Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
ngay giây tiếp theo, trong cửa lại truyền câu.
“Muốn lại cũng được, mợ tám quy củ.”
03
Tôi đứng ngoài cửa, nước lăn dài đọng trên cằm.
Gió thổi qua da đau rát.
trong cửa rất yên tĩnh.
Giọng mợ Ngô Xuân Đào không lớn, từng chữ đều vô cùng rõ ràng.
“Nếu cháu không đồng ý được, thì bây giờ đi.”
.
Hai chữ này khiến dạ dày tôi thắt lại.
nghĩa là nghỉ .
nghĩa là công trường.
nghĩa là mỗi ngày kiếm tám mươi tệ mua sữa bột Diệu Tổ.
Tôi cắn chặt môi dưới.
“Cháu đồng ý.”
trong cửa không động.
Tôi sợ mợ không nghe thấy, lại nói thêm lần nữa.
“Mợ ơi, cháu đồng ý.”
chốt cửa vang .
Mợ Ngô Xuân Đào mở cửa, không tôi vào ngay.
Mợ đứng trong ngưỡng cửa, căng , hốc hơi đỏ.
Cậu Hạ Minh Viễn cũng đã dậy, khoác áo đứng cửa gian nhà chính.
Thấy tôi, môi cậu mấp máy.
“Tiểu Mãn.”
Mợ lại lườm cậu.
“Ông đừng nói chuyện.”
Cậu vội im bặt.
Tôi đứng ngoài cửa, không dám bước vào.
Mợ nhìn tôi, bỗng nhiên khóa trái cửa trong lại.
Cạch .
Tôi giật mình.
Mợ nói: “Khóa cửa không phải phòng cháu, mà là phòng bố cháu.”
Tôi ngớ .
Mợ kéo tôi vào trong sân.
Bàn tay mợ thô ráp, lòng bàn tay đầy những vết chai sần, lại rất ấm.
Mợ kéo tôi đến cửa bếp.
Trong bếp vẫn còn tro tàn đêm qua.
Mợ bê chiếc ghế đẩu nhỏ , bảo tôi .
Tôi không .
Mợ cau mày.
“Quy củ thứ nhất, bước vào cánh cửa này, trước tiên phải ăn cơm.”
Tôi sững .
Mợ nhìn chằm chằm vào tôi.
“Nghe rõ chưa?”
Tôi gật .
Mợ lại nói: “Không phải bảo cháu , mà là bảo cháu ăn cơm.”
Mũi tôi cay xè, suýt chút nữa bật khóc thành .
nhà họ , lúc ăn cơm chưa bao giờ đến lượt tôi được ưu tiên.
Thức ăn ngon luôn gắp Hải Sinh trước.
Canh thịt phần Liêu Hồng Mai.
Trứng gà dành Diệu Tổ.
Thứ tôi ăn được, chỉ là chỗ cháo loãng và canh cặn dưới đáy nồi.
Đã rất lâu rồi tôi không được yên ổn trên bàn ăn.
Mợ múc trong nồi cháo nóng, lại thêm hai chiếc bánh ngô.
Mợ đặt chiếc vào tay tôi.
“Quy củ thứ hai, ăn cơm không được nhìn sắc khác.”
Tôi bưng , tay run rẩy.
Cậu bước tới, định xoa tôi.
Mợ lại lườm cậu.
“ con bé ăn.”
Cậu đứng , viền đỏ hoe.
Tôi cúi húp cháo.
Cháo nóng trôi bụng, dạ dày ấm dần .
Tôi ăn quá vội nên bị sặc.
Mợ đưa nước tôi.
“Ăn chậm thôi, đây không ai giành với cháu đâu.”
Câu nói đó vừa dứt, nước tôi lã chã rơi vào .
Tôi vội vã ống tay áo lau đi.
Mợ không nói gì tôi.
Mợ đối diện tôi, bắt đọc quy củ thứ ba.
“Quy củ thứ ba, sách bắt buộc phải .”
Tôi ngẩng nhìn mợ.
Mợ nói: “Chỉ cần tự cháu muốn , mợ và cậu cháu đập nồi bán sắt cũng nuôi.”
Cậu lập tức gật .
“Nuôi, chắc chắn nuôi.”
Mợ lại nói: “Quy củ thứ tư, nhà thể giúp, không được ảnh hưởng .”
Môi tôi run rẩy.
“Mợ ơi, cháu thể , gì cháu cũng được.”
Sắc mợ lập tức chùng .
“Mợ đã nói, không được ảnh hưởng .”
Tôi không dám nói nữa.
Mợ nói tiếp: “Quy củ thứ năm, bất kể ai đến đòi cháu, cháu cứ trốn vào trong phòng trước, không được tự mình xông cãi lý.”
Lòng tôi thắt lại.
Mợ đã biết Hải Sinh sẽ tới.
Mợ nhìn cuốn hộ khẩu tôi đang ôm trong lòng.
“Quy củ thứ sáu, cái thứ này cứ giao mợ giữ.”
Tôi vô thức ôm chặt hơn.
Mợ không giật .
Mợ chỉ nói: “Không phải là của cháu, mà là sợ họ cướp mất.”
Tôi đưa cuốn hộ khẩu qua.
Mợ cầm , nhét vào cái hũ sành cũ nát trên xà ngang gian bếp.
“Quy củ thứ bảy, sau này cái nhà này, chuyện gì phải nói .”
Mợ nhìn tôi.
“Đau thì nói đau, đói thì nói đói, bị ta bắt nạt cũng phải nói.”
Tôi cúi gằm .
Quy củ này khó hơn mấy điều trước nhiều.
Tôi đã quen với nuốt trôi mọi lời nói vào trong bụng.
Mợ như biết tôi đang nghĩ gì.
Giọng mợ dịu đi đôi chút.
“Quy củ thứ tám, cũng là quy củ quan trọng nhất.”
Tôi ngẩng .
Cậu cũng nhìn phía mợ.
Mợ rành rọt từng chữ: “Cháu không được coi mình là đứa trẻ không ai cần nữa.”
trên tay tôi suýt rơi đất.
Mợ đưa tay đỡ .
Mợ nhìn thẳng vào tôi.
“Mẹ cháu không còn, cháu vẫn còn cậu, còn mợ.”
“Cháu bước qua cánh cửa này, thì không phải là ăn nhờ đậu.”
“Đây là nhà của cháu.”
Cuối cùng tôi cũng bật khóc thành .
Không phải là kiểu khóc kìm nén.
Mà là khóc chất chứa bao nhiêu năm nay.
Cậu lưng đi, dùng ống tay áo quệt nước .
Mợ không ôm tôi.
Mợ chỉ rót nước nóng vào chậu, xổm , cởi giày tôi.
Tôi vội vàng rụt lại.
“Mợ ơi, cháu tự .”
Mợ giữ chặt cá chân tôi.
“Đừng động đậy.”
Lúc cởi giày , tất dính chặt vào máu thịt.
Tay mợ khựng lại.
Cậu hít ngụm khí lạnh.
Đúng lúc này, ngoài cổng vang đập cửa uỳnh uỳnh.
Càng lúc càng mạnh.
Giọng Hải Sinh ngoài cửa nổ tung vọng vào.