Tống Nghiên lại vang đầu.

Người thay thế.

Người lòng.

Mười .

Tất cả trộn lẫn vào nhau.

Tôi nhìn anh.

Lần đầu tiên cảm hoang mang.

“Tôi anh một .”

“Anh trả lời .”

Hạ Tuấn gật đầu.

Tôi cắn môi.

Cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Anh tôi.”

“Hay vì tôi một người khác?”

Sắc mặt anh bỗng thay đổi.

như không ngờ tôi sẽ câu đó.

Tôi tiếp tục.

“Anh đối xử tốt với tôi.”

“Quan tâm tôi.”

“Giữ ảnh tôi.”

“Tất cả những điều đó…”

vì tôi sao?”

Gió đêm thổi qua.

Hạ Tuấn đứng bất động.

Không trả lời ngay.

Mà chính im lặng ấy…

Lại như một nhát dao.

Từng chút một đâm vào tim tôi.

Tôi bật cười tự giễu.

“Hiểu .”

“Hóa ra…”

“Tôi là người thay thế.”

Nói xong.

Tôi quay người bỏ đi.

Phía lập tức vang tiếng bước chân.

“Hạ…”

tôi không quay đầu.

Cũng không cho anh cơ hội giải .

Bởi vì này.

Tôi sợ nhất là nghe đáp án.

Sợ nhất là rằng.

Người mình bắt đầu rung động…

ra chưa từng nhìn mình.

5

đêm đó, tôi không gặp lại Hạ Tuấn.

Anh không gọi điện.

Không nhắn tin.

Cũng không xuất hiện mặt tôi.

như đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống tôi.

kỳ lạ là…

Tôi lại bắt đầu đến anh nhiều hơn.

ánh mắt hôm đó.

câu nói:

“Tôi em.”

Và cả im lặng câu tôi.

Mỗi lần nghĩ đến ấy, lòng tôi lại đau nhói.

lẽ Tống Nghiên nói đúng.

lẽ từ đầu đến cuối, tôi là cái bóng người khác.

Ba ngày .

Tôi bị anh gọi về nhà.

bước vào cửa đã anh ấy đang ngồi trên sofa.

Trên mặt vẫn còn vẻ khó chịu.

Tôi nghĩ anh còn giận hôm nên chẳng muốn nói nhiều.

Ai ngờ anh ấy lại là người mở miệng .

“Em cãi nhau với Hạ Tuấn à?”

Tôi khựng lại.

“Không liên quan đến anh.”

“Liên quan.”

Anh nhíu mày.

“Ba ngày nay thằng đó như người mất hồn.”

Tôi im lặng.

Anh ấy nhìn tôi một thở dài.

“Anh .”

“Rốt cuộc em nghĩ về ?”

Tôi cúi đầu.

Một lâu mới đáp:

“Em không .”

Đó là .

Nếu là đây, tôi sẽ không cần suy nghĩ.

Tôi sẽ trực tiếp kết luận rằng mình không Hạ Tuấn.

bây giờ…

Tôi không chắc nữa.

Anh bỗng bật cười.

“Em không.”

giờ anh luôn cảm thằng Hạ Tuấn rất đáng thương.”

Tôi ngẩn người.

“Đáng thương?”

“Ừ.”

Anh ấy dựa lưng vào sofa.

Ánh mắt nhìn về phía xa.

như đang lại cũ.

“Em còn lớp mười hai không?”

Tôi gật đầu.

.”

đó em thi đại .”

“Ừ.”

Anh cười.

“Thằng Hạ Tuấn suýt ch/e/t đó.”

Tôi sửng sốt.

“Anh nói ?”

Anh ấy nhìn tôi.

chậm rãi kể lại.

đó.

Hạ Tuấn thi xong kỳ cuối.

Bởi vì áp lực quá lớn nên bệnh dạ dày tái phát.

Anh vốn không làm phiền người khác.

Đau đến mức mặt trắng bệch vẫn cố chịu đựng.

đó ngất ngay trên đường.

Đúng hôm trời mưa lớn.

Người đi đường vội vã tránh mưa.

Không ai để ý.

một cô gái dừng lại.

Cô gái ấy che ô cho anh.

Gọi xe cấp cứu.

theo xe đến bệnh viện.

Chờ đến khi người nhà anh tới mới rời đi.

Từ đầu đến cuối.

Cô ấy thậm chí còn không để lại tên.

Anh nhìn tôi.

“Người đó là em.”

Tôi ngây người.

đầu như thứ đó nổ tung.

Một đoạn ký ức mờ nhạt chợt hiện .

Hình như…

Đúng là như vậy.

Ngày ấy tôi tan .

Nhìn một người nằm dưới mưa.

Tôi sợ xảy ra nên mới giúp.

đó hoàn toàn quên mất.

Bởi với tôi, đó là một nhỏ.

Nhỏ đến mức chẳng đáng .

với Hạ Tuấn thì khác.”

Anh nói tiếp.

“Người nhà đến bệnh viện, mới người cứu mình là em.”

“Từ đó trở đi…”

Anh ấy bật cười bất lực.

điên luôn.”

Tôi không nói nên lời.

“Điên?”

“Ừ.”

bắt đầu anh đủ thứ về em.”

“Em ăn .”

màu .”

“Thi trường nào.”

“Muốn ngành .”

“Nói nhé.”

đó anh còn tưởng muốn bắt cóc em.”

Tôi:

“…”

Khóe môi tôi run .

lòng lại dâng một cảm giác rất lạ.

chua.

mềm.

Lại đau.

Anh tiếp tục kể.

“Hồi em thi đại .”

“Thằng đó còn chạy đến trường nhìn trộm em.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.