Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ăn cơm xong, Trần Cảnh Xuyên đi rửa bát.
Mẹ chồng ngồi ở phòng khách xem tivi, mở âm lượng rất lớn.
khi dỗ con ngủ, tôi lục ngăn kéo tấm thẻ nhận kia.
Thẻ là của Trần Cảnh Xuyên, nói xác hơn, là của hai tôi.
Khi kết hôn, anh ta nói tiền của vợ chồng chung một chỗ sẽ dễ quản lý, mỗi tháng hai người đều tiền thẻ này.
đó không biết lúc nào, thẻ lại tay mẹ chồng.
Tôi từng hỏi một lần, Trần Cảnh Xuyên nói “mẹ giúp ta giữ tiền, yên tâm”.
Tôi từng yên tâm một thời gian.
Nhưng mấy hôm trước khi kiểm tra số dư, tôi phát hiện trong đó chỉ 3.000 tệ.
Thu nhập mỗi tháng của hai tôi cộng lại hơn 20.000 tệ, ngoài vay mua và điện nước, số lại đều ở trong thẻ.
Một năm trôi qua, ít nhất cũng có hơn 100.000 tệ.
3.000 tệ, ngay cả số lẻ cũng không đủ.
Tôi hỏi Trần Cảnh Xuyên tiền đi đâu, anh ta nói không biết, anh ta hỏi mẹ.
Tôi lại hỏi mẹ chồng, bà ta nói giúp tôi tư tài , mua quỹ, lỗ một ít.
Tôi hỏi bà ta mua quỹ , bà ta không nói được tên, chỉ nói “quỹ quy, con không cần lo”.
Tôi không hỏi tiếp, nhưng trong lòng đã có tính toán.
Sáng hôm , tôi đến ngân hàng in sao kê.
Trong những ghi chép giao dịch dày đặc, có một nửa là cùng một tài , tên Lâm hiện rõ trên đó.
Tôi một tệ tài đó, xác nhận tên chủ tài .
đó tôi về , đập tờ sao kê bàn ăn.
Mẹ chồng đang nấu cháo trong bếp, nghe thấy động tĩnh đi , nhìn thấy tờ giấy kia, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Con kiểm tra cái này làm ?”
“Con muốn biết tiền của con đã đi đâu.”
“Đứa nhỏ này sao lại không hiểu như vậy? là chồng con, vừa đi làm chưa lâu, không cao, mẹ là mẹ , giúp một chút sao? này con chẳng vẫn đỡ đần lẫn nhau à?”
“Cô ấy tháng 8.000 tệ, tiền thuê điện nước đều do mẹ trả, cô ấy thiếu tiền tiêu ở đâu?”
Giọng mẹ chồng lập tức cao : “Ý con là ? Con muốn tính sổ với mẹ à? Mẹ vất vả nuôi hai đứa con khôn lớn, bây giờ hưởng phúc vài ngày sao? Con gả tôi là người họ Trần, tiền của con là tiền trong , mẹ dùng con gái mình có sai?”
Trần Cảnh Xuyên vừa khéo đẩy cửa bước , nhìn thấy cảnh này sững người.
“Mẹ, sao vậy?”
“Con nhìn người vợ tốt con cưới đi! kiểm tra sổ sách của mẹ, chất vấn mẹ!”
mẹ chồng đỏ , giọng mang theo tiếng khóc.
“Mẹ dễ dàng lắm sao? Một mình nuôi con lớn, đến già chịu tức giận con dâu…”
Trần Cảnh Xuyên nhìn tôi, trong ánh có khó xử, cũng có trách móc.
“Thẩm Đường, có không thể nói đàng hoàng sao?”
Tôi nhìn anh ta, đột nhiên cảm thấy rất mệt.
“Trần Cảnh Xuyên, anh có biết mẹ anh đã bao nhiêu tiền trong thẻ của ta gái anh không?”
“Bao nhiêu?”
“150.000 tệ.”
Anh ta sững , quay nhìn mẹ mình.
Biểu cảm của mẹ chồng thoáng thay đổi, lập tức lại cứng rắn.
“Đó là mượn! nói muốn mua xe, trong tay thiếu tiền, mẹ tạm ứng trước. Hơn nữa, số tiền đó vốn là của mẹ, thẻ nhận của con ở chỗ mẹ, tiền nên mẹ quản!”
“Mẹ, đó là tiền của con và Thẩm Đường.”
Giọng Trần Cảnh Xuyên hơi thiếu tự tin.
“Của con là của mẹ, của mẹ cũng là của con, phân chia rõ như vậy làm ? Có con cũng bị vợ con dạy hư không? Đến lời mẹ nói cũng không nghe nữa?”
Mẹ chồng vừa nói vừa bắt lau nước , Trần Cảnh Xuyên lập tức mềm lòng, đi tới ôm vai bà ta.
“Mẹ, con không có ý đó…”
Tôi đứng bên bàn ăn, nhìn cảnh này, bỗng thấy rất buồn cười.
Tôi quay người trở về phòng ngủ, đóng cửa lại.
Con tỉnh , đang khẽ ư ử trên giường.
Tôi bế con , mở cúc áo con b.ú.
Bàn tay nhỏ của con nắm lấy cổ áo tôi, đôi sáng long lanh nhìn tôi.
Tôi cúi nhìn con, khẽ nói: “Mẹ sẽ không con chịu ấm ức đâu.”
Ngoài cửa truyền đến tiếng mẹ chồng và Trần Cảnh Xuyên nói , đứt quãng, nghe không quá rõ.
Thỉnh thoảng có vài bay : “không hiểu ”, “châm ngòi”, “ về mẹ đẻ ở vài ngày bình tĩnh”.
Tôi không khóc.
Tôi chỉ mở ghi chú điện thoại, bắt ghi một nợ.
Căn là Trần Cảnh Xuyên trả tiền đặt cọc trước hôn nhân, viết tên anh ta.
Xe là của hồi môn, viết tên tôi.
Tiền sính lễ 100.000 tệ, mẹ tôi thêm 100.000 tệ, gom thành 200.000 tệ làm tiền riêng tôi.
Số tiền này tôi vẫn chưa động , cất trong một tấm thẻ riêng.
Mẹ chồng không biết sự tồn tại của tấm thẻ này.
Cũng như bà ta không biết tôi đã in toàn bộ sao kê thẻ nhận , cũng không biết tôi lén ghi âm đoạn bà ta thừa nhận tiền.
Tôi không định làm ầm .
Làm ầm vô ích.
Điều tôi làm là lấy lại đầy đủ từng đồng thuộc về mình.
Cuộc đối chất tối hôm đó kết thúc bằng sự im lặng của tôi.
khi mẹ chồng khóc một trận, Trần Cảnh Xuyên kéo tôi ban công, hạ giọng nói: “Thẩm Đường, trước hết đừng làm ầm nữa, mẹ lớn tuổi , sức khỏe không tốt, so đo với bà ấy làm ? tiền bạc anh xử lý, được không?”
Tôi nhìn anh ta, hỏi: “Anh xử lý thế nào?”
Anh ta bị tôi hỏi đến nghẹn, há miệng, mãi không nói được lời nào.
“Anh đi đòi mẹ anh trả lại 150.000 tệ đó?”
Tôi lại hỏi.
“ này… này không một chốc một lát là đòi lại được, đã tiêu tiền , cũng không thể đi vay nữa đúng không?”
“Vậy bỏ qua?”
“Anh không có ý đó…”
Anh ta gãi .
“Ý anh là, ta xử lý, đừng làm căng quá. cũng biết tính mẹ anh , bà ấy thích mềm không thích cứng.”
Tôi cười, không nói nữa.
Trên ban công phơi tã của con, gió thổi qua là lay động.