Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Lên , nghỉ ngơi tốt. ở trường anh sẽ xử lý ổn thỏa, không những việc này ảnh hưởng đến việc học của em.”
Anh nói bằng quyết công việc, thậm chí không tôi.
Tôi tháo dây an toàn, chuẩn bị xuống xe.
“Cố Ngôn.”
Tôi gọi anh .
Anh “ừ” một tiếng, vô cùng thiếu kiên nhẫn.
“Bố mẹ anh có biết của Thẩm Nhu và đứa trẻ không?”
Cơ thể anh rõ ràng cứng .
“Em hỏi này làm ?”
“Không có , tiện miệng hỏi thôi.”
Tôi mở xe, bước xuống:
“À phải rồi, quên nói anh.
Cuối tuần này mẹ tôi sẽ từ quê lên thăm tôi. Bà nói muốn rể.”
Cố Ngôn đột ngột quay , khó tin tôi.
“Em bảo bà ấy đến làm ! Anh đã nói rồi…”
“Tôi nói một mình học tập ngoài quá cô đơn.”
Tôi nở anh một nụ cười rạng rỡ rồi đóng xe:
“Tôi nghĩ đã đến lúc anh của tôi rồi.”
Qua kính xe, tôi có thể rõ sắc mặt anh lập tức mất sạch huyết sắc.
Cố Ngôn, trò chơi bắt rồi.
Anh đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?
04
Cố Ngôn đỗ xe đường rồi tắt máy.
Trong xe im lặng như chết, tiếng thở nặng nề của anh.
Anh chằm chằm vào tôi, như thể đây lần tiên biết tôi.
“Ôn Tĩnh, rốt cuộc em muốn ? Ép anh chết thì có lợi em?”
“Có lợi?”
Tôi lặp từ ấy, cảm thấy vô cùng hoang đường:
“Cố Ngôn, ba năm trước chính anh cầu xin tôi.
Anh nói cần tôi đăng ký kết anh, anh sẽ giúp tôi quyết mô hình dữ liệu khó nhất trong luận văn tốt nghiệp, hứa tôi đứng tên tác giả thứ nhất.
Chính anh nói tôi rằng đây kế sách tạm thời đối phó việc gia đình thúc giục kết .”
Tôi anh, ánh mắt từng chút một trở nên lạnh lẽo.
“Bây giờ anh nói tôi ép anh?”
Sắc mặt anh lúc xanh lúc trắng, bị tôi chặn đến mức không nói được câu .
Đúng vậy, cuộc nhân của chúng tôi bắt từ một cuộc giao dịch.
Nhưng trong cuộc giao dịch này, tôi đã bỏ ra tình cảm của ba năm.
Tôi đã trao tất cả những một vợ có thể trao.
anh thì sao?
Anh coi tôi như một công cụ dùng xong có thể vứt bỏ.
“Mẹ tôi rất truyền thống.”
Tôi bình tĩnh trình bày thật:
“Nếu bà biết tôi đã kết nhưng rể không chịu xuất hiện, bà sẽ nghĩ ?
Bà sẽ nghĩ về anh, Giáo sư Cố?”
“Em đang đe dọa anh!”
Anh nghiến răng, rít từng chữ qua kẽ răng.
“Tôi đang trình bày một vấn đề anh bắt buộc phải đối mặt.”
Tôi tháo dây an toàn:
“Chẳng phải anh giỏi quyết vấn đề nhất sao? Bây giờ quyết tôi xem.”
Tôi đẩy xuống xe, không quay vào tòa chung cư.
Tôi không quay , nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt của anh giống như một rắn độc, dính chặt trên lưng tôi.
Đêm đó, anh không trở về.
Ngày hôm sau, tôi nhận được điện của anh.
anh nghe vô cùng mệt mỏi, nhưng đã khôi phục bình tĩnh thường ngày.
“Tĩnh Tĩnh, chúng ta nói .”
“Được.”
“ phía mẹ em, em hãy tìm một lý do hoãn .
Cứ nói… nói gần đây anh đang xét một thưởng rất quan trọng, bận đến mức không thể rời .
Đợi bận xong khoảng thời gian này, anh sẽ đích thân đến thăm hỏi.”
anh không phép phản bác.
Tôi không lập tức trả lời.
kia điện , dường như anh hơi mất kiên nhẫn.
Nhưng anh vẫn hạ , giống như đang dỗ dành một vật cưng không nghe lời.
“Anh biết trong lòng em đang tức giận.
này , cuối tuần anh đưa em về bố mẹ anh ăn một bữa cơm.
Chúng ta kết ba năm, đúng đã đến lúc họ em rồi.”
Tôi nắm chặt điện , các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Về anh sao?
Nghe có vẻ giống như một nhượng bộ rất lớn, một thừa nhận đến muộn.
Nhưng tôi biết đây chẳng qua một cái bẫy khác anh dùng giữ chân tôi.
Một bữa tiệc Hồng Môn.
Thấy tôi không nói, anh tiếp tục tăng thêm điều kiện:
“Mẹ anh đã biết tồn tại của em, bà luôn muốn em.
Tĩnh Tĩnh, này rất quan trọng anh và gia đình anh.
Em không thể mẹ em đến rồi mà phía chúng ta thậm chí chưa mặt phụ huynh chứ?”
Anh nói tất cả vô cùng hợp tình hợp lý, biến một cái bẫy thành tôn trọng đến muộn.
Nếu tôi từ chối, tôi sẽ trở thành không biết đại cục, vô lý gây .
“Được.”
Tôi nghe thấy chính mình nói.
“Em đồng ý rồi sao?”
Dường như anh hơi bất ngờ, nhưng phần nhiều thở phào nhẹ nhõm.
“Ừ.”
Tôi khẽ đáp:
“ phía mẹ tôi, tôi sẽ thích bà.
Nhưng Cố Ngôn, đây điều anh nợ tôi.”
“Anh biết.”
Anh lập tức trả lời, trong nói thậm chí mang theo dịu dàng giả tạo:
“Tĩnh Tĩnh, em phải chịu ấm ức rồi.”
Cúp điện , tôi bầu trời xám xịt ngoài sổ, khóe miệng nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
Cố Ngôn, cả anh nữa.
Tôi muốn xem thử vở kịch này của các sẽ diễn tiếp .
Tôi lấy điện , gửi tin nhắn mẹ.
“Mẹ, kế hoạch không thay đổi. Cuối tuần này ra ga đón mẹ. Đúng rồi, mẹ nhớ mang theo sổ hộ khẩu.”
05
Chiều tối thứ Bảy, tôi theo xe của Cố Ngôn đến bố mẹ anh.