Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1 - Mật Khẩu Định Mệnh

trong nhà đột không nối được, hệ thống hiển thị mật khẩu không xác.

Tôi hỏi Phó Cảnh Tự, anh nói có thể mạng xảy ra sự .

Thấy anh đang chú cúi đầu làm việc, tôi không hỏi thêm.

Cho đến chập tối, cô gái được bố tôi tài trợ gửi tin nhắn cho tôi:

“Xin lỗi Thi Vũ nhé, lần trước đến tìm Tổng giám đốc Phó giải quyết công việc, vì rảnh quá nên tiện tay đổi mật khẩu rồi. gửi mật khẩu mới cho .”

Ngay sau , cô ta gửi đến một chuỗi chữ cái tiếng Anh rất dài, dịch ra có nghĩa là: “Mụ vợ già xấu xí vừa ngu vừa đần.”

Tôi không trả lời, vẫn bình thản tiếp tục ăn tối cùng Phó Cảnh Tự.

Ngày hôm sau, tôi đổi mật khẩu rồi tốt bụng nhắc nhở cô ta trong cuộc họp sáng của công ty:

“Mật khẩu đã đổi thành ‘ người ta có vợ vẫn làm tiểu tam’, lần sau đừng nối nhầm nữa.”

Chương 1

trong nhà đột không nối được, hệ thống hiển thị mật khẩu không xác.

Tôi hỏi Phó Cảnh Tự, anh nói có thể mạng xảy ra sự .

Thấy anh đang chú cúi đầu làm việc, tôi không hỏi thêm.

Cho đến chập tối, cô gái được bố tôi tài trợ gửi tin nhắn cho tôi:

“Xin lỗi Thi Vũ nhé, lần trước đến tìm Tổng giám đốc Phó giải quyết công việc, vì rảnh quá nên tiện tay đổi mật khẩu rồi. gửi mật khẩu mới cho .”

Ngay sau , cô ta gửi đến một chuỗi chữ cái tiếng Anh rất dài, dịch ra có nghĩa là: “Mụ vợ già xấu xí vừa ngu vừa đần.”

Tôi không trả lời, vẫn bình thản tiếp tục ăn tối cùng Phó Cảnh Tự.

Ngày hôm sau, tôi đổi mật khẩu rồi tốt bụng nhắc nhở cô ta trong cuộc họp sáng của công ty:

“Mật khẩu đã đổi thành ‘ người ta có vợ vẫn làm tiểu tam’, lần sau đừng nối nhầm nữa.”

……

Phó Cảnh Tự nhẫn nhịn suốt cả ngày, đến về nhà mới hoàn toàn bùng nổ.

“Ban ngày cô nói vậy trong cuộc họp sáng của công ty là có ý gì? Bây giờ tất cả mọi người đều đang nghi ngờ quan hệ giữa tôi và Trần Uyển Oánh, cô hài ?”

“Vậy là anh thừa nhận Trần Uyển Oánh đã vào nhà tôi không có mặt.”

Tôi nhìn chằm chằm kênh tài đang phát trên tivi, không liếc anh lấy một lần.

Nhưng tôi có thể tưởng tượng được sắc mặt âm trầm của anh.

Một giây sau, Phó Cảnh Tự nhanh tới, tắt tivi.

“Đừng quên cô là người nhét cô ấy vào công ty. Cô ấy là nhân viên công ty, đến nhà đưa tài liệu cho tôi thì có gì đáng để cô làm ầm ?”

“Còn lần trước tôi đi xe buýt cùng cô ấy, cô cũng khiến cô ấy mất mặt trước bao nhiêu người. Cô đã từng nghĩ đến cảm nhận của tôi ?”

Lần trước, tôi tận mắt nhìn thấy Phó Cảnh Tự cao quý, luôn giữ mình chen xe buýt cùng Trần Uyển Oánh.

Nếu là tôi trước đây, tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng được cảnh tượng ấy.

Ngày kỷ niệm năm ngoái, tôi đã sắp xếp một hẹn đạp xe dưới ánh hoàng .

Vốn là một kế hoạch rất lãng mạn.

quả, anh nhất quyết lái chiếc xe thể thao thật chậm ở phía sau, nhìn tôi đạp xe một mình chẳng khác nào kẻ ngốc.

Cuối cùng còn ném lại một :

“Cô có quê mùa không vậy?”

Nghĩ đến những chuyện này, tôi nén nói run rẩy:

“Hai người ở bên nhau bao lâu rồi?”

Im lặng một lát, Phó Cảnh Tự ngẩng đầu thở ra một hơi.

“Tôi đã nói chỉ là công việc rồi. Cô nhất định phải biến chuyện này thành một trận cãi nhau sao?”

Anh dừng lại, đột cười mỉa mai:

“Cô càng ngày càng giống người thích suy diễn lung tung của cô.”

Máu trong người tôi như đông cứng lại.

Tám năm trước, bố tôi đã tài trợ cho hai con Trần Uyển Oánh.

tôi nghi ngờ quan hệ giữa họ, có một thời gian bà tự ép mình đến phát điên.

Bà nằm trong bồn tắm cắt cổ tay, cả bồn nước bị nhuộm đỏ như máu.

Nước máu tràn khỏi bồn tắm, lan đến bên chân tôi.

Nóng đến mức khiến cả người tôi run rẩy.

Phó Cảnh Tự nhận được điện thoại liền chạy tới, dùng lưng đỡ lấy con dao tôi dùng để tự làm tổn thương mình, hết lần này đến lần khác nói với tôi:

“Không sao, không sao đâu……”

là cơn ác mộng cả đời này tôi không thể xua tan.

Vậy bây giờ, anh lại dùng nó để bịt miệng tôi.

Đợi đến tôi hoàn hồn, Phó Cảnh Tự đã đi vào phòng tắm.

Màn hình điện thoại vẫn dừng ở bài đăng của Trần Uyển Oánh anh đã nhấn thích.

【Tổng giám đốc Phó cùng tôi đi hiến máu làm việc tốt này. Anh ấy sợ máu nên hoảng đến mức vùi đầu vào tôi! E rằng chỉ có mình tôi từng nhìn thấy dáng vẻ nhát gan như thế của anh ấy thôi nhỉ~】

Những biểu tượng hoa tươi và trái tim đầy màn hình khiến tôi không thở nổi.

Phó Cảnh Tự mắc chứng sợ máu nghiêm trọng, tôi là người hiểu rõ nhất.

Năm tôi khó sinh, mất rất nhiều máu, nhóm máu của anh lại hoàn toàn phù hợp với tôi.

Anh thà đứng nhìn tôi đau đớn xé , mồ hôi đầy đầu, cũng không chịu hiến cho tôi một giọt máu.

Đến bệnh viện điều phối được nguồn máu đưa tới, tôi đã phải vào phòng sóc đặc biệt.

Bác sĩ nói chỉ cần chậm thêm một , tôi không thể ra khỏi nữa.

Khu bình luận liên tục hùa theo:

【Kể kỹ chuyện vùi đầu vào đi?】

【Người ở nhà của Tổng giám đốc Phó sắp chết cũng không đổi được một giọt máu của anh ấy, cô làm cách nào vậy?】

Uyển Oánh đỉnh thật đấy!】

Trần Uyển Oánh trả lời bình luận một cách mập mờ, nhưng tôi đã không còn nhìn rõ nữa.

Thứ duy nhất bị phóng đại vô hạn trước mắt tôi là lượt thích của Phó Cảnh Tự.

Tôi ngẩng đầu lau khô nước mắt, gọi điện cho luật sư:

“Giúp tôi chuẩn bị một bản thỏa thuận ly .”

Chương 2

Ba giờ sáng, Phó Cảnh Tự đột lay tôi tỉnh dậy.

“Tôi vừa học được cách gói hoành , dậy ăn một đi.”

Anh kéo tôi vào bếp, khắp nơi đều là bột mì và nhân thịt.

Công thức cũng là công thức tôi thường nhắc tới còn sống.

Anh trước đây từng vào bếp dù chỉ nửa , thậm chí còn than phiền mùi dầu mỡ trên người tôi.

này, khuôn mặt người đàn ông dính đầy bột, động tác vụng về nhưng chú gói từng chiếc hoành .

Nếu là tôi trước đây, chắc chắn tôi phá lệ chụp chín tấm ảnh đăng trang cá nhân:

【Chồng tự tay gói hoành cho tôi, hạnh phúc quá.】

Nhưng này, tôi nén một cái ngáp.

“Anh cũng từng nấu ăn cho cô ta sao?”

Động tác gói hoành của Phó Cảnh Tự khựng lại, trên mặt lộ ra vẻ “quả lại như vậy”.

“Hoành cũng gói rồi, lời ngon tiếng ngọt cũng nói rồi, rốt cuộc cô còn muốn thế nào?”

Một giây sau, túi bột mì bị ném xuống đất.

Tôi không thể kìm nén sự tủi thân trong :

“Anh cho phép cô ta tùy tiện ra vào nhà, cùng cô ta đi hiến máu, tất cả mọi người trong công ty đều đang đồn chuyện tình cảm giữa anh và Trần Uyển Oánh——”

“Đủ rồi!”

Phó Cảnh Tự đột cao .

“Cô là bà Phó của tôi, không phải người đàn bà chanh chua đứng giữa ngõ chửi đổng. Cô nhìn xem mình đã phát điên đến mức nào rồi!”

“Gia cảnh Uyển Oánh nghèo khó, nhưng vẫn luôn chỉ làm việc ở công ty, hòa đồng với đồng nghiệp. Còn cô thì sao? Nhân viên trước giờ vẫn không thích vị giám đốc như cô, cô cũng nên tự xem lại nguyên nhân đi!”

Nói xong này, anh đăng một thông báo trong nhóm công ty.

thức sa thải tôi khỏi công ty.

Tôi đi từ một nhân viên cấp thấp vị trí giám đốc, mất tròn năm năm.

Nhưng để bị công ty sa thải, chỉ cần một giây.

“Bây giờ hài ? Sau này cô không bao giờ nhìn thấy những tin đồn nhân viên nói nữa!”

Phó Cảnh Tự cởi tạp dề, tức giận đùng đùng lao ra khỏi nhà.

Điện thoại của anh bị bỏ lại trên bàn bếp.

Như bị ma xui quỷ khiến, tôi mở khung trò chuyện với Trần Uyển Oánh.

Trần Uyển Oánh:

【Cách dạy anh có hiệu quả không? Mụ yêu quái già có làm loạn đến đâu cũng dỗ được rồi chứ?】

Phó Cảnh Tự:

【Ha ha, dùng trên người Thẩm Thi Vũ chắc đã hiệu quả.】

Hóa ra chuyện gói hoành cho tôi là ý của Trần Uyển Oánh.

Anh cũng ngầm thừa nhận tôi là “mụ yêu quái già khó dỗ dành”.

Tối hôm , Phó Cảnh Tự không về nhà.

xuất hiện trong ảnh động trên trang cá nhân của Trần Uyển Oánh.

Trước cửa sổ sát đất trong văn phòng tổng giám đốc, hai bóng người mờ ảo chồng nhau.

Tiếng chỉ xuất hiện trong một giây, nhưng lại giống như lưỡi dao khoét sâu vào tai tôi.

【Bà Phó sắp đổi người rồi sao?】

【Cuối cùng cũng có thể thay cái đồ cổ lỗ sĩ kia rồi, sau này công ty thái bình nhé!】

Góc quay này, Phó Cảnh Tự không thể nào không .

Anh chỉ muốn nói với tôi rằng: cô, Thẩm Thi Vũ, không còn danh phận bà Phó, không còn ai coi cô ra gì, cô càng không có tư cách chất vấn. Cuối cùng cô chỉ có cục giống mình.

Tay tôi run rẩy, nhấn thích bên dưới bài đăng.

Tôi trở về phòng ngủ, mở vali, lần lượt xếp quần áo vào trong.

Còn tấm ảnh chụp chung đặt ở đầu giường, tôi ném vào thùng rác.

Không cần nữa, tất cả đều không cần nữa.

Tôi mở mắt ngồi bất động đến tận sáng, cuối cùng cũng đợi được bản thỏa thuận ly điện tử do luật sư gửi tới.

Tôi mở ra, không do dự ký tên, đồng thời nhờ anh ấy giúp tôi in thành bản giấy.

Không Phó Cảnh Tự đã đứng sau lưng tôi từ nào, anh khó hiểu nhíu mày:

“Ai muốn ly ?”

Chương 3

“Bạn tôi.”

Tôi bình thản tùy tiện trả lời.

Sự căng thẳng của Phó Cảnh Tự lập tức tan biến, anh nở nụ cười như đã hiểu ra:

“Tôi đoán cũng vậy.”

cô đã chết, bố cô vì cả đời làm việc thiện nên nợ nần chồng chất, phải dựa vào chồng của con gái mới trả đủ viện phí. Cô lấy tư cách gì để đòi ly ? Xem ra tôi đã lo xa rồi.”

Mỗi nói của anh đều giống như lưỡi dao cắt vào tim tôi.

Tôi không nói một lời, điệu của Phó Cảnh Tự dịu xuống đôi :

“Chỉ cần cô ngoan ngoãn làm bà Phó, không còn vô duyên vô cớ nghi ngờ lung tung, tôi có thể cho cô mọi thứ cô muốn.”

rời đi, anh quay lưng về phía tôi, ném lại một :

“Ngày mai là lễ thăng chức của công ty, cô không đến thì không thích hợp.”

Trái tim tôi rung động trong chốc lát.

Có vài giây, tôi đã tưởng tượng anh vì năm năm gắng của tôi cho tôi một lời giải thích.

Tôi thức khuya chuẩn bị bài phát biểu, thử bộ lễ phục đặt may riêng Phó Cảnh Tự mua cho tôi.

Ngày hôm sau, trong bữa tiệc của lễ, mọi người nâng ly trò chuyện vô cùng náo nhiệt.

Tôi vào đại sảnh tiệc, đón nhận ánh mắt khinh thường của mọi người, nụ cười trên mặt dần biến mất.

Trên sân khấu nguy nga lộng lẫy, Phó Cảnh Tự đích thân bổ nhiệm Trần Uyển Oánh tiếp quản vị trí giám đốc của tôi.

“Cô đến đúng lắm.”

Phó Cảnh Tự nhìn tôi, điệu nhẹ nhàng:

“Sau này có chuyện gì Uyển Oánh không hiểu, cô hãy giải đáp giúp cô ấy. Dù sao sau này cô ở nhà làm việc nhà cũng rất rảnh, chi bằng làm việc có ý nghĩa.”

Một giây sau, xung quanh vang tiếng cười ầm ĩ.

Những lời bàn tán lọt vào tai tôi:

“Xem ra chúng ta đoán không sai, đến công ty cũng không còn chỗ cho cô ta nữa.”

“Tôi thấy không chỉ ở công ty đâu, sau này ngay cả nhà họ Phó cũng không còn vị trí của cô ta.”

“Trước đây vênh mặt sai khiến người khác thì nào là bà Phó, nào là Giám đốc Thẩm. Bây giờ chẳng còn là gì nữa rồi, ha ha!”

……

Phó Cảnh Tự ít nhiều cũng nghe thấy, nhưng anh không phản bác lấy một .

Anh xuống sân khấu, thấp nói bên tai tôi:

“Được thăng chức là điều ước sinh nhật của Uyển Oánh, tôi nhất định phải thỏa mãn cô ấy.”

“Sau này cô cũng không cần vất vả như vậy nữa. Ở nhà không tốt sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.