Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

9

Hứa Bùi dựa vào tường, vẻ mặt dò xét nhìn tôi.

“Xe đỗ dưới lầu gần mươi phút . khoảng thời gian đó em và Cố Quân ?”

“Liên quan đến anh.”

Tôi mở túi tìm chìa khóa mở cửa.

Hứa Bùi không chịu rời , điệu cợt nhả:

“Anh chỉ mười tám phút, thời gian ngắn như vậy thỏa mãn được em không?”

Động tác vặn chìa khóa của tôi khựng .

Tôi quay đầu nhẹ nhàng liếc anh một cái:

“Sao anh biết hôm nay chúng tôi chỉ một lần? Mọi phương diện của anh ấy đều dài anh.”

xong, tôi vặn cửa chuẩn vào.

Không ngờ Hứa Bùi xông vào theo.

“Rầm” một tiếng, anh đóng cửa .

tay Hứa Bùi mạnh mẽ ép tôi vào tường.

Sắc mặt anh xanh mét, nghiến răng hỏi tôi:

“Em với anh ?”

Lực bóp vai tôi của anh dần siết chặt, gần như bóp nát xương tôi.

“Mời anh ra ngoài!”

Hứa Bùi như không nghe thấy lời tôi, càng âm trầm :

ở trên xe chơi trò máu me à? Thẩm Thu, không ngờ giờ em chơi lớn như vậy.”

Tôi dùng hết sức giãy khỏi tay anh, hung hăng tát vào mặt anh.

“Hứa Bùi, anh ghê tởm!”

Mặt anh tôi tát lệch sang một bên, vẻ âm u đáy mắt không hề che giấu.

“Em đúng, tôi thứ ghê tởm nữa đây!”

Hứa Bùi đột nhiên nhào về phía tôi, vươn tay kéo quần áo của tôi xuống.

“Em chẳng đến tháng sao? Vậy mà anh được? Anh không thấy ghê tởm à?”

Anh một tay giữ chặt cổ tay tôi, tay đang kéo khóa quần tôi.

giãy giụa, quần áo tôi xộc xệch.

Tôi sợ hãi đến mức không kìm được rơi hàng nước mắt.

Ánh mắt Hứa Bùi nhìn tôi càng sâu .

Anh bắt đầu hôn lung tung lên mặt tôi, lẩm bẩm:

“Đừng khóc. Em chẳng bảo tôi kiểm tra sao? Vậy giờ tôi sẽ kiểm tra kỹ xem em lừa tôi hay không!”

Sức của Hứa Bùi vốn lớn tôi rất nhiều.

Cộng thêm này anh đang trạng thái nổi giận, sức lực càng lớn bình thường mấy phần.

Tôi vùng dậy, cắn mạnh vào tai anh.

Hứa Bùi đau đến mức buông tôi ra, ôm lấy tai đang rỉ máu.

Sắc mặt anh dữ tợn, mày nhíu chặt.

“Thẩm Thu, em à!?”

Tôi chạy ra phòng khách, cầm con dao gọt hoa quả trên bàn trà chĩa vào anh, vẻ mặt đề phòng nhìn anh:

“Anh tự ý xông vào nhà dân, cưỡng ép em. Rốt cuộc ai mới là ?”

Hứa Bùi ôm tai đang chảy máu, từng bước từng bước tiến gần tôi.

Hốc mắt anh đỏ lên, gào lên với tôi như phát :

“Đúng, tôi , em ép !”

lòng tôi, tôi chưa từng sự chia tay em.”

Tôi nhớ đến gái rạng rỡ vòng bạn bè của anh.

“Vậy bạn gái anh tính là ? Tiểu tam sao?”

“Nếu ấy là tiểu tam, thì anh là thứ tốt đẹp ?”

Hứa Bùi vội vàng giải thích.

“Không , ấy chỉ là đối tượng xem mắt mẹ tôi giới thiệu tôi. Tôi chỉ dùng ấy để chọc tức em thôi.”

Hứa Bùi mềm mấy phần, mang theo vài phần tủi thân:

tôi yêu luôn là em.”

đầu chúng rõ ràng sẽ ở bên nhau cả đời. hối hận trước rõ ràng là em.”

“Tôi luôn tưởng em thích tôi theo bản năng sinh lý, chứng thèm khát da thịt chỉ là cái cớ em tôi thân mật với em. đến khi tôi nhìn thấy em ôm lớp trưởng, tôi ghen đến phát , nên mới bốc đồng chia tay…”

mắt anh ngấn lệ, vẻ mặt bi thương, điệu hèn mọn đến mức không giống anh.

“Nhưng giờ tôi nghĩ thông . Dù là lớp trưởng hay Cố Quân, chỉ cần bên cạnh em luôn là tôi, dù tôi không thuốc giải duy nhất của em, tôi cũng chấp nhận.”

Tôi không ngờ anh sẽ đặt mình ở vị trí thấp như vậy.

Hoàn toàn không liên quan đến vị đại thiếu gia kiêu ngạo trước kia.

“Không cần đâu. Trái tim em rất nhỏ, không chứa được nhiều như vậy.”

nữa, với em mà , niềm tin là chất bảo quản của tình yêu. Một khi mất niềm tin, tình cảm biến chất chỉ là vấn đề thời gian.”

Hứa Bùi vô thức rơi nước mắt.

sự không chút cơ hội nào sao?”

Tôi lắc đầu.

“Anh biết vì sao sau này em không dính lấy anh như vậy nữa không?”

“Bởi vì mẹ anh đến tìm em. Bà địa vị của anh ở công ty giờ chưa vững, bảo em đừng quấn lấy anh.”

nên em mới gặp bác sĩ, cố gắng điều trị chứng thèm khát da thịt. Em không bệnh phát tác bất cứ nào cũng lỡ công việc của anh, khiến anh đồng nghiệp chê cười.”

Hứa Bùi khóc, khàn :

“Xin lỗi, tôi không biết…”

“Anh tưởng sau khi chia tay, em sống tốt lắm sao?”

Tôi lau nước mắt.

“Sau khi chia tay, suốt một thời gian dài em rất khó chịu. Cũng vì nguyên nhân này mà kỳ kinh nguyệt chậm.”

“Hôm đó gọi điện anh, ra là ôm một tia hy vọng cuối cùng. Dù mang thai hay không, ít nhất chúng cũng thể liên lạc , không sao?”

Tôi anh cơ hội, nhưng anh không nắm lấy.

Tôi mở cửa.

“Đến đây thôi, Hứa Bùi.”

Bước chân Hứa Bùi nặng nề rời khỏi nhà tôi.

Dưới ánh đèn lạnh lẽo, bóng lưng anh trông đặc biệt đơn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.