Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LQZHQzDdE

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chồng tôi tròn mắt nhìn tôi: “… có vậy …”
Anh nói mức bắt đầu lắp bắp, chỉ nhìn phản ứng ấy tôi cũng biết lời mình vừa nói đã khiến anh d.a.o động.
Mấy tháng trước, mẹ chồng từng đưa ra ý muốn giữ thẻ lương của cả hai vợ chồng, lý do là người trẻ tuổi không biết tiết kiệm tiền, đương nhiên tôi lập tức từ chối.
tôi không đồng ý, bà liền lùi , nói nếu vậy thì chỉ cần giao thẻ lương của Trần Khang cho bà quản là .
Từ nhỏ Trần Khang vốn không mẹ chồng yêu nhiều bằng em , bà nào cũng thiên vị con út hơn.
Vậy lần đầu tiên chính mẹ ruột chủ động quan tâm chuyện tiền nong và cuộc sống của mình thế, anh nhất thời xúc động mức suýt nữa đồng ý ngay.
Cuối cùng vẫn là tôi mắng cho anh trận, anh mới dần tỉnh táo lại.
Không lấy thẻ lương, mẹ chồng chẳng những không bỏ cuộc trái lại càng đối xử ân cần với Trần Khang hơn.
Bà hỏi han từ chuyện ăn uống công việc, nào cũng tỏ ra quan tâm chu đáo.
Cứ cách hai ba ngày, bà lại điện tới hỏi chuyện lớn chuyện nhỏ cuộc sống của chúng tôi.
Trần Khang tưởng mẹ mình cuối cùng cũng thức tỉnh tình mẫu t.ử, muốn bù đắp hết những yêu suốt bao năm qua bà chưa từng dành cho anh.
Nhưng tôi hiểu rất , mẹ chồng làm vậy chẳng qua chỉ muốn từng chia rẽ tình giữa hai vợ chồng tôi.
Chỉ cần tôi thật sự ly hôn với Trần Khang, anh ấy rất có sẽ lại quay về quỹ đạo cũ, tiếp tục trở thành người sẵn sàng bỏ tiền và sức lực cho gia đình chẳng hề đòi hỏi .
Nghĩ đây, tôi mỉm cười nhìn chồng: “Anh thật sự không thái độ của mẹ đối với anh thay đổi quá đột ngột ?”
Trần Khang im lặng không đáp, nhưng trên gương đã hiện vẻ suy tư.
Anh vốn chẳng người ngốc nghếch, chỉ là quá khao khát tình của mẹ, có lẽ từ lâu anh đã nhận ra vài điều không ổn nhưng vẫn cố tự thuyết phục bản thân rằng tất cả đều không .
Bây giờ tôi đã nói thẳng chuyện ra trước , anh cũng không tiếp tục trốn tránh buộc nghiêm túc nhìn nó.
Đúng ấy, giọng mẹ chồng từ phía vọng ra: “Tiểu Nguyễn, ra lau bàn đi, lát nữa người chuẩn bị ăn cơm rồi.”
này em chồng và em dâu đều đang nghỉ xem tivi, xung quanh cũng có không ít con cháu trẻ tuổi, vậy bà chẳng ai, chỉ cố tình đích danh tôi.
Tôi hạ giọng nói với chồng: “Anh chưa, bao nhiêu người ở đây mẹ anh chỉ mình em, bà biết tính em chắc chắn sẽ không vui vẻ chạy đi lau bàn, cho mới cố tình làm vậy để tạo giác em là người không hiểu chuyện.”
Sắc Trần Khang dần trở khó coi.
ràng anh đã bắt đầu tin những tôi nói.
Tôi tiếp tục thấp giọng: “Anh tin không, em chẳng cần mở miệng nói với mẹ anh câu nào cũng có khiến bà tự nguyện chạy đi lau bàn?”
Trần Khang ngạc nhiên nhìn tôi: “Làm có ?”
Tôi cong môi cười rồi lập tức cao giọng : “Chồng ơi, anh ra lau bàn giúp em trước nhé, em vệ sinh lát.”
Chưa tới mười giây, mẹ chồng đã vội vàng từ bếp ra: “Ôi trời, con bảo nó lau làm ? Nó lái xe cả quãng đường về đây vốn đã mệt lắm rồi, thôi để mẹ lau cho, con mình thì mình biết chứ.”
Sắc Trần Khang lập tức trở vô cùng khó xử.
Mẹ chồng lại chẳng nhận ra biểu của con đã thay đổi, tưởng cuối cùng mình cũng tìm cơ hội thích hợp để hiện tình mẹ sâu nặng trước người.
“Không mẹ nhiều chuyện đâu, nhưng con gái trẻ bây giờ thật sự khác thời bọn mẹ, hồi đó phụ nữ lấy chồng rồi ai cũng biết chồng, chứ mấy cô gái bây giờ cứ thích sai chồng làm hết việc này việc khác.”
“Con , con cứ để đó đừng đụng , mẹ không mệt đâu, để mẹ tự đi lau bàn cho.”
Nói xong, bà thật sự quay người đi thẳng ra sân lau bàn.
Cả phòng lập tức rơi bầu không khí kỳ quặc, người nhìn nhau, trên gương ai nấy đều hiện vẻ ngượng ngùng.
Mẹ chồng đứng ngoài sân lau bàn, Trần Khang và em chồng vậy cũng vội vàng ra phụ bà.
tôi hoàn toàn không có ý định đứng dậy, vẫn ung dung tựa trên ghế sofa, tiếp tục nghịch điện thoại chưa có chuyện xảy ra.
Từ ngoài sân nhìn , mẹ chồng tôi vẫn yên không nhúc nhích, lập tức lại lớn tiếng bóng gió: “Thật chẳng biết có người suy nghĩ kiểu , người lớn đang ở đây làm việc, người trẻ lại bên chơi vui vẻ, đúng là nghiệp chướng .”
Câu nói ấy khiến những người đều không tự nhiên, từng người tìm lý do đứng dậy rời đi.
Tôi quay sang nhìn em dâu vẫn đang yên mình rồi cố tình lớn tiếng nói: “Em dâu, hình mẹ đang nói em đấy.”
Em dâu lập tức sững người, nhất thời chẳng biết phản ứng thế nào.
Mẹ chồng nghe vậy liền vội vàng buông vòi nước, nhanh rồi nhìn em dâu giải thích: “Con dâu thứ hai, mẹ không nói con đâu nhé, con tuyệt đối đừng nghĩ nhiều, mẹ biết con đi làm vất vả, mẹ có không thông cho con .”
Sắc em dâu lập tức trở cực kỳ khó xử.
Nghe đây, tôi chậm rãi đứng dậy rồi mỉm cười nhìn mẹ chồng: “Nếu mẹ không nói em dâu thì xem ra người mẹ vừa nhắc tới chắc chắn là con rồi, vậy nếu mẹ đã không chào đón con thì con đi về cũng chẳng đúng không?”
Dứt lời, tôi cầm luôn chiếc túi đặt bên cạnh lên, làm bộ chuẩn bị rời khỏi .
Đúng này bố chồng từ ngoài , vừa nhìn tình hình đã lập tức cau mày trách mẹ chồng: “Bà lại gây chuyện nữa thế? Khó khăn lắm người mới có dịp tụ họp đông đủ, bà nhất định khiến ai cũng mất vui mới chịu à?”