Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Bàn cầm điện thoại của tôi siết chặt lại.

“Chó sói Thanh?”

“Theo lời khai của Trần Đại Quân, đó là hai trong kế hoạch của Vương .”

hai?”

“Kế hoạch của ta có hai .”

đầu tiên là dùng giấy chẩn đoán giả lừa lấy tiền hiểm.”

này thất bại, công ty hiểm không chịu bồi thường…”

ta sẽ khởi động hai.”

con chó đó ‘vô tình’ xuất hiện trên đoạn đường núi lúc cô trở về vào ban đêm.”

“Tai nạn trên đường núi… sẽ không có nhân chứng.”

tôi lạnh ngắt.

“Con chó đó đâu ?”

“Công an lên núi xử lý.”

“Trong lán đúng là có một con chó sói Thanh bị xích lại, vóc dáng rất lớn.”

Sau khi cúp máy, tôi ngồi lặng rất lâu.

ta chuẩn bị sẵn hai con đường.

Một là lừa.

Hai là giết.

Lừa không … thì giết.

suốt mười tám ngày qua, mỗi đêm tôi vẫn thản nhiên đi trên đoạn đường núi dài ba trăm mét từ homestay về .

tôi không nhận cuộc gọi xác nhận từ công ty hiểm.

nhân viên chăm sóc khách hàng kia không đúng quy trình xác minh.

Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.

Ngày hôm sau, làng nổ tung.

Không phải tôi kể.

đám người đi ăn tiệc hôm đó tự truyền nhau.

Tất đều tận mắt thấy cảnh sát đưa Vương và Trần Đại Quân đi.

Tất đều nghe rõ bốn chữ:

“Lừa đảo hiểm.”

Những bàn tiệc còn nghi ngút khói hôm đó chẳng ai động đũa nữa.

Bát đĩa nguyên suốt đêm.

Đến hôm sau mới có họ hàng xa của họ Trần tới dọn dẹp.

Từ sáng sớm, trước cửa homestay của tôi bắt đầu có người lục tục kéo tới.

Không phải ăn cơm.

nghe ngóng.

Người đầu tiên tới là ông Triệu hàng xóm.

Ông ta đứng ngoài cổng cười cười xoa gọi tôi.

, nghe nói hôm qua…”

Tôi chỉ hé cửa ra một khe nhỏ.

“Chú Triệu, hôm nay cháu không mở cửa.”

Ông ta há miệng vài không nói , cuối cùng cười gượng đi mất.

Người hai là chị Lý bán tạp hóa.

, chị nói ! Em nhìn đâu giống người có bệnh! Chị sớm thấy già Vương đó không bình thường!”

Tôi không mời chị ta vào .

“Chị Lý.”

“Mười ngày trước, trước cửa tiệm tạp hóa, người nói ‘xem ra chắc không sống bao lâu nữa’… là chị đúng không?”

Mặt chị ta đỏ bừng, quay người bỏ đi.

Người ba là trưởng thôn lão .

Ông ta mang theo một cây thuốc lá, hai thùng sữa và một túi nilon nhăn nhúm bên trong đựng mấy trăm tệ.

, ủy ban thôn thay mặt mọi người tới thăm hỏi cháu.”

trước kia là công tác của chúng tôi thiếu sót, không kịp thời tìm hiểu tình hình.”

“Cháu nhận mấy này trước đi.”

Tôi nhìn đống đồ kia, không hề động .

“Chú .”

“Hôm Vương chú đừng nghe cháu nói…”

“Lúc đó chú gọi cháu là nhỉ?”

Sắc mặt lão lập tức thay đổi.

“Chú gọi cháu là ‘người phụ nữ tinh thần không ổn định đó’.”

“Tiểu kể lại cho cháu nghe . Cậu còn dự không biết có nên nói hay không, nhưng cuối cùng vẫn nói.”

Lão đứng ngoài cổng, tiến không lùi cũng chẳng xong.

đó… … lúc …”

“Chú .”

“Chú mang về đi.”

“Sau này cháu muốn mở cửa ăn lại, chú thật sự muốn giúp thì tới phụ cháu hô vài câu kéo khách là .”

“Đừng mang mấy này tới.”

Tôi đóng cửa.

Lưu Tiểu Yến ngồi trong nghe hết, nhỏ giọng chửi một câu:

“Đúng là đám cỏ đầu tường.”

“Giờ mới chạy tới gần gũi cậu ?”

“Lúc trước ?”

Tôi xua không cho cô nói tiếp.

“Thôi bỏ đi.”

Đến trưa, người phụ nữ tên Lâm Vi tới.

Chính là cô gái tóc ngắn trước tới ăn cá hầm nồi gang.

không khách sáo .

Vừa vào cửa ngồi xuống nói thẳng:

chủ Thẩm, nghe nói chỗ chị gần đây xảy ra chút ?”

“Tới nghe ngóng ?”

cười nhẹ.

“Tôi tới ăn cơm.”

trước ăn món cá của chị xong, về nằm mơ cũng nhớ.”

“Hôm nay chị cho tôi y như trước nhé.”

tôi muốn nói với chị một .”

?”

“Tôi mảng quảng bá homestay du lịch trên thị trấn.”

“Homestay của chị vị trí đẹp, món ăn ngon, chỉ là chưa có tiếng tăm thôi.”

chị đồng ý, tôi muốn giúp chị quảng bá một đợt.”

Tôi nhìn cô , có chút bất ngờ.

“Sao cô biết tới chỗ tôi?”

trước tình cờ đi ngang thôi.”

“Ăn thử món cá chị nấu xong thấy rất có tiềm năng.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn