Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Hôm qua tôi đã nhắc rồi, đồ tủ không được . Gia Thụ nói, cậu ấy đâu có ngốc, là không được chạm.”

Sắc mặt Chu Gia Thụ càng trắng hơn.

Đoạn đó nằm camera.

Cậu ta không chối được.

Chu Nghiễn nhíu mày nhìn tôi:

, này đúng là em có trách nhiệm. Ngay từ đầu em nói rõ là của Gia Thụ, anh đã không rồi.”

Tôi suýt nữa bật thành tiếng.

là anh thừa , ta tưởng là của tôi mới .”

Chu Nghiễn nghẹn lời.

Tiền Ngọc Phân lại bắt đầu vỗ đùi.

“Tôi không có văn hóa mà! Tôi hiểu những thứ này!”

Tôi nhìn ta.

không có văn hóa, nhưng phân biệt được con dâu và con trai. Giỏi .”

Chu Gia Thụ bực bội gào lên:

“Đủ rồi! Bây cãi nhau có ích gì? Ngày mai phải nộp rồi, niêm phong hỏng ?”

Tiền Ngọc Phân lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng.

“Dán! Chúng ta dán lại! Không phải các con nói người ở đơn vị đều bận ? Chưa chắc bọn họ nhìn .”

Tôi không lên tiếng.

Chu Nghiễn nhìn sang tôi:

, em hiểu những thứ này, em nghĩ cách .”

Tôi xòe tay.

“Chỉ có thể quay lại nơi quản lý hồ sơ để cấp lại.”

Chu Gia Thụ lập tức sốt ruột:

“Không kịp!”

Tôi nhún vai:

hết cách.”

Tiền Ngọc Phân hét lên:

“Không được! Không thể hết cách được, Gia Thụ khó khăn lắm mới đến bước này!”

Chu Gia Thụ bỗng nhìn tôi, thấp xuống.

“Chị dâu, chị em trách nhiệm . Cứ nói là lúc chị chuyển phát không cẩn thận . Bây hồ sơ của chị đã không rồi, em câu không khó.”

Tôi khoanh tay nhìn cậu ta:

“Tôi vì phải cậu nói dối?”

Mặt cậu ta sa sầm:

“Chúng ta là người nhà.”

Tôi .

“Vừa rồi lúc các người khuyên tôi năm sau thi lại, trông chẳng giống người nhà chút nào.”

Sắc mặt Chu Nghiễn khó coi:

“Hứa , đừng nói tuyệt tình như . Gia Thụ là em ruột của anh.”

“Em đã gửi hồ sơ rồi, không có tổn thất. Gia Thụ khác.”

Tôi thất vọng nhìn Chu Nghiễn, kết hôn nhiều năm như , có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nhìn rõ anh ta.

Tiền đồ của em trai quan trọng.

Còn người vợ như tôi không quan trọng.

Tôi nhịn buồn nôn đứng dậy:

“Tôi sẽ không các người.”

“Cuối cùng nhắc các người câu, loại tình huống này tốt nhất giải trình đúng sự , chưa chừng còn cứu được.”

Tiền Ngọc Phân chộp lấy keo dán, vừa mắng vừa lầm bầm.

“Độc phụ, nói rồi đơn vị của Gia Thụ còn cần nó !

chính là không muốn Gia Thụ nhà chúng tôi tốt lên!”

Đã không nghe, hết cách.

Tôi móc móc tai, xoay người về phòng ngủ. camera giám sát điện thoại.

phòng khách, Tiền Ngọc Phân bôi keo, Chu Nghiễn cầm máy sấy tóc, Chu Gia Thụ nhét tài liệu lại .

Cậu ta còn thấp nói:

“Tờ kỷ luật kia, có rút không?”

Chu Nghiễn do dự.

Tiền Ngọc Phân lập tức nói:

“Rút! Ai sự kiểm tra cái này chứ? Thiếu tờ vẫn hơn để người ta nhìn thấy!”

Tôi lưu video lại.

Rất tốt.

Mỗi bước bọn họ đều ngu xuẩn hơn tôi tưởng tượng.

Ngày hôm sau, Chu Gia Thụ cầm chiếc túi đã được “sửa xong” ngoài.

Tiền Ngọc Phân đêm không ngủ, mắt sưng như quả đào.

Cậu ta vừa , ta liền xông phòng tôi.

“Hứa , tôi nói cho , hôm nay ai hỏi , cứ nói không ! Nếu dám nói bừa, tôi không để yên cho đâu!”

Tôi đang trang điểm.

lại hiểu là bọn họ sẽ hỏi rồi à?”

Sắc mặt ta cứng đờ.

“Tôi… tôi nghe người khác nói.”

Tôi .

, cái không có văn hóa này của lúc linh lúc không nhỉ.”

Tiền Ngọc Phân tức đến giơ tay muốn đánh tôi, nhưng lại không với tới tôi, cuối cùng chỉ có thể hung hăng sập cửa .

Mười sáng, tôi được thông báo.

Tài liệu của tôi được tiếp bình thường, bước tiếp theo chờ công khai.

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, lòng cuối cùng yên ổn.

Kiếp trước, thời điểm này tôi điên cuồng gọi điện cầu xin người ta, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Đời này, tôi ngồi ở chỗ uống nước nóng.

Mười bốn mươi, điện thoại của Chu Nghiễn gọi tới.

rõ ràng căng thẳng.

“Bên Gia Thụ xảy rồi.”

tôi bình ổn:

“Ồ.”

“Bọn họ nói miệng niêm phong bị dán lại lần hai, hỏi gì xảy . Gia Thụ nói từng để ở chỗ em, em nói thế nào chứ?”

Tôi hỏi ngược lại:

nói thế nào?”

Chu Nghiễn hạ thấp :

“Em cứ nói không rõ, hoặc nói chuyển phát đưa tới đã như rồi.”

“Nhân viên chuyển phát oan .”

“Hứa !”

Cuối cùng anh ta sốt ruột.

“Em nhất định phải nhìn Gia Thụ xong đời ?”

Tôi dựa lưng ghế.

“Cậu ta có xong đời hay không liên quan gì đến tôi có nói hay không?”

“Nó là em trai anh!”

“Tôi là vợ anh.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Câu này tôi đã nói rất nhiều lần.

Mỗi lần đều như ném đá xuống giếng cạn.

Không có tiếng vọng.

Quả nhiên, Chu Nghiễn rất nhanh đã nói:

, em đừng tùy hứng. Bây em sắp được rồi, nhà xảy thế này, không tốt cho danh tiếng của em.”

Tôi .

“Anh có thể tố cáo tôi.”

anh ta lạnh xuống:

“Em đừng ép anh.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.