Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

Tôi bèn mỉm , đầy ẩn :

“Người sống, dù kiếm bao nhiêu tiền, mang xu nào.

Sinh ngày nào, c.h.ế.t ngày nào, đều do quyết.

Cho nên câu: Sinh tử do trời, sang nhờ mệnh.

Với bình thường , bệnh nhẹ chữa, bệnh nặng đừng kéo cả đình xuống hố.

lúc cần thanh thản – là yêu thương đình thực sự.”

————-

Mẹ chồng gật lia lịa:

“Con ! Con dâu là hiểu nhất!

Trần Việt cho , chứ là vì nghĩ cho con trai con .

Con mắc bệnh nan y, chắc gì sống lâu – chi bằng tiền cho nó, giúp nó tìm vợ , chăm lo cho nội con.”

———–

Tôi bật :

“Mẹ tính chu đáo thế, con chút đáp .

Vừa , con quen , điều kiện: biệt thự, xe sang, tiền gửi ngân hàng mấy trăm triệu…”

Mấy trăm triệu tiền tiết kiệm, với chồng , là con khổng lồ.

Nếu vài trăm tỷ, bà khái niệm gì.

Quả nhiên, bà tít mắt:

“Con chuẩn từ ? Có nhận kết quả khám bệnh xong, con còn sống bao lâu nên tìm vợ cho Trần Việt?

Ôi, con là con dâu …”

Tôi ngắt lời:

lớn .”

Bà xua tay:

“Không , lớn thương .

Con chọn chắc chắn là với Trần Việt, thương nội, còn hiếu thuận với bố chồng như con.

Mẹ tin con!”

Dừng chút, bà đầy hào hứng:

“Với , lớn Trần Việt.

lúc tài sản đều là nội ?

Mẹ hiểu tấm lòng con – vì tính toán như thế là !”

Tôi lắc :

“Chỉ sợ Trần Việt đồng .”

Mẹ chồng vỗ n.g.ự.c bảo đảm:

lo! Con cứ yên tâm, thuyết phục nó.”

Tôi :

“Vậy con giao cho .”

lúc , Trần Việt tới.

Tôi phòng ngủ.

Anh theo, cúi xin :

“Em , đừng tâm mấy lời …”

Tôi ngắt lời:

“Đừng vội xin với em, ngoài xem kìa – bà với .”

——–

Trần Việt bước bếp, bao lâu tiếng cãi ầm ỹ.

Mẹ chồng sức thuyết phục gặp .

Trần Việt gào lên:

“Mẹ kiểu gì ? Vừa ngu tính, phân biệt sai!”

Mẹ chồng chửi :

“Thằng khốn! Dám mắng ?

Mẹ làm là vì cho mày, cho nội mày …”

Trần Việt quát:

“Tốt ? Mẹ chỉ phá nát đình con!

Trên đời làm gì loại nào như chứ?!”

———-

Hai con chiến tranh lạnh mấy ngày liền.

Tôi tưởng kết thúc.

Ai ngờ hôm chồng lén hỏi :

“Phượng , con , bao giờ con dẫn cho xem mặt?”

Tôi hỏi :

“Trần Việt đồng ?”

Mẹ chồng vẻ trưởng bối đầy quyền lực:

“Nó đồng , quyết!”

Tôi gật :

“Được thôi, mai là cuối tuần, con đưa tới.

Mẹ nhớ bảo bố sớm, cùng gặp mặt nhé.”

Bà gật quả quyết:

“Tất nhiên ! Chỉ cần với ba con thấy , Trần Việt đồng vô ích!”

Tôi , lặng lẽ lật tròng mắt.

Ngày mai, xem bà kết thúc kiểu gì.

———

Hôm , đưa con gửi bên ngoại, dẫn dì hơn năm mươi .

Mẹ chồng thấy ăn mặc sành điệu, lập tức hớn hở:

“Vương Phượng, đây là hả? Ôi chao, thông , bà xem cửa chúng ? Mời , mời .”

đưa tay kéo, chị Dư gạt phắt :

“Thông gì? Tôi là chồng, con gì cả. Bà đang sỉ nhục ai ?”

Mẹ chồng ngớ , sang :

“Phượng, rốt cuộc bà là ai ?”

Tôi giới thiệu:

“Đây là chị Dư, giỏi, là bà chủ bất động sản. Trong thành phố nhiều khu đều do chị xây.”

Mẹ chồng kéo góc, thầm:

thật , nhưng lớn quá , chắc xấp xỉ tao còn gì?”

Tôi :

“Chị Dư nhỏ hơn hai , hợp với ba.”

Mẹ chồng chớp mắt liên tục:

gì cơ?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.