Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Năm tôi bảy tuổi, tôi nhặt một mẩu xương tà.

Từ đó về sau, tôi có nhìn hồn phách của chết.

1

Tôi sinh ra vốn không có mắt âm dương, càng không biết thuật thông linh.

Nhưng năm tôi bảy tuổi nhặt một mẩu xương nhỏ, cuộc sống bỗng trở nên khác hẳn.

Tôi nhìn hồn phách của chết.

Giữa tôi và ma quỷ giống như hai giống loài ở hai thời không song song giao rồi gặp gỡ.

Tôi đi đường dương quan của tôi, hắn ngồi xổm trong góc tối của hắn.

Chúng tôi không quấy nhiễu lẫn , cũng không làm hại lẫn .

Thỉnh thoảng gật đầu chào một cái.

Tôi và những bóng ma tôi nhìn , dần trở thành kiểu quen biết gật đầu chào .

2

Chuyện , tôi chưa nói với khác.

Chỉ có thằng bạn thân từ nhỏ đến lớn của tôi là Sơn Dương biết.

Sơn Dương họ Vương, tên thật là Vương Thiện Dương.

Hai chúng tôi từ nhỏ đã lăn lộn cùng , sau lại cùng học chung một trường đại học hạng hai.

Lúc năm hai sắp nghỉ hè, chú hai của Sơn Dương đột nhiên mất tai nạn , hắn liền về quê .

Đợi đến khi tôi nghỉ hè đến hắn thăm hắn, lại phát hiện Sơn Dương đã tiều tụy đến không ra hình dạng.

“Xảy ra chuyện rồi?”

Tôi hơi lo lắng.

Theo lý nói, về chịu tang, mệt mỏi một chút, đau lòng một chút, cũng không đến mức bị giày vò thành bộ dạng như vậy.

Hai mắt Sơn Dương đã hoàn toàn hõm sâu xuống, yết hầu hắn lăn lên lăn xuống, mở miệng nói đó, nhưng lại ngập ngừng nói rồi thôi.

“Rốt cuộc sao thế, cậu nói đi chứ?”

Sơn Dương hít sâu một hơi, cuối cùng như đã hạ quyết tâm.

“Phương Tử, tôi cầu xin cậu một chuyện.”

Tôi sốt ruột.

“Chuyện , cậu cứ nói là .”

“Giữa hai chúng ta cần phải ấp a ấp úng như vậy à?”

Sơn Dương nhíu chặt mày.

“Chú hai tôi gặp tai nạn mộ công chúa.”

“Cậu nghe nói đó rồi đúng không?”

Đương nhiên nghe nói.

Nghe đồn ở rẽ cũ phía , có một ngôi mộ công chúa.

Nguồn gốc của cách gọi mộ công chúa thì không ai biết.

Nhưng nghĩ chắc ở nghèo nàn hẻo lánh như chúng tôi, không thật sự chôn một vị công chúa.

Ngay cả khả năng có mộ áo cũng cực kỳ nhỏ.

Nhưng đó quả thật tà môn.

Gần như năm nào cũng có mất mạng ở đó.

Lâu dần, cách nói công chúa bắt mạng về trông giữ cửa càng truyền càng dữ dội.

Sơn Dương thở dài.

“Phương Tử, mộ công chúa tà lắm, theo lý thì chuyện , tôi không nên kéo cậu vào.”

“Nhưng bây giờ, công chúa đó đã bắt chú hai tôi, bắt bố tôi nữa.”

“Liên tục nhiều ngày rồi, cứ đến ban đêm là bố tôi lại chạy đến chú hai tôi gặp chuyện, ngăn thế nào cũng không ngăn nổi.”

cứ khăng khăng nói đã nhìn chú hai tôi ở đó.”

“Nhưng vừa đứng ở đó, cộ lại trên , một chiếc cũng không nhìn , nhấc chân là lao thẳng về phía .”

vậy tôi nghĩ, liệu có khả năng hồn phách của chú hai tôi thật sự vẫn ở đó không.”

“Hoặc là công chúa kia, bà ta…”

Sơn Dương nhìn tôi, sắc mặt khó xử.

“Tôi hỏi, cậu có giúp tôi đó xem thử, rốt cuộc đó có thứ không?”

“Nếu không, bố tôi có lẽ sớm muộn cũng…”

Tôi hiểu rồi, Sơn Dương mệt mỏi như vậy, là mấy ngày liền cũng không dám ngủ, phải ngày đêm trông chừng bố hắn, sợ xảy ra chuyện.

Tôi vỗ vai hắn.

“Tôi tưởng chuyện , cậu nói sớm không à?”

“Nhưng …”

“Đừng nhưng nữa.”

Tôi liếc về hướng .

“Tối nay tôi sẽ đi.”

3

, tôi đã mấy năm không quay lại rồi.

giao giữa thành phố và nông thôn.

Mọi sống ở phía bên .

phía bên kia thì không có cửa dân cư, chỉ là ruộng đồng khắp .

tôi cũng sống ở .

Nhưng xảy ra mâu thuẫn với mợ bên cạnh, nên đã dọn đi.

Khi quay lại lần nữa, trong lòng tôi cũng có nhiều cảm khái.

Nhưng mắt tôi không có thời gian để cảm khái.

Tôi cần làm rõ ở mộ công chúa kia, rốt cuộc là con quỷ đang làm loạn.

Tôi không trơ mắt nhìn bố của Sơn Dương cũng vô cớ chết thảm ở đó.

Màn đêm buông xuống, Sơn Dương cắn răng, dùng dây trói bố hắn lại, dặn mẹ hắn ở trông kỹ bố hắn.

Sau đó hai chúng tôi ra ngoài, đi thẳng về phía mộ công chúa.

Gần đến , Sơn Dương kéo tôi lại.

“Phương Tử, cậu nhìn thử là , tuyệt đối đừng chọc vào chúng.”

“Mạng của cậu, sinh ra đã không dễ dàng, tôi không để cậu chúng tôi lại xảy ra chuyện.”

Tôi cười cười.

“Yên tâm đi, trong lòng tôi biết rõ.”

Đến rẽ cũ, chúng tôi dừng chân.

Cái gọi là rẽ ở , chính là con đường đất tách ra từ cũ.

Ban đầu chắc hẳn là không có đường.

Là do ngày tháng khác, những xuống ruộng làm việc đánh ngựa hoặc lái máy kéo dẫm thành một lối nhỏ.

vậy, cũng coi như là một ba cực kỳ đơn sơ.

Mộ công chúa, nằm ngay bên cạnh ba.

Nói là mộ công chúa, thật ra không có mộ.

Ngay cả một ụ đất cũng không có.

Mộ công chúa chỉ là cách gọi mọi truyền miệng.

Tôi và Sơn Dương đi loanh quanh ở ba lâu, chẳng phát hiện cả.

Tôi hơi nghi hoặc.

“Cậu nói mấy đêm liền bố cậu đều đến à?”

“Đúng vậy!” Sơn Dương gật đầu.

“Vậy sau khi đến, lần nào cũng nói nhìn chú hai cậu sao?”

“Đúng, chỉ cần có tới, lập tức lao ra giữa đường, nói chú hai tôi ở ngay đó.”

Chúng tôi đang nói chuyện, một chiếc lớn chạy mắt, mọi thứ vẫn như thường.

Tôi nhìn xung quanh yên tĩnh, nói với Sơn Dương:

“Xem ra, vẫn phải để bố cậu một chuyến.”

4

Chúng tôi quay về cởi dây trói cho bố của Sơn Dương.

tức giận đùng đùng chỉ vào mũi Sơn Dương.

“Thằng nhóc thối , đợi bố về rồi xử lý con.”

Nói xong liền đi ra ngoài.

Tôi gọi lại.

“Chú, chú định đi đâu vậy?”

Bố của Sơn Dương vẫn khách khí với tôi.

“Thiên Tục, cháu cứ ngồi đi.”

“Chú hai của Sơn Dương xuống ruộng làm việc, muộn thế chưa về, chú ra ngoài đón một chút.”

Tôi và Sơn Dương nhìn , cười cười nói:

“Chú, trời tối như vậy rồi, cháu với Sơn Dương đi cùng chú nhé.”

Bố của Sơn Dương nghĩ một chút.

“Cũng , vừa hay hai đứa có kể cho chú nghe chuyện trong trường đại học.”

Tôi nghe Sơn Dương nói, mỗi lần bố hắn ra ngoài tìm chú hai hắn, giống như bị cắt mất ký ức vậy.

hoàn toàn không nhớ chuyện chú hai hắn đã đời.

Nhưng đôi khi ngủ một đêm sáng dậy, khôi phục như thường, lại không nhớ chuyện ban đêm mình đã chạy ra ngoài.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.