Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

15

Sau đó cậu không nhờ ai mang cho tôi .

học bổng và hỗ trợ cộng , trừ uống dư.

đã lâu không tin gì từ cậu.

Tôi hơi lo.

Tôi thi đậu trường cấp ba tốt nhất huyện – Huyện Nhất Trung.

Trường gần chỗ cậu ở.

Cuối tuần ngoài mua tài liệu, đi ngang khu trọ của cậu.

Tôi hết can đảm gõ cửa căn phòng sơn xanh.

mở cửa một phụ nữ trung niên.

Tôi ngạc nhiên vui mừng, buột miệng gọi: “Mợ ơi…”

phụ nữ nhíu , : “Chồng tôi thêm cháu gái từ khi nào thế?”

Một đàn ông đi .

Tôi tim đập loạn, lòng bàn tay ướt mồ hôi, chờ đợi cậu mắng một trận.

“Không quen, chắc đứa lừa đảo giả làm họ hàng để xin .”

hai xa lạ ấy, tôi cảm hụt hẫng.

Tôi hỏi cậu dọn đi đâu, họ phẩy tay đóng cửa.

Tôi đi quanh sân, từng nhà một hỏi tên cậu.

Cuối cùng biết: “Anh ấy dọn ngoại thành , gần chỗ làm ở nhà máy thép.”

Tôi bắt buýt đến đó.

Chờ cậu trước cổng nhà máy.

Tới tận giờ tan ca buổi tối.

Một nhóm công nhân mặc đồ xanh bước nhưng không cậu đâu.

Đang định hỏi cậu xách bình nước nóng đi .

cậu đi nước nên trễ.

Cậu tôi.

Giữa đám công nhân, học sinh mặc đồng phục rất nổi bật.

“Cậu ơi! Cuối cùng cháu tìm được cậu !”

Cậu mặt , đi khó chịu: “Không cần tìm làm gì.”

“Cậu ơi, cháu đến thăm cậu thôi.”

“Thăm ?” Cậu dừng , nghiêng đầu, .

Tôi nhẹ nhàng gật đầu.

đấy, giờ đi đi.”

Cậu sải bước đi nhanh, rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Tôi không đuổi theo.

Tôi vốn cậu một lần.

Ngoại thành một chuyến buýt.

Tôi đợi lâu, bụng đã đói meo chưa đến.

Đang ngẩn bảng trạm một chiếc máy dừng .

“Cậu ơi…”

Cậu đen mặt.

hai trăm tệ, đưa cho tôi: “ nói thẳng, đừng vòng vo. Đúng cái kiểu ấy.”

Tôi vội xua tay: “Cháu không cần, trước đây cậu đưa .”

Bụng réo lên “ọc ọc”.

Cậu nhíu , : “Lên .”

16

Cậu đưa tôi đến một quán nướng gọi rất nhiều món.

Tôi thực sự rất đói nên liền để.

Cậu bất ngờ bật cười khẩy: “Chết vì sĩ diện. Không chê , ước gì đừng nhận , tránh xa . bực.”

Tôi nhai xiên bánh mì, nhỏ lầm bầm: “Bực cháu dẫn đi cơm, đúng ngoài miệng nói một đằng trong lòng nghĩ một nẻo.”

sợ chết đói. thương hại .”

“Cháu đúng đáng thương , cháu mỗi mình cậu thân, không đáng thương sao được.

Cho nên… cậu thể thương cháu mãi được không? Đừng giả bộ .”

Tôi biết cậu quan tâm tôi.

“Cháu quan tâm cậu, cậu thể tin cháu được không? Cháu không phải đứa vô ơn đâu, cháu không phải…”

Nước mắt nghẹn cứng nơi cổ họng khiến tôi không thể nói thêm lời nào.

Cậu cầm con cua, tay khựng giữa không trung.

Đôi mắt đỏ ngầu tôi, khàn khàn: “Đừng giở trò cảm động với . đi. xong biến.”

Ánh đèn chiếu lên cậu khiến mái tóc bạc càng thêm nổi bật.

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.