Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tôi nói với chủ nhà rằng chồng mình đang công tác ở nước ngoài.

ấy không hề nghi ngờ, lập tức .

Đến năm của thai kỳ, tôi đi siêu âm 4D.

Bác sĩ mỉm cười thông báo:

“Là một gái.”

Cầm tờ kết quả trong tay, nhìn gương mặt nhỏ mờ nhòe trên đó, nước mắt tôi bỗng không kiềm được mà rơi xuống.

Không phải đau lòng.

Mà là sợ hãi.

Tôi sợ mình sẽ không thể nuôi dạy con thật tốt.

Sợ một ngày nào đó con hỏi tôi bố đang ở đâu.

Càng sợ sau này khi trưởng , con sẽ oán trách tôi.

Bước sang sáu, bụng của tôi đã lớn đến mức giống như đang ôm một quả dưa hấu.

việc đi lại cũng trở nên khó khăn hơn nhiều.

Hà Văn tới thăm, mang theo một đống đồ dùng dành cho trẻ sơ sinh.

thật sự không định nói với anh ta sao?”

Tôi vừa gấp quần áo cho em vừa cẩn thận xếp chúng vào tủ.

“Không nói.”

“Nếu anh ta biết thì sao?”

“Anh ấy sẽ không biết.”

Hà Văn bất lực thở dài.

“Tô , ngây thơ rồi. Loại người như , tai mắt ở khắp nơi. nghĩ trốn tới là anh ta sẽ không tìm được sao? Chỉ là anh ta không muốn tìm mà thôi. Một khi anh ta muốn, có chạy đến chân trời góc bể cũng vô ích.”

Tôi im lặng.

Bởi những lời ấy đều đúng.

Tôi chẳng qua chỉ đang đánh cược.

Đánh cược rằng anh sẽ không muốn tìm tôi.

Đến bảy của thai kỳ, tôi gặp phải một vụ tai nạn giao thông.

May mà không nghiêm trọng.

Chỉ là lúc đi chợ, tôi bị một xe quẹt phải.

Nhưng khi ngã xuống, theo phản xạ tôi chống tay xuống đất.

Kết quả là cổ tay bị gãy.

Tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói cần phải chụp phim rồi bó bột.

Nghe tôi nói mình đang mang thai, bác sĩ lập tức nhíu mày.

“Nếu vậy thì không thể chụp được. cứ về theo dõi trước, nếu có dấu hiệu bất thường thì phải tới bệnh viện .”

Sau khi bó bột xong, tôi trở về căn hộ thuê.

Một tay nấu cơm.

Một tay giặt giũ.

Một tay dọn dẹp nhà cửa.

Tối hôm đó, tôi vô gửi cho một .

Không phải tôi muốn.

Mà bởi thoại bị hỏng, tôi mang đi sửa. Người thợ xuất danh bạ để sao lưu dữ liệu, vô ý chạm vào tên của anh.

chỉ vẻn vẹn chữ.

“Có đó không?”

khi gửi đi, tôi lập tức hối hận.

Nhưng đã muộn.

Đến lúc muốn thu hồi, tôi mới phát hiện thời gian đã vượt phút.

Mười phút sau.

của xuất hiện.

“Có chuyện ?”

Tôi nhìn chữ ngắn ngủi ấy thật lâu.

Không biết nên trả lời ra sao.

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng tôi chỉ lại chữ.

“Gửi nhầm thôi.”

Sau đó, anh không trả lời nữa.

Đêm ấy, tôi lại mất ngủ.

Không phải cổ tay đau.

Mà là bởi câu hỏi “Có chuyện ?” của anh.

Xa lạ đến mức khiến lòng người chua xót.

Giống như giữa chúng tôi chỉ là đồng nghiệp cũ không thân thiết.

Tôi tự nhủ như vậy cũng tốt.

Vốn dĩ, chúng tôi đã trở người xa lạ.

Chỉ là…

Trong bụng tôi đang mang cốt nhục của anh.

Đến tám thai kỳ, tôi bắt đầu chuẩn bị túi đồ đi sinh.

Sữa bột.

Bình sữa.

Tã giấy.

Quần áo em .

Khăn quấn.

Mũ nhỏ.

Đôi tất nhỏ xíu.

Từng món một, tôi đều tự tay lựa chọn.

Rồi cẩn thận xếp chúng vào túi đồ đi sinh.

Hà Văn cười bảo tôi căng thẳng.

Tôi nói mình không hề căng thẳng.

Chỉ là sợ đến lúc đó sẽ luống cuống tay chân mà thôi.

Nhưng Hà Văn lại nói.

“Tô , rõ ràng là đang lo lắng.”

Khi thai được mươi sáu tuần, tôi nhập viện sớm hơn dự kiến.

Bác sĩ nói huyết áp của tôi hơi cao, tốt nhất nên ở lại bệnh viện để theo dõi.

Tôi được sắp xếp vào phòng bệnh đơn.

Giường cạnh là một bà mẹ trẻ vừa sinh đứa con .

Ngày nào chồng ấy cũng mang cơm tới.

Mẹ chồng thì phụ chăm sóc đứa lớn.

gia đình lúc nào cũng vui vẻ, náo nhiệt.

tôi chỉ có một mình.

Lặng lẽ nằm trên giường, ngẩng đầu nhìn trần nhà trắng toát.

Khi y tá đi kiểm tra phòng, ấy hỏi người nhà tôi đâu.

Tôi đáp:

“Vẫn chưa tới.”

Y tá dặn dò:

“Lúc sinh nhất định phải có người nhà đi cùng.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Tôi biết rồi.”

Buổi tối, tôi gọi cho Hà Văn, nhờ ấy tới ở cạnh trong lúc sinh con.

Hà Văn lập tức đáp:

“Tớ đặt vé máy bay .”

Tôi nhẹ giọng:

“Được.”

Sau khi cúp máy, tôi lại thao thức đêm.

Không phải sợ.

Mà là bởi câu nói của y tá.

“Lúc sinh nhất định phải có người nhà đi cùng.”

Người nhà của tôi là ai?

Chồng cũ sao?

Không thể nào.

Bố mẹ sao?

tôi đã qua đời năm trước.

mẹ tái rồi sang nước ngoài sinh sống, một năm cũng chẳng gọi nổi cuộc thoại.

Đột nhiên, tôi cảm thấy bản thân thật đáng thương.

Ly rồi.

Mang thai rồi.

Sắp sinh rồi.

Nhưng cạnh lại chẳng có nổi một người ký giấy thay mình.

Đúng lúc ấy, thoại rung lên.

Là một WeChat.

Người gửi…

.

【Em đang ở bệnh viện nào?】

Tôi chết lặng.

Sao anh lại biết?

Tôi không trả lời.

Một lúc sau, lại tới.

【Tô , anh đang ở phố em. Em đang ở bệnh viện nào?】

Tôi hoảng hốt.

Anh tìm được tôi bằng cách nào?

Làm sao biết tôi đang ở ?

Và làm sao biết tôi đã nhập viện?

lúc ấy, thoại đổ chuông.

Là anh.

Tôi bắt máy.

“Em đang ở bệnh viện nào?”

Giọng nói của anh vẫn bình tĩnh như thường.

Giống như chỉ đang hỏi một chuyện vô cùng bình thường.

“Làm sao anh biết em ở ?”

“Hà Văn nói cho anh biết.”

Tôi nghiến răng.

Đúng là tên phản đồ Hà Văn.

“Anh không cần tới.”

Tôi lạnh nhạt nói.

“Tô , đứa là con của anh.”

“Không phải.”

“Anh đã điều tra rồi. Thời gian em mang thai và thời gian chúng ta ly hoàn toàn khớp nhau.”

“…”

“Nói cho anh biết tên bệnh viện.”

, chúng ta đã ly rồi. Đứa không liên quan tới anh.”

“Về mặt pháp luật, chỉ cần ADN là của anh thì sẽ có liên quan.”

“Anh…”

“Anh không muốn cãi nhau với em.”

Giọng anh bỗng trầm xuống.

“Nói cho anh biết tên bệnh viện. Anh đang qua đó.”

“Em không cần anh tới.”

“Tô .”

Lần này, giọng nói của anh đột nhiên thay đổi.

Không vẻ bình tĩnh thường ngày.

Mà mang theo một cảm xúc xa lạ mà trước tôi chưa từng nghe thấy.

“Anh không muốn em ở một mình.”

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.

Tôi không khóc tiếng.

Chỉ lặng lẽ để mặc nước mắt tràn khỏi khóe mi.

Đầu dây kia.

Anh cũng im lặng.

Mãi rất lâu sau, tôi mới khẽ lên tiếng.

“Bệnh viện Nhân dân số Một phố.”

“Tầng mấy?”

“Khoa sản, tầng bảy, phòng 703.”

“Đợi anh.”

Nói xong, anh cúp máy.

Tôi ngồi trên giường bệnh, lặng lẽ nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.

Màn đêm dần buông xuống.

Từng ngọn đèn trong phố nối tiếp nhau sáng lên.

Tôi không biết anh tới để làm .

Nhưng kỳ lạ thay.

Trong khoảnh khắc ấy…

Tôi bỗng không cảm thấy sợ hãi nữa.

Chương 3

Khi xuất hiện, đồng hồ đã chỉ chín giờ tối.

Lúc cánh cửa phòng bệnh được đẩy ra, tôi đang nằm trên giường lướt thoại.

Anh mặc áo khoác dài màu xám đậm.

trong là áo len cổ lọ màu đen.

So với ngày chúng tôi ly , anh dường như gầy đi đôi chút.

Đường nét nơi cằm cũng trở nên sắc lạnh hơn trước.

Anh nhìn tôi.

Sau đó, ánh mắt chậm rãi dừng lại trên bụng đã nhô cao.

“Mấy rồi?”

“Tám .”

“Trai hay gái?”

“Con gái.”

Anh không nói .

Chỉ lặng lẽ cởi áo khoác treo lên giá rồi đi tới ngồi xuống ghế sofa.

căn phòng chìm trong yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng dịch truyền nhỏ từng giọt rơi xuống.

“Tới làm ?”

Tôi là người phá vỡ sự im lặng trước.

“Đến thăm em.”

“Thăm xong rồi. Anh có thể đi được rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.