Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
5
Chiều hôm sau, tôi và Lương Thanh đi Cục Dân Chính giấy chứng kết hôn.
Anh vội vàng giúp tôi chuyển nhà ngay sau đó.
Hóa ra nửa tháng , anh đã nhiệm vụ công ty cử đi công tác ngoài, vì chuyến đi kéo dài quá lâu, anh lo cho Lương Hoài Cẩn ở nhà một mình nên trì hoãn .
“Lần tôi đi khoảng nửa năm, Hoài Cẩn giao cho chăm sóc. Có gì nhắn tin cho tôi, tôi rảnh sẽ trả lời ngay.”
“Hoài Cẩn ở trường giáo có thể hơi gây phiền, có lẽ thay tôi lời trách mắng giáo viên.”
“Nếu nó sai chuyện gì khiến không vui, cứ dạy dỗ nó, chỉ cần đừng tổn thương nó là được.”
“Nhớ tôi cứ gọi video.”
khi qua cửa kiểm tra an ninh ở sân bay, Lương Thanh dặn dò từng chút một.
Tôi vốn định Lương Hoài Cẩn xin nghỉ một buổi tiễn , thằng bé cố chấp chối.
Bóng lưng của Lương Thanh càng càng xa, cuối cùng biến mất giữa biển ở sân bay.
Trên đường về, tôi cố ý đi đường vòng ghé qua siêu thị mua nguyên liệu nấu .
lần phát hiện Lương Hoài Cẩn sợ cô bảo , tôi đã yêu cầu Lương Thanh cho cô ấy nghỉ việc.
Không có bảo , chuyện nấu nướng trong nhà đành tôi lo liệu.
Ngày mẹ kế, gây ấn tượng tốt với Lương Hoài Cẩn, tôi lái xe đi đón nó tan học, lại thấy nó cứ lề mề với bạn bè cổng trường, mãi không chịu ra.
Mấy đứa bạn còn vây quanh nó, nhảy nhót hát hò.
Ý gì đây, sao lại chơi đùa cổng trường thế , hát bài gì, hôm nay đâu sinh nhật nó.
Đợi mãi không chịu nổi, tôi bước xuống xe kéo Lương Hoài Cẩn ra khỏi đám đông.
“Xin lỗi các cháu nhé, hôm nay mẹ Lương Hoài Cẩn gọi nó về sớm cơm, không chơi cùng mọi được đâu.”
Tôi nhét nó ghế sau, thắt dây an toàn qua loa, chẳng an toàn chút nào.
Quên mua ghế trẻ rồi.
Tiểu Phúc hít ngửi quanh nó, thỉnh thoảng liếm nó, rồi còn dùng húc cằm nó.
“Tối nay con muốn gì?”
Nó im lặng.
Suýt nữa tôi quên, hình nó không thích tôi mẹ kế cho lắm.
Tôi đổi chủ đề: “Cô đã cho bảo nghỉ việc rồi.”
gương chiếu hậu, tôi lén quan sát phản ứng của nó.
Nó ngẩng , trông có vẻ bất ngờ, lại trả lời câu hỏi đó của tôi.
“Con muốn thịt yến, sườn xào chua ngọt, sườn kho…”
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Hình tôi đã đánh giá quá cao khả năng của mình. Cuối cùng, tôi đưa nó ra ngoài tối.
6
Sau bữa tối, về nhà, tôi cho Tiểu Phúc thức cho chó, còn Lương Hoài Cẩn tự giác rửa và phòng đọc truyện tranh.
Đứa trẻ có gì không bình thường? Nó quá bình thường có!
Tôi thoải mái mở laptop việc.
9 tối, Lương Hoài Cẩn vẫn chơi Sudoku, không có vẻ gì là chuẩn bị đi ngủ.
Tôi thu đồ chơi của nó lại, giục nó đi tắm.
Nó bám chặt lấy khung cửa, gào lên: “Con tự tắm được! Con tự tắm được!”
Tôi gỡ nó ra: “Con tự tắm có sạch được không? con có mùi rồi đấy.”
Nó sững sờ buông , má phồng lên đầy giận dỗi, trông một chú cá heo nhỏ đáng yêu.
“Cô nói dối! Con rõ ràng ngày nào cũng ngoan ngoãn tắm !”
Cuối cùng, tôi vẫn lôi nó phòng tắm.
Phòng tắm của nó có một bồn tắm lớn, vòi lắp thấp, tiện cho nó tự lấy .
Tôi cởi đồ nó ra, ném bồn tắm rồi kì cọ nó rửa củ cải.
khi kỳ nó, nó đột nhiên kêu đau. Tôi tưởng nó giả vờ, ngẩng lên thấy mắt nó ngấn .
tôi phát hiện cánh của nó có một vết bầm lớn.
Tôi nghiêm giọng hỏi: “Cái là do đâu ra?”
Nó không chịu nói.
Tôi vỗ nhẹ mông nó, giả vờ dữ dằn, “Lương Hoài Cẩn, nói mau!”
Nó khóc òa một cái ấm sôi, “Con không nghe lời, cô bảo sẽ bóp con và bảo con là đứa trẻ không ai cần!”
Tôi sững . ra câu nói “Giống cô bảo của con không?” của nó không là khiêu khích là dò xét.
Nó thực sự sợ tôi sẽ nạt nó.
Hoàn hồn lại, tôi hạ giọng, dùng khăn tắm quấn nó rồi bế ra khỏi bồn, “Bà ta nạt con bao lâu rồi? Sao con không nói với ?”
Tôi vừa bực vừa thương, vội mặc đồ ngủ cho nó, “Con không là đứa giỏi nói sao? Sao mặt lại không nói?”
“Rất lâu, rất lâu sau con được gặp . gặp, vết đau trên con đã không còn đau nữa.”
Tôi đội mũ áo ngủ lên nó, “Không đau nữa? Vậy ai vừa nãy trong phòng tắm la hét ầm ĩ?”
“ nếu có ai nạt con, con đánh lại thật mạnh. Cô sẽ bảo vệ con, không cần nói cho biết.”
Tôi nhét nó chăn, quay lưng lục tung tủ quần áo của nó.
Toàn là quần áo bao , cái nào cũng ngắn cũn.
“Không có quần áo .”
Lương Hoài Cẩn chỉ lộ đôi mắt, giọng buồn rầu, “Quần áo mua cho con đều bị cô bảo lấy đi rồi.”
Khốn kiếp.
Nhẫn nhịn một càng nghĩ càng giận, không nhịn được chỉ tổ đau thêm.
Đêm đó tôi trằn trọc tận 12 vẫn không ngủ được, âm thầm thề sẽ cho cô ta một bài học.