Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

3

Ánh mắt anh thoáng chốc dịu đi.

“Là cho bạn gái tôi.”

Khóe miệng Hứa Bùi lộ ra nụ cười ấm áp:

ấy ngồi xe chán, tôi để ấy chơi vô lăng cho đỡ buồn.”

“Có phải rất lãng mạn không?”

Anh có chút tự hào hỏi tôi.

“Thôi, nói mấy chuyện này với người chẳng có chút tình thú như em làm gì.”

Tôi nói lại thôi, cuối cùng vẫn chọn nói ra.

“Cái đó…”

Hứa Bùi có chút đắc ý nhìn sang.

“Em nhắc anh một chút. Nếu xảy ra tai nạn, túi khí có thể không bung ra được.”

“Hay là anh bàn với bạn gái anh, đổi món khác cho đỡ buồn…”

Anh thu lại nụ cười, giọng như bị ép ra từ cổ họng:

“Thẩm Thu, em dị ứng với lãng mạn.”

Tôi anh hơi nhíu mày, bèn chọn im lặng.

Hứa Bùi tiếp tục lái xe, chúng tôi không nói thêm câu nào.

xe yên tĩnh đến đáng sợ.

này tiếng chuông điện thoại của Hứa Bùi phá vỡ sự im lặng.

Sắc anh dịu , anh hắng giọng:

“Alo, bảo bối, sao thế?”

Không biết người đầu dây bên kia nói gì.

Hứa Bùi hơi căng thẳng mở miệng:

“Được, được, anh qua ngay.”

Sau khi cúp máy, Hứa Bùi quay đầu nói với tôi:

xe.”

Tôi nhìn con đường bên ngoài, khó tin hỏi:

đây?”

“Đúng vậy.”

Anh không cho tôi từ chối, tháo dây an toàn giúp tôi, rồi lại định vươn tay mở cửa xe.

Tôi đè tay anh , xác nhận lại với anh:

đây ngay cả trạm xe buýt không có, anh bảo em xe đây?”

Hứa Bùi thản gật đầu:

“Bạn gái tôi có việc gấp, tôi phải đi với ấy. Em tự đi đi.”

“Tuy chỗ này đúng là khó gọi xe, nhưng may là cách có ba cây số. Em cứ coi như rèn luyện thân thể.”

Nói xong, anh trực tiếp kéo tôi xe.

Trước khi lái xe đi, anh hạ cửa kính dặn tôi:

xong nhớ báo kết cho tôi. Như vậy tốt cho cả em lẫn tôi.”

Sau đó để lại cho tôi một luồng khói xe khó ngửi.

Tôi tức đến bật cười.

Sáng sớm gọi tôi tới, bắt tôi xin .

Kết lại vứt tôi giữa đường rồi chạy .

Tôi đang chuẩn bị gọi xe.

Đột bụng dưới nhói.

May mà gần đây có nhà vệ sinh cộng.

, tôi đến kỳ rồi.

Vì vậy tôi không đi nữa.

Mà chọn quay đi làm.

Trên đường, tôi gửi cho Hứa Bùi một tin nhắn.

Nói với anh rằng tôi không có .

Sau đó lại xóa và chặn anh lần nữa.

Lần này, thật sự nên nói lời tạm biệt với anh rồi.

4

Có lẽ vì quá lâu rồi chưa đến tháng.

Lần này đến kỳ, tôi bất thường.

Cuối cùng đợi được Cố ký xong toàn bộ tài liệu.

Tôi chuẩn bị rời khỏi văn phòng anh, đột chân mềm nhũn.

Cả người ngã phía trước.

Ngay tôi tưởng mình sắp ngã sấp văn phòng cấp trên.

Cơn lại không đến như dự đoán.

Cố một tay đỡ lấy eo tôi, kéo tôi lại.

“Cảm ơn Tổng giám đốc Cố.”

Anh quan sát sắc tôi.

“Cơ thể không khỏe à? Sáng nay đi có kết chưa?”

“Tôi không sao, là đến tháng thôi.”

Tôi thành thật trả lời.

Dù sao ty có nửa ngày sinh lý, là sáng nay tôi xin rồi, không việc tồn đọng quá nhiều nên mới quay làm.

Ánh mắt Cố hơi né tránh tôi, vành tai lặng lẽ đỏ lên.

“Vậy vẫn nên xin ngơi đi. việc tôi sẽ sắp xếp.”

Tôi nhớ chiều có cuộc họp cổ đông.

Nếu này tôi chọn rút lui, vậy mấy tuần cố gắng trước đó sẽ coi như uổng phí.

“Không cần đâu Tổng giám đốc Cố, tôi làm được.”

Nói xong, tôi quay chỗ làm tiếp tục chuẩn bị tài liệu cần dùng cho cuộc họp.

Nhưng bụng dưới càng càng .

Tôi thậm chí lo lát nữa cuộc họp, mình sẽ ngất vì bụng kinh thì chết .

“Cho .”

Tôi trên bàn có thêm một hộp ibuprofen và hai miếng dán giữ nhiệt.

Cố không tự nhìn quanh một lượt.

Vừa hay này đồng nghiệp đều không có đây.

“Tôi trên mạng, họ nói , hai thứ này có tác dụng với con gái.”

“Cảm ơn Tổng giám đốc Cố. Tôi thật sự đang rất cần!”

Cố gật đầu.

dùng được là tốt rồi.”

Vành tai anh lại bùng lên màu hồng khả nghi.

Tôi đột nghĩ đến lời Hứa Bùi nói.

Cố không lẽ thật sự có ý gì với tôi?

Nhưng rất nhanh tôi phủ nhận.

Cố là quan tâm cấp dưới thôi.

việc của tôi khoảng thời gian này được anh nhìn .

Đúng vậy, chắc chắn là như thế.

Cuối cùng đến giờ tan làm, tôi nóng lòng ngơi.

là không ngờ vừa dưới lầu Hứa Bùi đi phía tôi.

“Thẩm Thu, vì sao em không đi ?”

“Em chẳng phải nói với anh rồi sao, em không có .”

Anh dường như nghe không hiểu lời tôi, không biết lấy từ đâu ra một que thử , kéo tay tôi ra lệnh:

“Em nói không tính. Đi theo tôi.”

“Nếu em không chịu đi , vậy thì ngay trước tôi xem có hay không.”

này là giờ tan làm, không ít đồng nghiệp đi ngang qua đều dừng chân hóng chuyện.

Tôi cảm phiền chán trước yêu cầu vô lý của anh.

Anh làm tôi khu chung cư vẫn chưa đủ.

Bây giờ tìm đến tận ty tôi.

Anh khiến tôi hết mũi mới hài lòng sao?

“Em nói không có là không có, anh phiền không vậy? Em đến tháng rồi thì sao có thể mang được?”

Hứa Bùi sững ra.

“Em chắc chắn đang lừa tôi. Kỳ sinh lý của em là ngày 25, không phải ngày 8.”

Tôi có một cảm giác bất lực như tát không làm anh tỉnh ra được.

“Sao? em cởi váy ra cho anh à?”

“Được không?”

Hứa Bùi nghiêm túc hỏi tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.