Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Ở đó.”

Ta đậy hộp thuốc mỡ , giấu nơi sâu nhất đống củi.

“Vậy ta chăm làm việc. Đợi nương không còn đau , nàng đến đón ta.”

Tiểu Mãn nhìn ta, không mắng .

Nàng rèm cỏ bịt cửa sổ thủng gió phòng chứa củi, lẩm bẩm:

“Ngươi cứ chờ đi, chờ đến khi lương tâm của bọn họ mọc ra.”

Nương không đến.

đến là ma ma của phủ.

ta họ Chu, gương mặt rất rộng, lúc đi , chùm chìa khóa bên hông va nhau leng keng.

Ngày ta đến am, Tuệ Thanh sư đích thân ra cửa nghênh đón.

Chu ma ma vừa nhìn thấy ta liền bịt mũi.

còn sống khỏe mạnh này?”

Tiểu Mãn đứng sau lưng ta, giọng mắng:

“Đồ dạ đen tối.”

Chu ma ma nghe thấy, trợn mắt:

“Ngươi nói gì?”

Ta chắn trước mặt Tiểu Mãn:

“Nàng không nói gì.”

Chu ma ma bước tới, giơ tay tát ta một .

“Chủ tử hỏi , đến lượt ngươi xen miệng ?”

Tai ta bị đánh đến ong ong, miệng tràn ngập vị máu.

ta ném một bọc xuống chân ta.

“Quận chúa nói, hôm nay là sinh thần của tiểu tử, phủ muốn làm việc thiện, ban cho ngươi một bộ y phục cũ. Ngươi dập trước , cầu phúc cho tiểu tử.”

Tiểu Mãn cuống :

“Nàng mới năm tuổi, dập đủ thì cũng không còn !”

Chu ma ma cười:

tử nhà chúng ta thân phận tôn quý, một nghiệt chướng như nó được thay tử cầu phúc là phúc phần của nó.”

Ta nhặt bọc đồ :

“Dập xong, nương đến thăm ta ?”

Chu ma ma như nghe thấy cười.

“Quận chúa bắt ngươi dập là để ngươi chuộc tội. Ngươi còn muốn gặp nàng?”

Ta ôm bọc đồ, không nói.

Tuệ Thanh sư đứng bên cạnh thúc giục:

“Mau đến đại điện, đừng lỡ giờ.”

Gạch lát đại điện rất cứng.

Dập đến thứ ba , trán ta đã sưng .

Chu ma ma ngồi bồ đoàn uống trà.

“Tiếng quá nhẹ, tổ không nghe thấy.”

Ta dùng sức mạnh hơn.

Tiểu Mãn ở ngoài cửa cuống đến giậm chân.

“A Từ, đừng dập !”

Chu ma ma trừng nàng:

“Còn ồn ào, phạt cả ngươi.”

Đến thứ bảy , trước mắt ta tối sầm, chống tay xuống gạch mới không ngã.

Một bàn tay bỗng đỡ ta.

Là Thẩm đại phu.

hắn mang theo hơi ẩm của mưa núi, hòm thuốc còn chưa kịp đặt xuống.

“Ai bắt nàng dập ?”

Chu ma ma đứng dậy:

của phủ, Thẩm đại phu bớt xen .”

“Trán đứa trẻ đã vỡ, tiếp tục dập xảy ra .”

“Xảy ra , phủ gánh.”

Thẩm đại phu nhìn ta:

“Ngươi còn muốn tiếp tục ?”

Ta nhìn tượng .

tổ toàn thân vàng rực, cúi nhìn chúng sinh, nhưng chưa từng nhìn đến ta.

“Ta dập.”

Tiểu Mãn tức đến phát khóc:

“Ngươi ngốc ?”

Ta nói:

“Dập xong, nương yên hơn.”

Chu ma ma hài cười:

“Nghe thấy chưa? Là nghiệt chướng tự nguyện.”

Thẩm đại phu sa sầm mặt, lùi nửa bước.

Ta dập đủ , máu trán xuống bồ đoàn.

Chu ma ma chê bẩn, đá bồ đoàn sang một bên.

“Được rồi. Vài ngày phủ mở tiệc, quận chúa cung tạ ân. Ngươi cứ ngoan ngoãn ở am, đừng để ai biết ngươi vẫn còn sống.”

Ta ngẩng :

hậu biết ta ở đây ?”

Nụ cười mặt Chu ma ma biến mất.

châu tay Tuệ Thanh sư cũng dừng .

Thẩm đại phu nhìn ta một .

Chu ma ma bước tới, hạ giọng:

“Ai dạy ngươi hỏi này?”

“Lão tướng quân nói hậu muốn gặp ta.”

Chu ma ma túm cổ áo ta.

“Nhớ kỹ, không hậu, cũng không lão tướng quân. Ngươi là cô nhi được am ni thu nhận. Còn dám nói bậy, ta cắt lưỡi ngươi.”

Thẩm đại phu ngăn tay ta .

“Nếu phủ lý, hà tất dọa một đứa trẻ?”

Chu ma ma nhìn chằm chằm hắn:

“Thẩm đại phu, ngươi là một lang trung dân gian, đừng vươn tay quá dài.”

Thẩm đại phu đặt hòm thuốc xuống, giọng không lớn.

“Ta biết hôm nay nếu nàng chết ở đây, Kinh Triệu phủ tra hỏi.”

Chu ma ma không dám ra tay .

Trước khi đi, ta hung hăng đá đổ bọc y phục cũ của ta.

Từ bên lăn ra một chiếc cẩm bào thêu kỳ lân .

Đó là áo tiểu tử từng mặc.

vạt áo vẫn còn một vết bánh ngọt đã khô.

Ta nhặt nó , phủi sạch tro bụi.

Tiểu Mãn tức đến khóc:

“Ngươi còn nhặt!”

Ta nói:

“Vải rất dày, mùa đông thể sửa thành chăn.”

Thẩm đại phu nhìn máu trán ta, hỏi:

đau không?”

Ta lắc .

Hắn bỗng ngực ra một sợi dây đỏ, dây buộc một chiếc chuông đồng .

“Cầm . Ban đêm nếu bắt nạt ngươi, hãy rung nó.”

Ta nhìn chiếc chuông đồng:

“Không cần tiền ?”

Hắn nhét chuông bàn tay ta.

“Không cần.”

Chu ma ma đứng ngoài cửa am ngoảnh nhìn , ánh mắt như đao.

Sau ngày hôm ấy, phần cơm của ta bị bớt đi một nửa.

Cuối thu, phủ đột nhiên phái đến đón ta.

Không đón ta trở về.

Mà đón ta phủ chịu phạt.

Chu ma ma dẫn theo hai tử làm việc nặng xông phòng chứa củi, túm tóc kéo ta ra ngoài.

Tiểu Mãn nhào cắn ta, bị tát ngã.

“Các ngươi làm gì?”

Chu ma ma mắng:

“Tiểu súc sinh, ngươi trộm ngọc bình an của tử, còn dám giả ngốc!”

Gót chân ta bị kéo đến trầy xước, ta vội hét:

“Ta không !”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.